Góc Của Chan

MMMM – CHƯƠNG 6

17

Năm đó khi Phó Du đề xuất ly hôn bí mật, tất cả là vì cân nhắc cho Trình Yểu. Khi Trình Yểu biết tin chúng tôi sắp kết hôn, trạng thái của cô ta vô cùng tồi tệ.

Cô ta sa sút tinh thần, suốt ngày chìm đắm trong các quán bar, sau đó liền nộp đơn xin từ chức.

Cô ta nói, nếu người trong công ty biết Phó Du tái hôn, cô ta sẽ biến thành trò cười cho thiên hạ lúc trà dư tửu hậu.

Cô ta tuyệt đối không cho bất kỳ ai có cơ hội chế giễu mình.

Phó Du nói sự phát triển của công ty không thể thiếu Trình Yểu, cô ta không thể đi.

Anh ta bảo việc ẩn hôn chỉ là tạm thời, đợi đến khi Trình Yểu bắt đầu cuộc sống mới, có một người bạn đời mới thì sẽ công khai.

Nhưng Trình Yểu từ đầu đến cuối vẫn luôn cô độc một mình.

Và tôi cũng đã quên mất kể từ khi nào, mình không còn mảy may mong đợi việc được Phó Du công khai nữa.

Buổi tối trở về phòng ngủ của tôi và Phó Du.

Tôi hỏi anh ta: “Tại sao đột nhiên lại muốn công khai?”

Phòng ngủ là một căn hộ dạng phòng suite, anh ta đang làm việc bên bàn làm việc.

Ánh sáng xanh le lói từ màn hình máy tính hắt vào đồng tử anh ta, lạnh lẽo.

“Chẳng phải trước đây em luôn muốn công khai sao?”

“Hơn nữa, sau khi công khai, những kẻ như Quản lý Lý cũng sẽ tự động tránh xa em ra, như vậy đối với em chẳng phải cũng là một sự bảo vệ sao?”

Tôi đau đầu day day thái dương: “Nhưng chúng ta sắp ly hôn rồi mà.”

Phó Du lặng lẽ nhìn tôi: “Cẩm Mịch, tôi đã nhượng bộ rồi.”

Bốn mắt nhìn nhau, tôi đọc hiểu ý tứ trong đôi mắt của anh ta.

Anh ta vẫn luôn nghĩ rằng việc tôi đòi ly hôn chỉ là đang gây chuyện vô lý, làm mình làm mẩy.

Việc anh ta đề xuất công khai chính là đang dỗ dành tôi, là bậc thang mà anh ta chủ động bước xuống để cho tôi đi xuống theo.

Anh ta đang nhắc nhở tôi: Biết điều thì nên dừng lại đúng lúc.

Tôi cũng bình thản trả lời anh ta: “Tôi không cần anh phải đưa ra sự nhượng bộ này.”

“Tôi chỉ cần anh mau chóng ly hôn với tôi.”

“Hơn nữa, bây giờ công khai chuyện chúng ta kết hôn chỉ càng khiến tôi thêm khó xử mà thôi. Sao anh lại có thể nghĩ rằng đó là một sự nhượng bộ chứ?”

Anh ta gập máy tính lại, tựa lưng vào ghế xoay: “Nói rõ xem nào.”

Hóa ra anh ta thực sự không hề nhận thức được vấn đề ở đâu.

Tôi thở dài một tiếng, bắt chước giọng điệu mà các đồng nghiệp hay nói: “Anh phải không yêu tôi đến nhường nào, thì mới có thể mặc cho những tin đồn nhảm nhí giữa anh và Trình Yểu bay đầy trời trong công ty mà chưa từng bận tâm, chưa từng đính chính. Thậm chí khi đối mặt với việc tôi bị quấy rối, anh vẫn trung thành với nguyên tắc đặt lợi ích công ty lên hàng đầu.”

“Anh thật sự đừng công khai nữa, tôi không muốn bị bọn họ cười nhạo như thế đâu.”

Giọng nói của anh ta nghe không ra bất kỳ cung bậc cảm xúc nào: “Cho nên, em cũng nghĩ rằng tôi không yêu em?”

Tôi ngáp một cái: “Tôi không muốn biết nữa.”

