Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
18
Chỉ trong vòng một đêm. Đỗ Quý phi sẩy thai.
Đỗ Tuyết Phù sẩy thai. Phụ hoàng vì quá tức giận và lo âu mà ngã bệnh, nằm liệt giường không dậy nổi.
Thái y hết tốp này đến tốp khác kéo đến, nhưng bệnh tình của phụ hoàng vẫn chẳng hề thuyên giảm.
Ta không biết người đang đau buồn vì đứa con của Đỗ Quý phi, hay đứa con của Đỗ Tuyết Phù.
Có lẽ là cả hai.
Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.
Cả Đỗ Quý phi lẫn Đỗ Tuyết Phù giờ đây đều chẳng còn mảy may quan tâm đến người.
Sớ tấu khuyên can phụ hoàng lập Thái tử chất cao như núi.
Phụ hoàng run rẩy đôi môi: “Đám nịnh thần này chỉ muốn trẫm không được yên ổn, sớm muộn gì trẫm cũng bị bọn chúng làm cho tức chết.”
Phụ hoàng vẫn chần chừ chưa quyết định lập Tiêu Thiệu làm Thái tử, nhưng đúng lúc này, Tiêu Thiệu cũng ngã bệnh.
Bởi vì có kẻ đã báo cho đệ ấy biết tin Lý tài nhân đã chết.
Am Thượng Lâm nằm trên đỉnh núi Long Sơn cao và lạnh lẽo, quanh năm sương mù bao phủ, đi lại vô cùng khó khăn.
Các ni cô phải tự mình đốn củi, gánh nước, nhóm lửa nấu cơm.
Lý tài nhân trong lúc đi đốn củi đã không may rơi xuống bẫy của thợ săn, bị kẹp nát chân, lúc người ta phát hiện ra thì thi thể đã lạnh ngắt từ lâu.
Tiêu Thiệu nghe tin, khóc đến chết đi sống lại rồi đổ bệnh ngay tức khắc.
Căn bệnh đến quá nhanh và dữ dội, chẳng mấy chốc khắp người đệ ấy đã nổi đầy mụn đỏ, sốt cao không dứt.
Phụ hoàng cuối cùng cũng chút lương tâm trỗi dậy, ghé qua nhìn một cái.
Nhưng khi nghe thái y nói đây là chứng cấp tính, có thể lây lan, người liền lộ vẻ xúi quẩy mà đứng tránh ra thật xa.
Tiêu Thiệu cầm cự được bảy ngày thì nhắm mắt xuôi tay.
Cơ thể nhỏ bé của đệ ấy dần lạnh giá, thái y khuyên nên nhanh chóng đưa ra khỏi cung mai táng để tránh dịch bệnh lây lan.
Đêm hôm đó, đệ ấy được đặt vào một chiếc quan tài nhỏ, khiêng ra ngoài.
Trong cung liên tiếp mất đi ba đứa trẻ.
Phụ hoàng đau đớn tột cùng, tự hỏi: “Chẳng lẽ đây là ý trời đang trừng phạt trẫm sao? Chẳng lẽ vì năm đó trẫm đã làm sai chuyện gì…”
Người lại nôn ra máu, bệnh tình ngày càng trầm trọng.
Giữa cung điện mênh mông, giờ chỉ còn lại một chủ nhân khỏe mạnh duy nhất là ta.
Quần thần hoang mang, bắt đầu dâng sớ xin phụ hoàng tìm vài đứa trẻ trong tông thất nuôi trong cung để sau này chọn lấy một người lập làm Thái tử.
Và đúng lúc này, mẫu hậu hồi cung.
Cùng về với người còn có mấy vị lão thần từng bị biếm chức bãi quan.
Những vị lão thần này vừa về đã đi khắp nơi bái phỏng quan viên, thuyết phục các danh sĩ.
Đến ngày lên triều, mẫu hậu hiên ngang ngồi trên phượng tọa bên cạnh long ỷ, còn ta đứng hầu một bên.
Các đại thần cảm thấy có điềm chẳng lành, nhưng vẫn theo lệ dâng sớ hỏi về việc lập Thái tử.
Các vị lão thần được phục chức chỉ im lặng không nói.
Mẫu hậu cũng giữ im lặng.
Trong khi đó, đám đại thần tranh luận không dứt, kẻ đòi chọn nhi tử Tề vương, người muốn chọn nhi tử Triệu vương, cãi vã đến mức không thể hòa giải.
Điện Kim Loan rộng lớn bỗng chốc chẳng khác nào một khu chợ tự phát.
Ta lặng lẽ ghi nhớ từng lời nói của mọi người, qua đó phán đoán xem “cái mông” của họ thực sự đang ngồi về phía nào.
