Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
25
Cố Trường Diên thuê những luật sư giỏi nhất, quyết tâm khép Bùi Minh Nguyệt vào tội bắt cóc và cố ý gây thương tích.
Vào lúc sự việc đang xôn xao trên mạng, tại đồn cảnh sát bỗng nhiên có một người đàn ông đến tự thú.
Hắn nói năm năm trước đã được Bùi Minh Nguyệt thuê để tông chết một người.
Ban đầu Bùi Minh Nguyệt không thừa nhận.
Nhưng người đàn ông đó đã đưa ra các đoạn ghi âm và lịch sử chuyển khoản.
Dù đã năm năm trôi qua, nhưng bằng chứng này vẫn được hắn bảo quản cực kỳ tốt.
“Năm năm trước, Bùi Minh Nguyệt hứa sẽ bảo lãnh tôi ra tù, đưa tôi ba triệu tệ và cho tôi ra nước ngoài. Nhưng khi tôi ngồi tù được hai năm, cô ta chẳng những định hại chết tôi trong ngục, mà năm thứ ba khi tôi ra tù, cô ta lại phái người đến giết tôi. Hai năm trước tôi phát hiện mình bị ung thư, hóa trị đau đớn đến chết đi sống lại. Dù sao tôi cũng chẳng sống được mấy năm nữa, tôi cũng sẽ không để Bùi Minh Nguyệt được yên ổn!”
Nhân chứng vật chứng rành rành.
Bùi Minh Nguyệt không còn gì để chối cãi.
Cộng dồn các tội danh, Bùi Minh Nguyệt bị kết án ba mươi lăm năm tù.
Cố Trường Diên còn dùng quan hệ để tống cô ta vào nhà tù khét tiếng hung ác nhất cả nước.
Với tính cách tiểu thư của cô ta, có thể dự đoán được quãng đời còn lại sẽ thê thảm đến mức nào.
Nghe nói trước khi vào tù, cô ta yêu cầu được gặp Cố Trường Diên lần cuối.
Hắn vốn không muốn đi, nhưng tôi đã để hắn đi.
Không biết hai người đã nói gì, nhưng khi trở về, Cố Trường Diên ôm chặt lấy tôi.
Hắn bảo Bùi Minh Nguyệt nói chính tôi là kẻ tự dàn dựng vụ bắt cóc, nhát dao đó cũng là do tôi tự đâm, và tất cả những gì tôi làm là để bước chân vào hào môn.
“Tang Chi, em có yêu tôi không?” Hắn nhìn xoáy vào tôi, muốn tìm kiếm một sự chột dạ nào đó.
Tôi vốn có thể nói yêu, có thể tiếp tục lừa dối hắn như trước đây, thậm chí có thể đánh trống lảng một cách hoàn hảo.
Hắn yêu tôi, nhất định sẽ xuôi theo lời tôi.
Nhưng nhìn vào đôi mắt trong veo của người đàn ông trước mặt, tôi bỗng nhiên không muốn làm thế nữa.
“Những gì Bùi Minh Nguyệt nói là đúng đấy.”
“Tất cả đều là sự sắp đặt của tôi.”
26
Trong phòng khách.
Cố Trường Diên nhìn tôi, trông hắn như bị đóng băng.
Hồi lâu sau, hắn cử động, định cầm ly nước ấm trên bàn nhưng đầu ngón tay run rẩy dữ dội khiến nước tràn ra ngoài, ướt đẫm cả ống quần tây.
Tôi rút khăn giấy lau vệt nước cho hắn.
Hắn rũ mắt nhìn tôi, giọng nói rất nhẹ, bình thản đến mức lạnh lùng: “Vậy nên, tất cả mọi chuyện đều là sự tính toán tỉ mỉ của em.”
“Chúng ta gặp gỡ, quen biết, yêu nhau… cho đến tận giây phút này.”
“Chưa từng có một phút giây nào em yêu tôi.”
