23 Trọng Khê Ngọ chắp tay sau lưng, đứng thẳng, cười nói vui vẻ, trông thật giống một công tử phong lưu. Sắc mặt Ngũ Thước Mạc đanh lại rồi lại trở về bình thường: "Hoàng thượng nói đùa rồi....
Truyện: TẨY DUYÊN HOA
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 22: BIẾT RÕ THỊ PHI NHƯNG CHẲNG PHÂN ĐÚNG SAI(2)
22 Dấu bàn tay trên mặt tôi phải mất đến ba bốn ngày mới biến mất hoàn toàn. Hoa phu nhân liên tục gửi thư cho tôi, nói rằng tôi nên về xin lỗi Hoa Tướng. Tôi chỉ đặt thư...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 21: BIẾT RÕ THỊ PHI NHƯNG CHẲNG PHÂN ĐÚNG SAI(1)
21"Khi con muốn giả mạo thân phận của người khác, tại sao phụ thân không nói cho con biết không nên làm như vậy? Khi con muốn hạ thuốc để gài bẫy Trọng Dạ Lan, tại sao phụ thân không...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 20: SẼ KHÔNG BAO GIỜ TUỲ TIỆN SUY ĐOÁN VỀ NÀNG NỮA(3)
20 Nụ cười của tôi cứng lại. Chẳng lẽ tất cả các bậc trưởng bối đều thích giục cưới, giục sinh con sao? Xuyên thời gian, họ cũng không có khoảng cách thế hệ. Đang do dự có nên mở...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 19: SẼ KHÔNG BAO GIỜ TUỲ TIỆN SUY ĐOÁN VỀ NÀNG NỮA(2)
19 "Sắc bén đến mức nào..." Tôi cầm con dao nhỏ và cứa vào chiếc hộp gỗ trong tay.Lời còn chưa nói hết, một góc của chiếc hộp đã bị cắt đi. Quả là "cắt gỗ như cắt bùn", giống...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 18: SẼ KHÔNG BAO GIỜ TUỲ TIỆN SUY ĐOÁN VỀ NÀNG NỮA(1)
18"Thắp đèn lên." Giọng nói của Trọng Dạ Lan, không thể nghe ra hỉ nộ, lại một lần nữa vang lên. Tôi chỉ muốn khóc. Nửa đêm nửa hôm thế này định dọa chết người sao? Hộp diêm lúc nãy...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 17: KHI THÂN THỂ BỊ THƯƠNG, TRÁI TIM CŨNG TRỞ LÊN YẾU MỀM(4)
17 Nghiến răng không dùng thuốc mê nữa. Vết thương vẫn chưa lành hẳn, âm ỉ đau. Cứ như vậy chịu đựng ba bốn ngày, tôi mới có thể xuống giường đi lại mà không ảnh hưởng đến vết thương....
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 16: KHI THÂN THỂ BỊ THƯƠNG, TRÁI TIM CŨNG TRỞ LÊN YẾU MỀM(3)
16Tôi hít vào một hơi khí lạnh, không biết là vì sợ hãi hay vì vết thương đau nhói.Tôi cố gắng gượng dậy để hành lễ, Trọng Khê Ngọ giơ tay ra hiệu không cần. Tôi thuận theo, không hành...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 15: KHI THÂN THỂ BỊ THƯƠNG, TRÁI TIM CŨNG TRỞ LÊN YẾU MỀM(2)
15 Cho đến khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, buổi lễ mới kết thúc. Không biết có phải là ảo giác của tôi không, nhưng những người xung quanh rõ ràng đều thở phào nhẹ nhõm. Xem ra không...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 14: KHI THÂN THỂ BỊ THƯƠNG, TRÁI TIM CŨNG TRỞ LÊN YẾU MỀM(1)
14Tôi máy móc quay đầu lại, thấy Trọng Dạ Lan cầm một xấp giấy, đang đứng trong bóng râm bên ngoài đình hóng gió. Máu trong người "ầm" một tiếng dồn hết lên đỉnh đầu. Tôi thật sự muốn thốt...