Hồi lâu sau, mẫu hậu đập bàn đứng dậy, lạnh giọng quát lớn: “Các người thực sự tưởng Bệ hạ đã tuyệt tự, không còn người nối dõi rồi sao? Năm năm trước, Bệ hạ đã từng đích thân nói, người kế vị của người dù nam hay nữ, chỉ cần là bậc tài đức vẹn toàn đều có thể ngồi vào vị trí Thái tử hoặc Thái nữ. Các người quên hết rồi sao?”
Chúng thần ngẩn người, ánh mắt thâm u đồng loạt đổ dồn về phía ta.
Giờ đây, trên danh nghĩa, ta là đứa con duy nhất còn lại của phụ hoàng.
Ta bước ra giữa điện, hành lễ với tất cả mọi người.
“Chư vị đại nhân, Vinh Hoa xin kính lễ với các vị tiền bối, khẩn cầu các vị hãy trợ giúp ta một tay.”
“Nhưng… nhưng… người là nữ tử…”
Ta mỉm cười: “Nữ tử thì đã sao?”
Bọn họ nổi giận: “Nữ tử làm đế, chuyện xưa nay chưa từng nghe thấy! Là phận gà mái gáy sáng, họa loạn triều cương, định sẵn sẽ khiến thiên nộ nhân oán.”
“Nữ tử làm sao kéo dài huyết thống? Đứa trẻ sinh ra mang họ khác, chẳng lẽ giang sơn họ Tiêu lại phải diệt vong trong tay một nữ nhân hay sao?”
“Thần đẳng chỉ tuân theo chỉ ý của Bệ hạ, nếu không có chỉ ý, xin cứ theo quy củ của tổ tông mà làm.”
Ta từng bước phản bác lại từng lời một: “Thời viễn cổ vốn là nữ tử vi tôn. Khương Nguyên dẫm vào dấu chân người khổng lồ mà sinh ra tổ tiên nhà Chu, nhà Chu lấy họ Cơ (姬 – có bộ Nữ), đó chính là minh chứng rõ ràng nhất.
Tổ tiên nhà Tần là Nữ Tu nuốt trứng chim huyền điểu mà sinh ra Đại Nghiệp, lập nên họ Doanh (嬴 – ở giữa cũng có chữ Nữ).
Các họ Khương, Diêu, An, Yến, Lâu, Liệu đều là những họ bắt nguồn từ nữ giới.
Chư khanh mở miệng ra là chưa từng thấy nữ tử làm đế, vậy sao không thấy được chính các người vốn dĩ đều được sinh ra từ bụng của nữ nhân?
Hơn nữa, chỉ có con cái do nữ tử sinh ra mới đảm bảo được huyết thống thuần chính, nam tử các người thật sự có thể đảm bảo sao? Như Triệu đại nhân đây, nghe nói lệnh lang chẳng có nét nào giống ngài cả, ngài có chắc chắn đứa trẻ đó là con mình không?”
Triệu đại nhân, kẻ phản đối gay gắt nhất lạnh lùng nói: “Thần đã từng trích máu nghiệm thân, máu của đứa trẻ đó hòa tan vào máu của thần rất nhanh, không hề ngưng trệ.”
“Ha ha ha ha, trích máu nghiệm thân? Người đâu, bưng một bát nước lên đây!”
Chẳng mấy chốc, một thái giám bưng bát nước tới.
Dưới lời lẽ khích tướng của ta, Triệu đại nhân và tên thái giám mỗi người nhỏ một giọt máu vào, hai giọt máu nhanh chóng hòa quyện làm một.
Tên thái giám sợ khiếp vía, nhìn Triệu đại nhân đầy kinh hãi: “Triệu đại nhân, tuổi tác chúng ta tương đương nhau, ngài không thể là cha nô tài được… Nô tài.. nô tài càng không thể là cha ngài, nô tài vào cung từ năm mười một tuổi rồi.”
Triệu đại nhân đỏ mặt tía tai: “Ăn nói xằng bậy cái gì, bát nước này có vấn đề!”
Ta cười lạnh: “Nước này đúng là có vấn đề. Chỉ cần bản cung muốn, bản cung có thể khiến máu của bất kỳ hai người nào trên thế gian này hòa làm một. Tương tự, dù là cha con ruột thịt, bản cung cũng có cách khiến máu họ vĩnh viễn không tan. Triệu đại nhân, ngài vẫn còn nghĩ nam tử có thể bảo đảm huyết thống thuần chính sao?”
“Cái này…!” Triệu đại nhân phất ống tay áo, vừa thẹn vừa giận.
Ta cười nói: “Thân là nam tử, muốn phân biệt đứa trẻ có phải mình sinh ra hay không thì chẳng có cách nào cả. Nhưng đứa trẻ từ bụng nữ tử chui ra, thì chắc chắn là con của chính họ. Triệu đại nhân tốt nhất nên về nhà tra cho kỹ xem đứa trẻ đó rốt cuộc là con ai, nếu tra không ra, bản cung có thể giúp ngài một tay.”
