Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

VẾT HÔN CỦA THIÊN SỨ – CHƯƠNG 1

1

“Hôm nay em đẹp lắm.”

“Công tác thuận lợi nhé.”

“Về nhà sớm với anh.”

Đó là ba câu Lâm Hòe Hứa nói với tôi sáng nay.

Anh chống cằm, nghiêng đầu nhìn tôi chăm chú, nhìn cho đến khi mặt tôi đỏ bừng lên mới thôi.

Dưới ánh nắng rực rỡ, người đàn ông với dáng ngồi tùy ý ấy bỗng bật cười thành tiếng.

Anh cười đến run rẩy, gương mặt điển trai ấy vẫn tràn đầy sức hút như thuở nào.

“Kết hôn bao nhiêu năm rồi hả A Vãn? Sao em cứ hễ thấy anh nhìn là lại đỏ mặt thế này?”

Tôi cứng đờ người, vơ lấy chìa khóa rồi chạy trốn như kẻ bại trận.

Cuối cùng, tôi vẫn không thể thốt ra câu nói: “Em định nhảy cầu rồi.”

Dù tôi thừa hiểu, dù có nói ra, anh cũng chẳng mảy may giữ tôi lại.

2

Tôi chết rồi, nhưng dường như ý thức vẫn còn tồn tại.

Tôi hóa thành một linh thể, cứ thế trôi dạt vô định.

Chẳng biết đi đâu về đâu, tôi vô thức tìm đến nơi có Lâm Hòe Hứa.

Tôi thấy mình đang ở trong một sảnh tiệc khách sạn xa hoa, lộng lẫy.

Tìm thấy anh chẳng khó chút nào.

Lâm Hòe Hứa vốn dĩ sinh ra đã có khả năng thu hút mọi ánh nhìn, luôn là tâm điểm của đám đông.

Ở bên cạnh anh luôn mang lại cảm giác dễ chịu, bởi anh cực kỳ giỏi việc khiến người khác phải lòng mình, bất kể anh có thực tâm hay không.

Hôm nay chắc là buổi tiệc mừng sau khi anh nhận giải thưởng lớn.

Sự nghiệp của anh ngày một thăng hoa.

Khi bước chân vào hào quang của công chúng, cả giọng hát lẫn ngoại hình của anh đều chứng minh rằng anh sinh ra là dành cho sân khấu.

Lâm Hòe Hứa giờ đây không còn là chàng trai cùng tôi chen chúc trong căn phòng thuê chật hẹp, đi hát thuê ở quán bar đến mất cả giọng nữa rồi.

“Thầy Lâm, em kính anh một ly.”

“Mong là sau này chúng ta có nhiều cơ hội hợp tác… ôi!”

Một cô gái mặc váy dài tiến lại gần, không biết do vấp phải tà váy, do bị người khác xô đẩy, hay vì một toan tính ngầm nào đó, cô ta ngã nhào vào lòng anh.

Anh khẽ nghiêng người, đưa tay đỡ lấy eo cô ta.

Ngay khi cô gái đứng vững, anh lập tức rút tay về, ly rượu trên tay vẫn vững vàng không rơi.

Chỉ là chút rượu sâm panh đã vương lên ngực áo anh, để lại vệt ố vàng loang lổ.

Trên đó còn có cả vết son môi của cô gái, tươi tắn và nổi bật.

“Thật sự xin lỗi, tôi…”

“Không sao đâu.”

Anh ngắt lời cô, khi cô ta ngước lên, liền rơi vào đôi mắt hơi cong lại đầy ý cười của anh.

“Đừng vì chuyện nhỏ này mà làm hỏng tâm trạng tối nay.” Anh hơi cúi người, nháy mắt một cái: “So với tôi thì việc chiếc váy xinh đẹp của một cô gái xinh đẹp bị bẩn còn tệ hơn nhiều, phải không?”

Sắc hồng lặng lẽ lan đến tận mang tai cô gái.

Nhưng người đàn ông vừa khơi mào tất cả dường như chẳng mấy bận tâm, anh khẽ gật đầu ra hiệu mình cần đi thay vest rồi tạm rời đi.