“Bây giờ tôi chỉ quan tâm đến việc khi nào anh mới chịu cùng tôi đi ly hôn.”

Không ngoài dự đoán.

Anh ta một lần nữa lựa chọn cách xử lý lạnh, không thèm đoái hoài đến lời tôi nói.

Tôi đột nhiên không thể chịu đựng nổi việc phải ở chung một phòng với anh ta nữa, bèn ôm gối đi sang phòng ngủ phụ.

Tôi đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất: Khởi kiện ly hôn.

18

Ngày hôm sau, trên đường chúng tôi trở về nhà.

Trong lúc chờ đèn đỏ, tôi vô tình quét mắt qua một người phụ nữ đang bày hàng rong bên vỉa hè.

Tôi gọi giật tài xế: “Phía trước tấp vào lề dừng xe một chút.”

Tôi vội vã mở cửa xuống xe, nói với Phó Du: “Anh về trước đi, tôi còn có chút việc.”

Người phụ nữ bày hàng rong chính là chị Trần làm lao công mà tôi quen hồi nằm viện cách đây không lâu.

Tôi bước lại gần: “Chị Trần, sao chị lại bày hàng ở đây? Công việc ở bệnh viện nghỉ rồi ạ?”

Trông chị ấy so với hai tháng trước tiều tụy đi rất nhiều.

“A, cô là… cô gái hồi đó sau khi sẩy thai lại bị băng huyết thêm một lần nữa đúng không?”

Phó Du không biết đã bước tới từ lúc nào.

Giọng anh ta đột ngột căng cứng: “Thế nào gọi là băng huyết thêm một lần nữa?”

Chị Trần nhìn nhìn anh ta: “Ồ, cậu là chồng của cô gái này phải không.”

“Không phải tôi nói quá chứ, cậu làm chồng kiểu gì mà vô trách nhiệm thế, sao có thể để cô ấy nằm viện một mình cơ chứ?”

Dì giúp việc ngày nào cũng đến thăm tôi, nhưng phần lớn thời gian dì phải ở nhà chăm sóc Đoan Đoan.

Sau khi làm phẫu thuật nạo tử cung, tôi nghĩ cũng không có chuyện gì lớn nữa, nên cũng không muốn tốn kém thuê thêm hộ lý.

Ngày hôm đó, tôi một mình xuống lầu đi dạo, vô tri vô giác đi đến một góc vắng vẻ, tìm một chiếc ghế băng dài ngồi ngẩn người ra.

Đó là ngày có nhiệt độ thấp nhất trong tuần ấy.

Bụng bị nhiễm lạnh.

Tôi cảm thấy đau râm ran, mới hoàn hồn đứng dậy định đi về khu nội trú, nhưng mới đi được vài bước, tôi liền cảm thấy phía dưới lại tuôn máu xối xả.

Cơn đau kịch liệt ập đến, đi chưa được bao xa tôi đã đau đến mức không đứng vững nổi.

Bất đắc dĩ phải ngồi thụp xuống ôm lấy bụng để xoa dịu cơn đau.

Sau đó, dường như đau đến mức tê dại, ý thức dần trở nên mơ màng, trầm luân.

Trước khi hoàn toàn ngất lịm đi, tôi được chị Trần đi đổ rác phát hiện ra.

Chị ấy đã cõng tôi trở về phòng bệnh.

Bác sĩ khám lại cho tôi, nói là có chút nhiễm trùng sau phẫu thuật.

Tôi lại buộc phải ở lại viện thêm một tuần nữa.

Chị Trần thở dài một tiếng, nói với Phó Du: “Cậu không biết đâu, lúc đó mặt mũi cô gái này trắng bệch không còn một giọt máu, trên quần toàn là máu, nhìn mà tôi cũng phải giật mình hoảng hốt.”

“Tôi thật không dám nghĩ, nếu như tôi phát hiện muộn một chút, liệu cô ấy có gặp nguy hiểm đến tính mạng hay không.”

Bàn tay đang buông thõng bên sườn của Phó Du siết chặt đến mức run rẩy.

Những đường gân xanh gồ lên, càng làm cho mu bàn tay thêm phần trắng bệch, không chút huyết sắc.

