Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
6
Tần Vị nói đúng rồi.
Tôi và Thẩm Trác quả thực chẳng có ngày nào yên ổn.
Cuối cùng tôi đã hiểu tại sao anh ta lại hận tôi đến thế.
Nhưng chuyện đã trôi qua ba năm.
Trong ba năm đó, mối quan hệ giữa tôi và anh ta đã sớm tan nát.
Ba năm trước anh ta đã không tin tôi, thì ba năm sau, đến cả giọng nói của tôi anh ta cũng chẳng muốn nghe thấy.
Tôi bảo anh ta buông tay, anh ta không chịu.
Tôi muốn ly hôn, anh ta không đồng ý.
Anh ta dùng công ty của bố mẹ để uy hiếp, sắt đá muốn trói buộc tôi, bắt tôi phải nhìn sắc mặt lạnh lùng của anh ta cả đời.
Tôi cứ ngỡ tôi và anh ta sẽ mãi như thế.
Từ thanh mai trúc mã đến thế bất lưỡng lập, thật nực cười làm sao.
Thế nhưng câu thứ hai của Tần Vị cũng đúng nốt.
Thẩm Trác không quên được cô ta.
Năm thứ chín sau khi tôi và Thẩm Trác kết hôn, Tần Vị ly hôn rồi về nước.
Thẩm Trác cùng cô ta công khai ra vào có đôi có cặp, nhiều lần bị chụp được cảnh mười ngón tay đan chặt, hôn nhau đắm đuối.
Thật tốt quá.
Cuối cùng, tôi cũng có thể giải thoát rồi.
Tôi cố ý chọn đúng ngày sinh nhật Tần Vị để gọi điện cho Thẩm Trác.
Một tờ đơn ly hôn, đối với Tần Vị mà nói, chẳng có món quà sinh nhật nào tuyệt vời hơn thế.
Thế nhưng Thẩm Trác lại im lặng rất lâu.
“Em qua đây, gặp mặt nói chuyện trực tiếp với tôi.”
Khi tôi cứ ngỡ anh ta lại sắp từ chối, thì anh ta lên tiếng.
Tôi nhìn màn tuyết rơi trắng xóa ngoài cửa sổ: “Tôi không có yêu cầu gì khác, tôi chỉ cần công ty của bố mẹ tôi, những gì thuộc về anh, tôi không lấy thêm một xu.”
“Hết ngày hôm nay, mọi chuyện miễn bàn.” Anh ta lạnh lùng cúp máy.
Tôi biết, anh ta đối với tôi đã chẳng còn chút tình nghĩa nào.
Tôi cầm theo bản thỏa thuận rồi ra khỏi cửa.
Thế nhưng trận tuyết ngày hôm đó quá lớn.
Lớn đến mức khi tôi vừa đạp phanh, bánh xe đã bị trượt đi.
Phía trước là một ngôi trường tiểu học đang giờ tan tầm, tôi cuống cuồng đánh lái, cả chiếc xe lật nhào.
Thật không cam tâm mà.
Đến tận lúc chết, tôi vẫn là vợ của Thẩm Trác.
7
[Dạng Dạng?]
Điện thoại rung lên, tôi mở ra, không ngờ lại là tin nhắn từ Thẩm Trác.
Đây là đã vào bệnh viện và tỉnh táo lại rồi sao?
Tôi không trả lời.
Lật xem danh sách liên lạc, quả nhiên lúc này Tần Vị đã có tên trong đó.
Chỉ là tôi chẳng nhớ nổi mình đã kết bạn với cô ta từ bao giờ.
[Dạng Dạng, em đi đâu rồi?]
Tin nhắn của Thẩm Trác lại gửi đến.
Tôi cau mày.
Thời điểm này mặc dù anh ta đang bị dì Thẩm “đánh gậy uyên ương”, nhưng vẫn chưa hoàn toàn chia tay với Tần Vị.
Tỉnh rồi không đi tìm Tần Vị, tìm tôi làm cái gì?
Tôi thoát khỏi khung chat, thấy còn rất nhiều tin nhắn chưa đọc.
Vừa bắt đầu học kỳ hai năm tư, các nhóm khối, nhóm lớp rộn ràng tin nhắn.
[Hạ Du: Dạng Dạng, thu dọn hành lý xong chưa? Mai đừng có đến muộn đấy nhé.]
Tôi ngẩn người mất vài phút mới sực tỉnh.
Kiếp trước vào lúc này, tôi dự định cùng Hạ Du đến Hoài Thành tìm việc làm.
Sau đó chuyện kia xảy ra, tôi tưởng mình và Thẩm Trác đã ở bên nhau, đương nhiên là muốn ở lại thành phố này.
Chuyến đi Hoài Thành vì thế mà bị hủy bỏ.
Tôi nhanh chóng nhắn lại cho Hạ Du: [Du Du, chúng ta tạm thời đổi lộ trình được không?]
Hạ Du: [?]
Tôi: [Chúng ta đi Kinh Thị đi!]
Hạ Du: [Kinh Thị?]
Hạ Du là bạn thân nhất của tôi.
Đang định nghĩ cách giải thích với nó, thì tin nhắn của nó đã gửi tới: [Kinh Thị duyệt! Tao có thể! Vô điều kiện bám gót Dạng Dạng!]
Tôi mỉm cười.
Sau một hồi bàn bạc, tôi đứng dậy thu dọn lại hành lý.