Chỉ là, ngay khoảnh khắc quay lưng khuất khỏi tầm mắt mọi người, đôi mắt anh không hề che giấu mà hiện lên một vẻ chán chường nồng đậm.

Lạnh lùng, phiền muộn, và đầy rẫy sự chán ghét.

Tôi nghiêng đầu, bay lơ lửng phía sau anh.

Thầm nghĩ: Lâm Hòe Hứa ơi là Lâm Hòe Hứa, anh vẫn cứ giả tạo như thế.

4

Thay đồ xong, anh không quay lại hội trường mà tìm một góc khuất trong vườn để hút thuốc.

Tôi từng đọc được một bình luận của cư dân mạng về anh thế này: “Lâm Hòe Hứa là người đến từ trời cao, anh ấy giống như thiên sứ, sinh ra đã mang theo ánh sáng.”

Thực ra, tôi thấy anh thuộc về bóng đêm thì đúng hơn.

Khi trút bỏ mọi phòng bị và lớp mặt nạ, anh chẳng hề dịu dàng một chút nào.

Phải dùng từ cay nghiệt, lạnh lùng, thậm chí là tồi tệ để hình dung mới đúng.

Ví như khi làm chuyện đó, anh thích túm tôi đến trước gương.

Anh hỏi tôi chúng tôi đang làm gì.

Hỏi tôi là ai.

Bắt tôi nhìn vào dáng vẻ của mình trong gương, hỏi tôi trông mình giống cái gì.

Tôi nhìn xuyên qua đôi mắt đen láy ấy, chỉ tìm thấy sự tĩnh lặng đến nặng nề và cả nỗi cô đơn khô khốc.

Khói thuốc làm mờ đi gương mặt anh, tôi thấy anh đang cúi đầu nghịch điện thoại.

Thật không ngờ, đó là giao diện trò chuyện với tôi.

Tôi chợt nhớ ra, đúng rồi, tôi đã không gửi tin nhắn cho anh nữa.

Tôi vốn thích nhắn tin cho anh, bất kể anh có trả lời hay không.

Anh trả lời tôi sẽ rất vui, anh không trả lời tôi vẫn kiên trì không bỏ cuộc.

Thế nên anh mới bảo anh đã để tôi vào chế độ “không làm phiền”.

Nhưng tôi lại chẳng hề biết rằng, mình là người được anh ghim lên đầu trang.

Tin nhắn của hai đứa vẫn dừng lại ở tối qua.

Tôi nhắn: “Anh nhìn hai con mèo này có giống chúng mình không?”

“Con này là em nhé, cứ quấn quýt lấy anh mãi.”

“Khi nào tâm trạng anh tốt anh mới trả lời em.”

“Em thất vọng lắm đấy.”

Mười phút sau, khi đang ở một căn phòng khác trong nhà, anh nhắn lại: “Không giống.”

Đó là hai chữ cuối cùng anh gửi cho tôi.

Nhật ký trò chuyện dừng lại ở đó.

Anh nhìn một lúc rồi tắt màn hình.

Tiếng giày cao gót vang lên bên cạnh.

Lâm Hòe Hứa dụi tắt thuốc, quay đầu nhìn cô gái đứng trước mặt.

“Thầy Lâm, có lẽ hơi mạo muội nhưng em…”

“Em đã luôn thích anh…”

Chính là cô gái lúc nãy làm đổ rượu vào người anh.

Dưới ánh trăng sáng tỏ, gương mặt cô gái ửng hồng, dường như phải mượn chút hơi men mới đủ dũng khí nói ra những lời này.

Anh cúi đầu nhìn đối phương, đuôi mắt khẽ cong lên, ánh trăng như tan vào đáy mắt tạo thành những gợn sóng lăn tăn.

“Xin lỗi nhé, bây giờ không phải giờ làm việc của tôi.”

“Vậy nên những lời này… hay là để dành đến buổi họp mặt người hâm mộ rồi nói nhé?”

Anh luôn như thế, luôn để lại cho người khác một lối thoát.