Tôi đánh trống lảng: “Chị Trần, chị vẫn chưa nói sao chị lại bày hàng ở đây.”

“Ồ, con trai tôi bị bệnh…”

“Vẫn còn thiếu 20 vạn tiền phẫu thuật nữa.”

“Lương làm ở bệnh viện là lương chết, thấp quá, không nhanh bằng việc tôi đi bày hàng rong thế này.”

Tôi rút điện thoại từ trong túi xách ra định chuyển khoản cho chị ấy, thì Phó Du đã đưa một chiếc thẻ ngân hàng qua trước.

Anh ta nói: “Trong thẻ này có 50 vạn.”

Khựng lại một chút, dường như cuối cùng anh ta cũng nhận ra cách giao tiếp này của mình quá mức ngạo mạn, liền bổ sung thêm: “Hy vọng chị nhận cho, chị Trần.”

“Đây cũng là chút lễ mọn thay cho lời cảm ơn của tôi vì chị đã cứu mạng vợ tôi.”

Chị Trần từ chối đẩy qua đẩy lại một hồi.

Cuối cùng quyết định chỉ nhận đúng 20 vạn, và kiên quyết viết một tờ giấy vay nợ, coi như là mượn của Phó Du.

19

Khi trở lại trên xe.

Chúng tôi lại rơi vào trạng thái nhìn nhau không nói một lời.

Sắp về đến nhà, Phó Du đột ngột mở miệng: “Tại sao không nói cho tôi biết?”

“Trước đây ngay cả khi em bị trật khớp chân, em cũng sẽ lải nhải kể với tôi rất lâu cơ mà.”

Tôi lắc đầu: “Tôi chỉ là quên mất thôi.”

Anh ta bật cười khẽ một tiếng vô thanh: “Em không quên.”

“Em là vì cảm thấy không cần thiết phải nói cho tôi biết.”

Anh ta vặn hỏi: “Cẩm Mịch, tôi làm em thất vọng đến thế sao?”

Tôi nhìn cảnh vật đang lùi lại vun vút bên ngoài cửa sổ xe, không trả lời.

Ban đầu đúng là tôi đã quên thật.

Nhưng đến khi tôi nhớ ra anh ta, thì tôi đã sắp dưỡng sức xong để xuất viện rồi, liền cảm thấy không cần thiết phải nói ra nữa.

Không gian trong xe lại trở về trạng thái yên tĩnh.

Có thể nghe thấy mơ hồ tiếng lốp xe lăn qua mặt đường.

Tài xế vững vàng đánh xe vào bãi đỗ.

Tôi kéo cửa xe bước xuống.

Phó Du vẫn ngồi im trong xe không nhúc nhích.

“Cẩm Mịch.”

Tôi quay đầu nhìn anh ta, nửa thân người anh ta ẩn khuất trong bóng tối, khiến người ta không thể nhìn rõ thần sắc.

“Bản thỏa thuận ly hôn soạn xong thì gửi cho tôi xem.”

Tôi ngẩn người ra một thoáng, rồi bảo: “Được.”

Hai ngày sau, tôi nhận được bản thỏa thuận ly hôn từ luật sư, xem qua thấy không có vấn đề gì liền gửi cho Phó Du.

Phía luật sư của anh ta xem xong cũng không có dị nghị gì.

Sau khi ký tên, chúng tôi hẹn nhau thời gian đến Cục Dân chính.

Phó Du là người như vậy.

Đã hứa thì sẽ làm, dây dưa không phải là tính cách của anh ta.

Ngày đến Cục Dân chính hẹn vào buổi sáng.

Tôi vừa mới đến nơi thì nhận được điện thoại của Phó Du.

“Xin lỗi em, trên đường tôi đến đây xảy ra chút sự cố nhỏ, đổi thời gian sang buổi chiều được không?”

Anh ta nói giảm nói tránh lướt qua một câu như vậy.

Tôi cũng nghĩ không phải chuyện gì lớn.

Cho đến buổi chiều gặp lại anh ta, trên trán anh ta đang quấn một lớp băng gạc.

Lúc này tôi mới biết, hôm nay anh ta tự mình lái xe đến, trên đường đi đã đâm sầm vào dải phân cách.

