Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

TRẢ NỢ THANH XUÂN – CHƯƠNG 3

10

Đây là tháng thứ sáu tôi đến Kinh Thị.

Cũng là tháng thứ sáu tôi trọng sinh.

Sau khi liên lạc được với Tạ Lâm, tôi đã khóa mọi mạng xã hội, không còn liên lạc với bạn bè cũ, tất nhiên cũng không quay về thành phố đó nữa.

Đến cả thủ tục tốt nghiệp, tôi cũng ủy thác cho Hạ Du làm hộ.

Thực ra vừa vào cửa chưa bao lâu tôi đã nhìn thấy Thẩm Trác rồi.

Anh ta đứng cạnh Tần Vị, đúng là trai tài gái sắc, rất đẹp đôi.

“Người quen à?” Tạ Lâm hạ thấp giọng hỏi tôi.

Tôi nhất thời cứng họng.

Thực ra tôi chỉ hơi bất ngờ một chút thôi.

Thẩm thị xưa nay luôn làm về mảng thực nghiệp, kiếp trước chưa từng lấn sân sang ngành game.

Thẩm Trác không nên xuất hiện ở đây.

Thế nhưng ngay sau đó, còn có chuyện “không nên” hơn nữa xảy ra.

Thẩm Trác có lẽ đã cảm nhận được ánh mắt của chúng tôi nên ngước nhìn sang.

Giữa không gian sang trọng và lộng lẫy, chúng tôi nhìn nhau từ xa.

Vành mắt anh ta bỗng chốc đỏ hoe: “Dạng Dạng.”

Gần như ngay lập tức, anh ta rút cánh tay đang bị Tần Vị ôm lấy ra, sải bước dài về phía tôi.

11

Tôi không hiểu tại sao anh ta lại có cảm xúc dao động lớn đến vậy.

Anh ta vốn luôn trầm mặc, lạnh nhạt.

Chỉ khi nhếch môi mỉa mai tôi, anh ta mới giải phóng sự chán ghét trần trụi không chút che giấu.

Thẩm Trác vừa tiến tới đã định nắm lấy tay tôi.

Tôi theo bản năng lùi lại hai bước, vừa vặn Tạ Lâm tiến lên một bước, chắn tôi ở phía sau: “Vị này là…?”

Thẩm Trác như lúc này mới chú ý đến Tạ Lâm.

Anh ta nhìn cậu ta, rồi lại nhìn tôi, mấp máy môi nhưng không thốt ra lời nào.

“A Trác.” Tần Vị bám sát theo Thẩm Trác, lập tức bước tới ôm lại cánh tay anh ta, “Đây là…”

“Là ‘Dạng Dạng’ phải không!”

“Đúng là cô ấy rồi, A Trác!” Tần Vị trông có vẻ rất kích động, “Cô ấy xinh đẹp quá! A Trác ơi, còn đẹp hơn cả ảnh trong điện thoại của anh nữa.”

“Chào cô, cô Giang, tôi là Tần Vị.” Cô ta chìa tay về phía tôi, nụ cười đầy vẻ thuần khiết, “Tên cúng cơm của tôi hơi giống tên cô, gọi là ‘Ương Ương’. A Trác thường xuyên nhắc tới cô với tôi đấy.”

Tôi liếc nhìn ngón tay hiện giờ vẫn còn để trống của cô ta.

Thực sự không muốn bắt tay chút nào.

“Đã lâu không gặp.” Tôi mỉm cười với Thẩm Trác, rồi giới thiệu người bên cạnh, “Đây là Tạ Lâm, người sáng lập của Hoa Dạng Game. Sếp Tạ, đây là Thẩm tổng của tập đoàn Phong Ngu.”

Tần Vị bị ngó lơ, lầm lũi thu tay về.

Hai người đàn ông kia cũng chẳng có ý định bắt tay nhau.

Tạ Lâm là kẻ tinh đời, chắc hẳn đã ngửi thấy mùi bất thường trong không khí.

Cậu ta cười hì hì: “Chỉ đơn giản vậy thôi sao?”

“Tôi và Dạng Dạng…”

“Tôi và Thẩm tổng là đồng môn cũ.” Tôi mỉm cười ngắt lời Thẩm Trác, “Nhắc mới nhớ, cậu cũng có thể cùng tôi gọi Thẩm tổng một tiếng ‘đàn anh’.”

Sắc mặt Thẩm Trác trông chẳng dễ coi chút nào.

Thậm chí có thể thấy rõ là sa sầm xuống.

Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi không rời mắt: “Đồng môn? Đàn anh?”

Anh ta cười khẩy.

12

“Cái ông đàn anh này của chị, nhìn kiểu gì cũng thấy hơi có bệnh nhỉ?” Tạ Lâm vừa rót rượu cho tôi vừa lầm bầm: “Bạn gái mình thì ở ngay bên cạnh, thế mà cứ trợn mắt nhìn tôi. Cứ làm như tôi vừa cướp vợ ta không bằng.”

Tôi liếc nhìn Thẩm Trác, quả nhiên anh ta đang dựa vào khu nghỉ ngơi, lắc lư ly rượu, từ xa nhìn đăm đăm về phía chúng tôi.

Trận đối đầu ngắn ngủi lúc nãy, tôi đã nhanh chóng kéo Tạ Lâm rời đi.

Những mối quan hệ cần thiết tối nay rõ ràng không phải là Thẩm Trác.

Không việc gì phải lãng phí thời gian trên người anh ta.

“Thế thì tôi cướp thật cho anh ta xem.” Tạ Lâm thản nhiên vòng tay ôm lấy eo tôi.