“Phải không?”
Phải.
Nhưng nhìn dáng vẻ tan nát của hắn, như một chiếc bình lưu ly trắng bệch chỉ cần chạm nhẹ là vỡ vụn, trái tim sắt đá của tôi bỗng run lên, chữ “Phải” ấy mãi không thốt ra được.
Nói trắng ra, Cố Trường Diên không có lỗi với tôi.
Suốt thời gian qua, hắn đối xử với tôi rất tốt.
Trong cuộc tình này,là tôi đã lợi dụng hắn.
Là tôi có lỗi với hắn.
Nhưng sự im lặng của tôi đối với Cố Trường Diên vốn dĩ đã là câu trả lời.
Sự lo âu, nôn nóng trong lòng hắn khi nghe Bùi Minh Nguyệt kể sự thật, giờ đây đã hóa thành đống tro tàn sau một trận hỏa hoạn.
Cố Trường Diên mấp máy môi,giọng nói khàn đặc:
Hắn không muốn tỏ ra yếu thế, liền quay mặt đi, không muốn nhìn người đàn bà mình yêu nhất thêm một giây nào nữa.
Nhưng hắn muốn một câu trả lời: “Tại sao?”
Tôi nhìn hắn, thành thật đáp: “Bùi Minh Nguyệt đã giết anh trai tôi. Tôi phải báo thù.”
“Và anh, vừa là chỗ dựa, vừa là điểm yếu của cô ta.”
Vì vậy tôi ra tay với anh.
Hợp tình hợp lý.
Giây phút này, Cố Trường Diên đã hiểu ra tất cả.
Cái gọi là người bệnh cần hóa trị thực chất chính là gã say rượu năm nào.
Tang Chi đã bảo vệ hắn, chính là để dành cho đòn kết liễu Bùi Minh Nguyệt ngày hôm nay.
Còn hắn, chỉ là nấc thang để tôi thực hiện cuộc báo thù.
Tội danh của Bùi Minh Nguyệt giờ đã đóng đinh, không ai có thể thay đổi được nữa.
Vì vậy, tôi không cần hắn nữa.
Đến phút cuối cùng, tôi thậm chí còn không thể giả vờ nói yêu hắn để lừa hắn thêm một lần cuối.
Nhưng dù là vậy, hắn vẫn không thể hận tôi.
Bởi vì hắn biết, ngoài việc lừa dối hắn ra, tôi không làm gì sai cả.
Nhưng ngoài việc lừa dối hắn, tôi chẳng còn con đường nào khác để đi.
Cuối cùng, hắn im lặng đứng dậy, nhìn tôi bằng ánh mắt chất chứa nỗi đau và sự tỉnh táo tột cùng.
Hắn nói: “Em đi đi.”
“Đừng bao giờ quay lại nữa.”
“Nếu không, chính tôi cũng không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.”
Yêu đến mức muốn đối phương sống, hận đến mức muốn đối phương chết.
Tôi hiểu mà.
Thế nên, tôi đồng ý với hắn.
27
Trước khi đi, tôi đến nhà tù một chuyến để gặp Bùi Minh Nguyệt, người vẫn luôn đòi gặp tôi.
Cô ta mới vào tù được một tháng mà đã tàn tạ không còn ra hình người.
Gương mặt kiều diễm ngày nào giờ đầy vết bầm tím, răng cũng rụng mất mấy cái.
Nghe quản giáo nói là do nói năng đắc tội người khác nên bị đánh.
Nhưng mụ đại ca trong ngục, kẻ đã nhận tiền của tôi lại cười đầy ẩn ý: “Dù sao thì, có những chuyện cũng không cần dùng đến răng.”
Tôi từng lăn lộn ở khu phố đèn đỏ từ nhỏ, chỉ một câu nói thôi tôi đã hiểu tất cả.