Sự dịu dàng của anh giống như một con dao cùn, cứ thế mà cứa vào lòng người ta.

Cô gái cuống quýt: “Không phải đâu, sự yêu thích mà em nói không phải kiểu đó, mà là…”

“Chắc là em say rồi.”

Lần này, lời cô gái bị cắt ngang tuyệt tình.

Giọng nói lạnh, ánh mắt cũng lạnh.

Cô gái bị anh nhìn đến hoảng loạn, vội vàng lắc đầu: “Không, em không say, em…”

“Nếu không say, tôi nghĩ em chắc hẳn phải nhìn rõ chiếc nhẫn cưới trên tay tôi chứ.”

Lại một lần nữa bị ngắt lời.

Anh nâng tay lên, phô ra cho đối phương thấy.

Chiếc nhẫn cưới sáng lấp lánh trên ngón tay, vẽ nên một đường cung đẹp đẽ giữa không trung đêm tối.

Anh quay người đi, không thèm để mắt đến cô gái ấy thêm một giây nào nữa, bỏ mặc cô đứng chơ vơ ngoài cánh cửa lồng lộng gió lạnh.

Chẳng giống anh chút nào.

Tôi cứ ngỡ anh sẽ đóng kịch thêm một lúc nữa cơ đấy.

Tôi bay theo sau lưng Lâm Hòe Hứa.

Thấy anh đi vào một góc, mở điện thoại ra bấm một hồi.

Sau đó, anh áp điện thoại vào tai, tựa người vào tường, nửa khuôn mặt giấu trong bóng tối.

Anh vậy mà lại gọi điện cho tôi.

Tiếng “tút… tút…” vang lên đều đ đều cho đến khi chỉ còn là tiếng báo bận kéo dài.

Tôi không bắt máy.

Tôi nghĩ, chiếc điện thoại của mình lúc này đã nằm sâu dưới đáy sông rồi.


Đây là lần đầu tiên Lâm Hòe Hứa không tìm thấy tôi.

5

Tôi từng tin tưởng mãnh liệt rằng Lâm Hòe Hứa thích mình.

Nếu không, ngày đó khi trốn khỏi cô nhi viện, tại sao người anh nắm tay lại là tôi?

Tôi từng nghĩ nếu mình tỏ tình, anh nhất định sẽ ở bên tôi.

Nếu không, những ngày tháng trốn chui trốn lủi ấy, tại sao anh lại nhường hết đồ ngon cho tôi?

Tôi và Lâm Hòe Hứa đến từ cùng một cô nhi viện.

Năm sáu tuổi, anh dẫn tôi bỏ trốn.

Viện trưởng ở đó mắng tôi là chó, bắt tôi phải học cách ăn cơm của loài chó.

Ngày anh đưa tôi đi, tôi tưởng như đã khóc cạn nước mắt của cả đời mình.

Anh ôm tôi vào lòng, giọng nói nhẹ tênh:

“Anh không giỏi dỗ dành người khác đâu.”

“Sau này có anh rồi, đừng khóc nữa nhé.”

Kể từ đó, thế giới của tôi chỉ có mình Lâm Hòe Hứa.

Sau đó anh bảo anh đã tìm được người nuôi dưỡng chúng tôi.

Người đàn ông gầy cao ấy đánh giá tôi một lượt rồi nói: “Được, con bé này mày muốn nó đi học thì mày phải làm việc cho tao.”

Người đàn ông đó nhận nuôi tôi.

Từ đó, tôi được đến trường.

Lâm Hòe Hứa không đi học.

Anh theo người đàn ông đó, mỗi ngày đi sớm về muộn.

Anh làm gì, tôi không rõ.

Nhưng dưới góc nhìn của tôi khi ấy, tôi mặc định rằng Lâm Hòe Hứa vì tôi mà từ bỏ học hành.

Anh có thể vứt bỏ tất cả vì tôi, và người duy nhất anh nắm tay khi chạy trốn cũng là tôi.

Tôi bắt đầu không thể kiểm soát mà yêu anh ngày một sâu đậm.

Đến tuổi dậy thì, các đường nét trên gương mặt anh ngày càng tinh tế, đẹp đẽ.