Tôi: “…”

Ánh mắt Thẩm Trác lạnh lẽo hẳn đi, anh ta đặt ly rượu xuống định đứng dậy.

Nhưng lại bị Tần Vị bên cạnh kéo lại.

Cô ta lắc lắc tay áo anh ta, ngước đầu lên nói nhỏ điều gì đó.

Vẻ mặt Thẩm Trác bỗng trở nên mềm mỏng, anh ta tiện tay rút một tờ khăn giấy, lau nhẹ khóe miệng cho cô ta.

Tạ Lâm: “Đúng là đứng núi này trông núi nọ, đồ tồi!”

Tôi: “…”

“Bên kia hình như là Giang tổng của Thế giới Thanh Đồng, chúng ta qua đó chào hỏi một chút.”

Tôi kéo Tạ Lâm đi sang phía khác.

Mãi đến khi bữa tiệc kết thúc, Thẩm Trác không lại gần thêm lần nào nữa, anh ta và Tần Vị rời đi trước.

Nhưng cái gì đến thì không tránh khỏi.

Lúc tôi quay về vào đêm đó, Thẩm Trác đã đứng đợi ở cửa căn hộ tôi và Hạ Du thuê.

13

Mùa thu ở Kinh Thị đến sớm.

Đêm cuối tháng Tám, gió hiu hiu thổi.

Thẩm Trác tựa vào góc tường, kẹp một điếu thuốc trên tay, đốm lửa lúc sáng lúc mờ trong gió.

Tôi cúi đầu nhắn một tin cho Hạ Du, rồi đi thẳng tới.

“Không trốn tôi nữa à?”

Giọng Thẩm Trác có chút khàn đặc.

“Tôi không trốn anh.”

Đó là sự thật.

Tôi chỉ đơn thuần là không muốn dây dưa với anh ta mà thôi, không hề cố ý trốn tránh.

“Tại sao anh lại tìm tôi?” Tôi hỏi.

Bàn tay đang kẹp thuốc của Thẩm Trác khựng lại một chút, anh ta dụi tắt đầu thuốc lên tường.

Vừa đứng thẳng người định bước tới, tôi đã không để lại dấu vết mà lùi lại một bước: “Chúng ta lên xe nói chuyện đi.”

Xe của Thẩm Trác đỗ ngay dưới lầu, lúc xuống từ xe của Tạ Lâm tôi đã nhìn thấy rồi.

Tôi tự giác không ngồi vào ghế phụ “dành riêng cho bạn gái”, mà mở cửa sau.

Thấy tôi ngồi phía sau, Thẩm Trác đóng cánh cửa buồng lái đang mở dở lại, cũng chui vào ghế sau.

Tôi đành phải nhích người sát về phía cửa xe.

Không gian trong xe không hề chật chội, nhưng không khí lại vô cùng ngột ngạt.

Im lặng hồi lâu, Thẩm Trác thở dài: “Dạng Dạng, tôi đã đến nhà em, chú dì đều không chịu nói cho tôi biết em đã đi đâu.”

“Tôi đã vào phòng em, em đem… ảnh chụp chung của chúng ta vứt hết rồi sao?”

“Còn cả trong ngăn bàn nữa, tôi nhớ có rất nhiều cuốn nhật ký, em cũng…”

Tôi cười khẽ một tiếng, nghiêng đầu nhìn xoáy vào Thẩm Trác: “Tại sao tôi lại vứt những thứ đó, anh còn không rõ sao?”

14

Có thể làm lại một lần nữa, tôi cứ ngỡ đó là sự chiếu cố của ông trời dành cho mình.

Không ngờ, người được chiếu cố không chỉ có mình tôi.

Nói ra thì thật nực cười, mười năm đã trôi qua, tôi vẫn nhớ như in dáng vẻ của Thẩm Trác tuổi 23.

Thẩm Trác tuổi 23 không thích mặc vest, nếu có mặc cũng sẽ chọn màu xám khói thời thượng.

Thẩm Trác tuổi 23 không thích rượu vang, chỉ chuộng những ly cocktail sặc sỡ và kích thích.

Thẩm Trác tuổi 23 cũng không hề hút thuốc.

Thẩm Trác tuổi 23 lạnh lùng, tĩnh lặng nhưng cũng đầy kiêu ngạo, bất kham.

Tôi đã từng yêu anh ta cuồng nhiệt đến thế, đến mức chỉ qua vài câu nói xã giao ở bữa tiệc, tôi đã nhận ra ngay.

Người trước mặt, không phải Thẩm Trác tuổi 23.

Thẩm Trác cũng nhìn tôi.

Đèn trong xe không bật, chỉ có ánh đèn đường hắt vào.

Trong bóng tối chập choạng, ánh mắt anh ta thay đổi liên tục.

Ngỡ ngàng, đau đớn, kinh ngạc, tiếc nuối… tất cả trộn lẫn vào nhau khiến tôi nhìn không rõ.

Dĩ nhiên, tôi cũng chẳng muốn nhìn rõ làm gì.

“Dạng Dạng, quả nhiên em cũng…”

“Làm ơn đừng gọi tôi như vậy.” Tôi lạnh lùng nhìn thẳng vào anh ta: “Thẩm tiên sinh, mối quan hệ hiện tại của chúng ta chỉ xứng đáng gọi nhau một tiếng ‘đồng môn’ hay ‘đàn anh’ mà thôi.”

Vành mắt Thẩm Trác đột nhiên đỏ ửng lên, giống hệt lúc mới nhìn thấy tôi ở bữa tiệc.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
         
🥈 Bạn Tạ Thị Xuân Lan
         
🥉 Bạn Dang Thi Thuyen
         
✨ Mweoo

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!