33 Mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt tôi vẫn là tấm màn quen thuộc. Ngồi dậy, đầu nặng trĩu như treo một quả tạ. Tên Hoàng đế khốn kiếp Trọng Khê Ngọ đó, chỉ biết hành hạ tôi....
Truyện: TẨY DUYÊN HOA
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 32: SÁM HỐI(2)
32 Vì đã nhìn thấy nhau, tôi không thể giả vờ không thấy nữa. Thế là tôi cất bước đi về phía hắn. Hoa Nhung Chu lúc này mới buông tay tôi ra. “Hoàng… Trọng công tử sao cũng ở...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 31: SÁM HỐI(1)
31 Dường như đã qua một năm, mà cũng như chỉ mới một ngày. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn mặt trời mọc rồi lại lặn, lặng lẽ như một bức tượng đá. Thời gian chầm chậm trôi qua. Tôi...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 30: PHẢN DIỆN SỞ DĨ LÀ PHẢN DIỆN(3)
30 Trở về Tấn Vương phủ, tôi gọi Thúy Trúc đến hỏi chuyện. Vì nha hoàn mà Hoa Thâm nói đã truyền lời để hắn ngoan ngoãn ở hậu viện chính là nàng ta. Thúy Trúc vẻ mặt ngây thơ,...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 29: PHẢN DIỆN SỞ DĨ LÀ PHẢN DIỆN(2)
29 Trọng Dạ Lan im lặng một lát, cuối cùng cũng thu kiếm lại. Tôi thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới cảm thấy lòng bàn tay đau nhói. Khi nãy ngã xuống, vài mảnh sứ đã găm sâu vào...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 28: PHẢN DIỆN SỞ DĨ LÀ PHẢN DIỆN(1)
28Gặp lại Hoa Thâm, là ở yến tiệc phong trắc phi của Mục Dao. Hắn trông gầy đi một vòng.Lần này Hoa tướng hẳn đã ra tay tàn nhẫn để dạy dỗ hắn, nhưng thì sao chứ, nha hoàn vô...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 27: NỖ LỰC CỦA MỘT CÁ NHÂN CHỈ LÀ VÔ ÍCH(4)
27 Trọng Dạ Lan cuối cùng cũng hất tay tôi ra, lực mạnh đến mức tôi suýt ngã, may mà Thiên Chỉ kịp thời đỡ lấy tôi. Hắn quay người bỏ đi, dường như không muốn nhìn tôi thêm một...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 26: NỖ LỰC CỦA MỘT CÁ NHÂN CHỈ LÀ VÔ ÍCH(3)
26 Từ sau khi Trọng Dạ Lan buông ra những lời kinh người ở yến tiệc tiếp phong, Ngũ Sóc Mạc cách vài ngày lại gửi thiệp bái kiến cho tôi. Xem ra hắn thật lòng muốn trao đổi với...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 25: NỖ LỰC CỦA MỘT CÁ NHÂN CHỈ LÀ VÔ ÍCH(2)
25 Quay trở lại yến tiệc, tôi ngoan ngoãn ngồi xuống. Trọng Dạ Lan nhìn thấy trán tôi có vẻ khựng lại, hé miệng định nói nhưng rồi lại quay đầu, không nhìn tôi nữa. Lần trước hỏi về vết...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 24: NỖ LỰC CỦA MỘT CÁ NHÂN CHỈ LÀ VÔ ÍCH(1)
24Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhiên hiểu được tâm tình của Trọng Dạ Lan. Cái cảm giác được kẻ mà mình không hề yêu thích cứu giúp… thật sự là dằn vặt khôn cùng.Vì mang ơn cứu mạng, nên không...