53 Nữ nhân chưa nói hết lời đã bị nam nhân kia ngắt lời lần nữa. Tôi nhướng mày nói: "Đây là lần thứ hai ngươi ngăn cản thê tử nói chuyện. Thật sự coi ta là người mù sao?"...
Truyện: TẨY DUYÊN HOA
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 52: CÓ TỘI HAY KHÔNG, KHÔNG PHẢI DO SỰ THẬT QUYẾT ĐỊNH(1)
52 Vừa ra khỏi cổng phủ, xe ngựa của tôi đã bị chặn lại. Tôi vén rèm cửa sổ, thấy Trọng Dạ Lan mặc trường bào tím, cưỡi ngựa đứng chắn trước xe. Nhận ra là hắn ta, tôi lập...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 51: ĐÓ HẲN LÀ MỘT TUỔI THƠ VÔ CÙNG ĐAU KHỔ(3)
51 Mắt tôi đột nhiên mở to. Hoa Nhung Châu dường như không nhận ra, tiếp tục nói: "Ban đầu ông ta đối xử với ta rất tốt, sau đó bắt đầu động chạm ta. Mỗi lần ta phản kháng,...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 50: ĐÓ HẲN LÀ MỘT TUỔI THƠ VÔ CÙNG ĐAU KHỔ(2)
50 Trọng Khê Ngọ đưa tôi về Hoa phủ. Hắn vừa đi, Thúy Trúc đã nhào tới. Chắc là nàng đã nghe được chuyện ban ngày. Đôi mắt nàng đỏ hoe, nhìn là biết đã khóc. "Tiểu thư, xin người...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 49: ĐÓ HẲN LÀ MỘT TUỔI THƠ VÔ CÙNG ĐAU KHỔ(1)
49 Hoa Nhung Châu nhìn thấy nữ nhân đó, ánh mắt bỗng thay đổi đột ngột, như một con sói dữ, sát khí bộc phát. Ngay cả tôi cũng không khỏi rùng mình. Tôi khẽ lo lắng kéo tay áo...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 48: TA MUỐN GIẾT MỘT NGƯỜI(3)
48 Vì cảm thấy không thoải mái, tôi đã kết thúc sớm chuyến đi và trở về Hoa phủ. Sau đó, tôi cẩn thận chọn ra một bộ trang sức hoàn chỉnh từ hộp đồ.Tất cả đều do Hoa Thâm...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 47: TA MUỐN GIẾT MỘT NGƯỜI(2)
47 Mấy ngày nay Hoa tướng không còn chút ham muốn quyền thế nào. Ngay cả việc lên triều, người cũng thỉnh thoảng đi, thỉnh thoảng không. Thường thì người nhàn rỗi ở nhà, chăm sóc Hoa phu nhân đang...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 46: TA MUỐN GIẾT MỘT NGƯỜI(1)
46 Cung điện của Thích Quý phi cũng giống như con người nàng ta, lộng lẫy nhưng không quá khoa trương.Trong hậu cung này, ngoài Thái hậu ra thì chỉ có một mình nàng ta nắm giữ quyền lực. Suy...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 45: TỪ TRƯỚC ĐẾN NAY TA VẪN LUÔN PHỚT LỜ HẮN(4)
45 Tôi lập tức tổ chức một đội người hùng hậu, xuất phát đến chân núi Đông Thành, đó là lối ra duy nhất để rời khỏi kinh thành mà không bị tra hỏi, cũng là hướng đi của kẻ...
TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 44: TỪ TRƯỚC ĐẾN NAY TA VẪN LUÔN PHỚT LỜ HẮN(3)
44 Bước vào cung điện của Thái hậu, người vẫn như thường lệ, nét mặt nhàn nhạt, khó đoán hỉ nộ. Tôi cúi mình hành lễ, giọng Thái hậu mới vang lên. "Đứng lên đi, mấy ngày không gặp, trông...