Tôi có chút ngạc nhiên.

Anh ta không phải là kiểu người sẽ phân tâm khi lái xe.

Anh ta là một người bình tĩnh đến mức gần như máu lạnh.

Trong vòng một tháng của thời gian đóng băng để suy nghĩ vụ ly hôn (thời kỳ hòa giải), tôi và anh ta đều không có gì khác biệt so với trước đây, vẫn đi làm, tan làm, tăng ca.

Những quyết định anh ta đưa ra trong các cuộc họp vẫn vô cùng có lý trí, có tầm nhìn xa trông rộng.

Chỉ có một điểm duy nhất khác biệt, đó là những tia máu đỏ trong mắt anh ta ngày một dày đặc hơn.

Thời gian đóng băng trôi qua được ba tuần.

Tôi gửi một tin nhắn nhắc nhở anh ta: “Còn một tuần nữa, anh đừng quên nhé. Nhớ để trống lịch ngày hôm đó trước.”

Có lẽ là rất bận, rất lâu sau anh ta mới nhắn lại cho tôi một chữ: “Được.”

20

Quản lý Lý trước đây bị trừ tiền thưởng cuối năm nên đem lòng thù hằn tôi.

Trong những công việc thường nhật có gã tham gia, đa phần gã đều sẽ tìm cách ngáng đường, gây khó dễ cho tôi.

Nhưng tất cả đều là những trò vặt vãnh không đau không ngứa, tôi cũng không quá chấp nhặt làm gì.

Thế là, gã bắt đầu được đằng chân lân đằng đầu, ngày càng quá quắt hơn.

Trưa hôm đó, gã đi tiếp khách và uống không ít rượu.

Lúc trở về, gã vừa vặn chặn ngay hông tôi khi tôi vừa từ nhà vệ sinh bước ra.

Gã dồn tôi vào bồn rửa tay.

“Tiểu Cẩm dạo này mới đi tiêm (thẩm mỹ) à, nhìn lại đẹp ra rồi đấy.”

Tôi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người gã, không dám chọc giận: “Quản lý Lý, tôi còn một bản tài liệu chưa duyệt xong. Tôi xin phép về phòng trước.”

“Gấp cái gì mà gấp.” Gã lại một lần nữa chặn đường tôi.

“Quản lý Lý.” Giọng tôi đã mang theo ý cảnh cáo.

“Cách đây không xa có người đấy, đừng để bản thân phải mất mặt thêm một lần nữa.”

Gã nấc lên một tiếng vì say rượu, cười hừ hừ: “Cô có biết tôi vừa giúp công ty ký được một dự án lớn không? Giờ đây, đến cả cái thằng Phó Du kia cũng phải cúng bái tôi như tổ tiên ấy chứ. Cần gì phải nói đến những người khác.”

“Mà lại nói, tôi thì làm gì được cô cơ chứ? Tôi là công dân tuân thủ pháp luật, chỉ muốn cùng cô bồi đắp chút tình cảm đồng nghiệp mà thôi.”

Nói rồi, gã chộp lấy cổ tay tôi, nhếch miệng cười: “Mà công nhận, da cô mịn màng thật đấy.”

Đầu ngón tay gã ra sức mơn trớn trên cổ tay tôi.

Một cảm giác ghê tởm, ớn lạnh chạy dọc khắp da thịt.

Kể từ sau sự cố lần trước, tôi bắt đầu mang theo bình xịt hơi cay phòng thân bên người.

Tôi thầm may mắn vì lúc này nó cũng ở ngay trong túi.

Sau khi nhắm thẳng vào mặt gã xịt liên tiếp mấy phát, gã cuối cùng cũng đau đớn buông tôi ra.

Tôi vừa chạy ra ngoài được vài bước, vì hoảng loạn mà đâm sầm vào lồng ngực của một người.

Đó là mùi hương gỗ hổ phách độc nhất vô nhị trên người Phó Du.

Anh ta bóp chặt vai tôi, quét mắt nhìn một lượt từ trên xuống dưới, ánh mắt bỗng chốc lạnh thấu xương: “Lại là Lý Miễn?”

“Hắn làm gì em rồi?”