Anh hay cười, làm gì cũng toát lên sức hút khó cưỡng.

Anh sải đôi chân dài đi ngang qua cổng trường, luôn khiến bao nữ sinh phải ngoái nhìn.

Luôn có người hỏi tôi xin cách liên lạc với anh.

Tôi chỉ lắc đầu bảo không biết, trong lòng thầm thắc mắc tại sao anh lại có thể được yêu thích đến nhường này.

Toàn bộ ký ức thời trung học của tôi đều vây quanh anh.

Vây quanh một Lâm Hòe Hứa được bọc trong lớp vỏ của một mối tình đơn phương chua xót.

Cho đến một mùa hè tiếng ve kêu râm ran.

Tôi tựa bên cửa sổ căn nhà thuê cũ nát, bóc vỏ que kem.

Anh vừa tắm xong, vừa lau tóc vừa bước ra khỏi phòng tắm.

Những giọt nước khẽ khàng lăn dọc theo múi bụng, được ánh hoàng hôn phác họa lên vẻ hoàn mỹ đầy mê hoặc.

Tôi nhìn đến ngây người, quên cả việc ăn kem.

Nước đường chảy ròng ròng xuống đất, cho đến khi anh đứng sừng sững trước mặt tôi.

Anh tiến lại gần tôi, gần đến mức hơi thở giao thoa.

Sau đó, anh khẽ đưa đầu lưỡi, liếm chậm rãi từ chân que kem lên tận đỉnh.

Anh vừa liếm vừa nhìn thẳng vào tôi, ánh hoàng hôn rụng xuống đôi mắt đào hoa lúng liếng tình tứ ấy.

Đầu óc tôi trống rỗng, chẳng còn nhìn thấy gì nữa, chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp vang dội bên tai.

“Thẫn thờ gì thế?”

“Kem không ăn thì để anh ăn.”

Cho đến khi giọng nói trầm thấp, hơi ngứa ngáy ấy rót vào màng nhĩ, que kem đã bị anh cướp mất tự bao giờ.

Tôi nhìn chằm chằm vào khóe môi hơi ửng hồng của anh.

Tôi không chịu nổi nữa.

Tôi đẩy ngã anh xuống giường, ghì chặt lấy anh.

Que kem trượt khỏi tay, rơi bịch xuống sàn gỗ.

Tôi cuồng loạn muốn hôn anh, nhưng anh khẽ nghiêng đầu né tránh.

Hơi thở cả hai đều hỗn loạn, chúng tôi nhìn sâu vào mắt nhau.

“Em thích anh.” Tôi nói.

Anh khẽ hất cằm, buông một câu nhẹ bẫng: “Gì cơ?”

“Em thích anh.” Tôi lặp lại một lần nữa.

Ánh hoàng hôn tụ lại đầy ắp trong con ngươi của anh, nhưng rồi anh chậm rãi dời mắt đi chỗ khác: “Xin lỗi nhé.”

Tôi nhìn nghiêng khuôn mặt anh, cái vẻ đẹp ấy khiến tim tôi đau đến thắt lại.

“Hình như anh đã làm em hiểu lầm rồi.” Anh tuyên án tử cho trái tim tôi.

“…”

Tôi cố chấp truy vấn vị “thiên sứ” của mình: “Anh không thích em? Anh không thích em sao lại đối xử tốt với em như thế?”

“Cũng thường thôi mà, anh đối với ai chẳng vậy.”

“Thế tại sao ngày đó anh lại cứu em ra, lại nắm tay em?”

“Vì lúc đó em nằm gần cái cửa sổ chạy trốn nhất, anh chỉ có thể cứu được một người thôi.”

“Vậy tại sao… lại chỉ để mình em được đi học?”

“Vì anh không thích học.”

“…”

Anh nói một cách nghiêm túc, thản nhiên và chẳng chút giấu giếm.

Ánh hoàng hôn rực rỡ đậu trong mắt anh, mở ra một vở kịch dài đằng đẵng.

Vở kịch về mười năm tôi bám riết lấy Lâm Hòe Hứa không buông.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!