Xong xuôi, tôi đem đống ảnh chụp chung trên bàn, cuốn nhật ký trong ngăn kéo, cùng với chiếc sim điện thoại cũ.
Tất cả quăng sạch vào thùng rác.
8
Tôi đã đến Kinh Thị.
Ngoài Hạ Du ra, không ai biết cả.
Đến cả bố mẹ tôi cũng tưởng tôi đã đi Hoài Thành.
Nước cờ của Tần Vị mới đi được một nửa, tôi không dại gì mà nhảy vào hố như kiếp trước nữa.
Tôi không chắc cô ta còn giở trò sau lưng gì không.
Mười năm dây dưa, mười năm yêu hận.
Dù là Thẩm Trác hay Tần Vị, lần này tôi không bao giờ muốn dính dáng đến họ thêm một chút nào nữa.
Chỉ là mới đến Kinh Thị được một tháng, Hạ Du đã bí mật ghé sát tai tôi: “Nghe nói Thẩm Trác đang ráo riết tìm mày đấy.”
“Sắp lật tung cả Hoài Thành lên luôn rồi.”
Anh ta tìm tôi?
Để làm gì?
Cú đẩy cuối cùng đêm đó tôi đã dùng mười phần sức lực, đầu anh va vào vách tường chắc cũng không nhẹ.
Chẳng lẽ lại ghi thù rồi?
Mặc kệ anh ta.
Tôi từng tưởng mình hiểu anh ta, tưởng tình cảm giữa tôi và anh ta là khác biệt.
Hóa ra chỉ là trăng dưới nước thôi.
Một ảo mộng mong manh.
Đến tháng thứ hai ở Kinh Thị, Hạ Du đã thuận lợi tìm được việc, còn tôi vẫn đang nhẩn nha chọn lựa.
“Dạng Dạng, mày không phải lừa tao đến đây rồi thực ra mày không muốn ở lại Kinh Thị đấy chứ!”
Tất nhiên là không rồi.
Đến tháng thứ ba, cuối cùng tôi cũng đợi được tin tức mình mong muốn.
Một cậu đàn em khóa dưới hồi cấp ba nói cậu ta đang có một dự án trong tay nhưng thiếu vốn, hỏi tôi có hứng thú đầu tư không.
Kiếp trước vào lúc này, tôi chỉ mải chờ tốt nghiệp để kết hôn với Thẩm Trác, vừa nghe thấy dự án ở Kinh Thị là tôi từ chối ngay lập tức.
Sau này, cậu đàn em đó đã cực kỳ thành công.
Trong vòng mười năm, từ tay trắng lập nghiệp đã trở thành tỷ phú với khối tài sản hàng chục tỷ.
Lần này, đương nhiên tôi sẽ không bỏ lỡ nữa.
9
Tôi huy động toàn bộ số tiền có trong tay, còn mượn thêm bố mẹ một khoản để gia nhập đội ngũ của Tạ Lâm.
Một trong những sai lầm lớn nhất kiếp trước của tôi chính là từ bỏ sự nghiệp sau khi kết hôn.
Khi ấy, Thẩm Trác đã nói những lời tuyệt tình đến vậy mà tôi vẫn ôm hy vọng.
Tôi cứ ngỡ giữa tôi và anh ta có hiểu lầm.
Chỉ cần tôi làm đủ tốt, thì tình nghĩa thanh mai trúc mã bao năm qua chẳng có gì là không vượt qua được.
Đợi đến hai năm sau, khi bừng tỉnh khỏi cơn mê, thì đừng nói là tập đoàn Thẩm thị, ngay cả công ty nhỏ của bố mẹ tôi cũng chẳng còn chỗ cho tôi xen chân vào.
“Tiểu Khương Tử, thấy bộ này của tôi thế nào?”
Tối nay có một buổi tiệc trong giới, Tạ Lâm đang thử vest.
Tôi cạn lời liếc nhìn cậu ta một cái.
Sống hai kiếp rồi, người gọi tôi là “Dạng Dạng” có, gọi “Khương Khương” có, nhỏ tuổi hơn thì gọi “chị Khương”, “Chị Dạng Dạng”.
Chỉ có mình cậu ta, gọi cái gì mà “Tiểu Khương Tử”.
“Hơi giống bồi bàn.” Tạ Lâm đi thay bộ khác.
“Trông chân ngắn.” Tạ Lâm lại đi thay.
“Già chát.” Tạ Lâm tiếp tục thay.
Đến bộ thứ năm, tôi không nhịn được mà bật cười, không trêu cậu ta nữa.
“Được rồi, rất soái, lấn át cả hội trường.” Tạ Lâm đắc ý vểnh mặt đi thanh toán.
Phải nói là người như cậu ta, thảo nào mà không thành công cho được.
Đầu óc nhạy bén, tính tình lại tốt, chưa bao giờ ra vẻ bề trên.
Ở bên cạnh cậu ta luôn cảm thấy như gió xuân tràn về.
Trên xe, tôi và cậu ta cùng rà soát lại danh sách khách mời tối nay.
Với một công ty khởi nghiệp, các mối quan hệ là vô cùng quan trọng.
Những buổi tiệc thế này là cơ hội tuyệt vời để mở rộng mạng lưới xã giao.
Chỉ là tôi không ngờ, lại gặp Thẩm Trác ở đây.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