Ở trong tù, phụ nữ chịu khổ, phụ nữ đẹp còn khốn khổ hơn.
Ngăn cách qua lớp kính, Bùi Minh Nguyệt trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt đầy hung ác: “Chính mày hại tao! Mày cố ý! Tất cả là do mày dàn dựng!”
Tôi khẽ mỉm cười: “Phải, tôi cố ý đấy. Nhưng cô đã kể hết cho Cố Trường Diên rồi, anh ấy có tin không?”
“Anh ấy không tin.”
“Ngày xưa cô có thể vì ghen tuông mà hết lần này đến lần khác hãm hại tôi, thì tất nhiên giờ đây cô cũng có thể vì căm hận mà bắt cóc giết tôi.”
“Loại điên khùng như cô, không ai tin cô đâu.”
Sự lạnh lùng của tôi đã ép cô ta đến phát điên.
Nhưng có lẽ vì đã chịu quá đủ cực hình trong tù, cô ta thế mà lại khóc lóc cầu xin tôi cứu cô ta.
“Tôi sẽ cho cô tiền, không phải cô muốn tiền sao? Tôi sẽ cho cô thật nhiều, rất nhiều tiền, cầu xin cô tha cho tôi đi, có được không!”
Cô ta khóc lóc thảm thiết.
Tôi lạnh nhạt nhìn sự yếu thế đó, hồi lâu sau đột ngột bật cười, một tràng cười không thể kìm nén, cười đến mức cuồng loạn.
Bùi Minh Nguyệt sững sờ trước sự điên dại của tôi.
Tôi đột ngột áp sát vào lớp kính, nhìn chằm chằm vào mắt cô ta, đáy mắt đầy băng giá: “Nhưng mà, tại sao tôi phải cứu loại rác rưởi như cô chứ?”
Nghe vậy, biết rõ tôi sẽ không cứu mình, cô ta hoàn toàn sụp đổ, gào thét vào mặt tôi bằng giọng nói sắc nhọn: “Tại sao cô lại đối xử với tôi như vậy! Rốt cuộc tôi đã làm sai chuyện gì!”
Cô ta đập kính như điên.
Đôi mắt trợn trừng như muốn giết tôi, nhưng trong đó vẫn mang theo một tia thắc mắc.
Cô ta thực sự không hiểu tại sao tôi lại tốn bao công sức tính kế cô ta như thế.
Nhưng giây tiếp theo, cô ta đã bị cai ngục cưỡng chế ấn xuống ghế.
Khi cô ta định phản kháng, một cai ngục khác tuyên bố kết thúc giờ thăm nuôi, thô bạo lôi kéo Bùi Minh Nguyệt đi ra ngoài.
Cô ta gào thét điên cuồng, bắt tôi phải nói cho cô ta biết tại sao.
Nhưng tôi chẳng nói gì cả.
Chỉ vào khoảnh khắc cô ta chuẩn bị bước ra khỏi cửa, tôi đột ngột lên tiếng:
“Tôi chính là muốn để cô cả đời này phải tự đoán xem rốt cuộc mình đã đắc tội với tôi ở điểm nào, nhưng cả đời này, cho đến lúc chết cũng không thể nghĩ thông suốt.”
“Cô cứ ở trong cái địa ngục mà chính người trong lòng cô đích thân chọn cho cô mà tha hồ giãy giụa đi.”
Quãng đời còn lại.
Tôi muốn cô phải chìm đắm trong hết lần này đến lần khác nghi ngờ, phủ nhận, hối hận và vùng vẫy.
Chìm đắm, giãy giụa.
Đau đớn.
Cuối cùng, là cái chết.
Tôi quay người rời đi.
Sau lưng thấp thoáng còn nghe thấy tiếng gào thét và khóc lóc sắc nhọn của người đàn bà kia.
Nhưng ở địa ngục thì có tiếng khóc cũng là chuyện thường tình.
Không ai bận tâm cả.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