Triệu đại nhân không thể nán lại thêm được nữa, phất tay áo hậm hực bỏ đi.
Ta quay lại nhìn đám đông, ánh mắt quét qua từng người một, nụ cười đầy ẩn ý.
Nhiều kẻ không tự chủ được mà cúi đầu, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Một người khác bước ra: “Công chúa không cần làm khó chúng thần. Chỉ cần có chỉ ý của Bệ hạ, chúng thần tuyệt đối không nói thêm nửa lời.”
“Phải, thần phụ họa.”
“Thần phụ họa.”
Trong phút chốc, cả đại điện vang lên tiếng đồng tình.
Họ biết rõ năm năm qua phụ hoàng chán ghét ta thế nào, chẳng hề coi trọng ta và Tiêu Thiệu ra sao, nên người tuyệt đối không bao giờ truyền ngôi cho ta.
Nhưng họ đã sai lầm.
Họ không biết rằng, mẫu hậu và ta chờ đợi chính là giây phút này.
Mẫu hậu đập bàn đứng dậy, từ trong ống tay áo lấy ra một cuộn giấy đầy bá khí, cao giọng quát: “Tiểu Đức tử, tuyên chỉ!”
Đức công công rảo bước đi ra, động tác mau lẹ mở thánh chỉ, dõng dạc đọc:
“Phụng thiên thừa vận Hoàng đế… Trưởng nữ Vinh Hoa nhân phẩm cao quý, rất giống trẫm, tất có thể kế thừa đại thống. Nay truyền ngôi lại cho nàng đăng cơ, tức vị Hoàng đế…”
Thánh chỉ đọc xong.
Cả đại điện rơi vào một mảnh hỗn loạn.
“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào! Thánh chỉ này là giả!”
Đức công công mỉm cười, mang thánh chỉ xuống cho các đại thần truyền tay nhau xem.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Bởi lẽ, đạo thánh chỉ này thực sự là đồ thật.
Trên đầu ba thước có thần linh, đạo thánh chỉ ấy vốn được giấu trên xà nhà của phật đường.
Ta đã trải qua năm năm thanh xuân tại nơi đó, thân thuộc với từng viên gạch, từng nhành cây ngọn cỏ.
Trên xà nhà phật đường từng có một con mèo nhỏ bò vào.
Trong những tháng ngày buồn chán, ta thường dùng thức ăn dụ nó xuống.
Một lần, nó nhảy phốc lên, đoạt lấy miếng ăn rồi vô tình như muốn báo ơn mà đánh rơi cuộn thánh chỉ xuống đất.
Dã tâm nhỏ bé của ta đã bắt đầu nảy mầm và lớn mạnh ngay sau khi đọc được đạo chỉ dụ này.
Hóa ra phụ hoàng từng nghĩ ta có thể làm nữ đế.
Hóa ra người từng yêu thương ta, công nhận ta đến thế.
Hóa ra người cũng từng lo sợ bản thân bất ngờ xuyên không đến đây rồi sẽ có ngày đột ngột biến mất, nên đã sớm định sẵn mọi sắp xếp.
Người tốt đến thế… Vậy nên ta càng không thể để người thất vọng.
Ta bắt đầu trù mưu từng chút một, nghĩ cách làm sao để trở thành một nữ chính mạnh mẽ (đại nữ chủ), làm sao để tìm ra một lối thoát khác cho nữ tử trong thiên hạ.
Nghĩ đi nghĩ lại, ta nhận ra chỉ khi bản thân bước lên vị trí cao nhất như lời phụ hoàng nói, ta mới có khả năng làm được điều gì đó trong thời đại bế tắc này.
Và hôm nay, ta đã đến.
Con đường đi mất năm năm, cuối cùng cũng chạm đích vào ngày hôm nay.
Sau khi thánh chỉ được truyền duyệt xong, chúng thần đưa mắt nhìn nhau.
Có người phản đối, có người im lặng, cũng có người cất tiếng…
“Thần đẳng xin kính cẩn tuân theo chỉ ý của Bệ hạ.”
“Thần tuân chỉ…”
Càng ngày càng có nhiều người phụ họa.
Cuối cùng, kẻ đứng thẳng sau cùng cũng đã quỳ xuống.
Dưới sự chứng kiến của mẫu hậu, ta bước lên ngồi vào long ỷ.
Mẫu hậu cười, Đức công công cười, những vị lão thần từng bị bãi miễn cũng cười.
Nhưng ta thì không cười nổi.
Trông thì có vẻ ta đã thắng, nhưng thực chất vẫn chưa hẳn.
Họ khuất phục là vì đạo thánh chỉ phụ hoàng để lại từ năm năm trước, là sự khẳng định và tôn sùng đối với “phụ quyền”, chứ không phải vì bản thân ta.
Nhưng chỉ cần ta còn tại vị một ngày, ta sẽ không ngừng nghỉ một khắc nào để nỗ lực hướng tới mục tiêu đó.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