Hỏi xong, ánh mắt anh ta liền dời sang gã Quản lý Lý phía sau đang định đuổi theo.

Tôi chưa bao giờ nhìn thấy một Phó Du như thế này.

Tàn bạo, đầy sát khí, hoàn toàn mất đi lý trí.

Khu vực bồn rửa tay nhanh chóng bị vây kín bởi đám đông, nhưng không một ai dám tiến lên để kéo Phó Du ra.

Trình Yểu cũng đến, cô ta bị chấn động mạnh trước bộ dạng này của anh ta, liền nghiến răng nghiến lợi, nói nhỏ vào tai tôi một câu độc địa: “Tất cả đều là chuyện tốt do cô rước họa về đấy.”

Phó Du lại một lần nữa ấn đầu gã Quản lý Lý đập mạnh vào tấm gương.

Giọng nói của người đàn ông ấy bình thản đến mức khiến người ta phải nổi da gà: “Tôi nhớ lần trước tôi đã cảnh cáo mày, phải cút xa cô ấy ra.”

Gã Quản lý Lý đã không còn sức lực để phản kháng, hơi thở thoi thóp: “Hóa ra lần trước… ở bãi đỗ xe ra tay với tao… cũng là mày…”

Phó Du không biết đã nện bao nhiêu cú đấm vào mặt gã.

Đối diện với những ánh mắt kinh hãi và phức tạp của mọi người xung quanh, tôi lên tiếng gọi giật anh ta lại: “Phó Du, đừng đánh nữa.”

Anh ta không có phản ứng.

Tôi đành phải bước tới dắt lấy cánh tay anh ta.

Dường như sợ làm tôi bị thương, anh ta mới kham khổ dừng lại động tác.

Tôi kéo anh ta đi, nhưng kéo không nhúc nhích.

Ngược lại, tôi còn bị anh ta dùng lực kéo ngược về trước ngực.

“Tôi sẽ đuổi việc hắn.”

“Tôi và Trình Yểu từ lâu đã không còn quan hệ gì, tôi cũng đã đính chính ở công ty rồi.”

Trên mặt anh ta có vài vệt máu dài, là do những mảnh thủy tinh vỡ của tấm gương vừa rồi quẹt phải.

Anh ta rủ mắt, đôi đồng tử u ám như sương mù đăm đăm nhìn xoáy vào tôi: “Em còn chỗ nào không hài lòng, cứ nói ra đi.”

“Tôi sẽ giải quyết từng chuyện một, cho đến khi em hài lòng mới thôi.”

“Cho đến khi em không còn muốn ly hôn với tôi nữa mới thôi.”

Bốn bề xung quanh vang lên những tiếng xôn xao, bàn tán kinh hoàng.

Trình Yểu cắn chặt bờ môi dưới đến bật máu, vành mắt đỏ hoe.

Trước khi giọt nước mắt kịp rơi xuống, cô ta đã nện giày cao gót, vững vàng bước nhanh rời đi.

Tôi cố giãy giụa khỏi bàn tay anh ta: “Bây giờ không phải là lúc bàn chuyện này.”

“Nhưng tôi chỉ muốn bàn chuyện này thôi.”

Lại là một hồi dây dưa, giằng co.

Cuối cùng Phó Du cũng buông tôi ra.

Bởi vì dưới sự căng thẳng tột độ về tinh thần, anh ta đã ngất lịm đi.

✨ Đọc truyện mỏi mắt rồi có thể ghé góc shopee này xem đồ xinh nha, Chan cảm ơn nhiều! 👇

Ghé Gian Hàng Shopee Xinh Xắn
📖 Truyện bạn đọc là miễn phí Nếu bạn yêu thích truyện bên mình và muốn gửi một chút niềm vui nho nhỏ, bạn có thể mời Chan một ly cafe qua các cổng dưới đây nha 💖
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Một chút niềm vui nho nhỏ thôi, là Chan sẵn sàng làm cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí Nếu bạn yêu thích truyện bên mình và muốn gửi một chút niềm vui nho nhỏ, bạn có thể mời Chan một ly cafe qua các cổng dưới đây nha💖
Mời Chan Ly cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ một chút niềm vui nỏ nhỏ, Chan sẵn sàng cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!