Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

LỠ MỘT CƠN MƯA, LỠ CẢ ĐỜI – CHƯƠNG 1

1

“Hôm nào đó… đi xóa nó đi.” Tôi chỉ vào chỗ ấy.

Phải một lúc lâu sau anh mới hiểu ý, ngón tay khẽ chạm lên vết xăm, mắt vẫn còn vương hơi nước.

“Được thôi.” Trả lời rất tùy tiện.

“Vợ có nhớ anh không?” Anh lại quay về chủ đề cũ.

“Không nhớ.” Tôi mấp máy môi, vẫn trả lời như vậy.

Anh cười, mắt cong lại thành hình trăng lưỡi liềm, kéo tôi vào lòng và đặt một nụ hôn lên trán.

Sau đó, anh tự nhiên vắt khăn lên vai rồi đi vào phòng tắm.

Tôi đứng ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng anh, nghĩ về những lời người bạn cũ của anh đã nói với tôi chiều nay: Bạn gái cũ của Ngụy Diên, từng vì anh mà tự sát một lần.

2

“Đang nghĩ gì thế?” Một luồng hơi ấm bao bọc lấy tôi, thùy tai bị ai đó cắn nhẹ.

“Anh là chó à?” Tiếng máy sấy tóc vang lên đột ngột át đi lời tôi nói.

Ngụy Diên chưa kịp mặc áo, đang nhướng mày nhìn tôi, vẻ mặt đầy đắc ý vì vừa trêu chọc được người yêu.

Tôi không kìm được, ánh mắt lại rơi vào hình xăm đó.

Đắn đo một hồi, tôi cất tiếng hỏi: “Anh xăm từ khi nào?”

Tiếng máy sấy rất ồn, nhưng chắc chắn anh nghe rõ.

Anh nhìn tôi một cái, không đáp.

Tôi lặp lại câu hỏi với âm lượng lớn hơn.

Lần này anh tắt máy sấy, đi đến bên sofa lấy chiếc áo thun, giọng vẫn mập mờ: “Bố mẹ em để ý chuyện anh có hình xăm sao? Thế thì cuối tuần anh sắp xếp thời gian đi xóa.”

Đúng là tôi và Ngụy Diên đã đến giai đoạn bàn chuyện gặp mặt phụ huynh và kết hôn, nhưng điều tôi muốn biết không phải là chuyện này.

“Hôm nay anh lạ lắm.”

Anh ôm lấy tôi từ phía sau qua lưng ghế sofa, mùi dầu gội hương chanh lan tỏa trong cánh mũi, lấn át cả mùi thuốc lá thoang thoảng trên người anh.

Tôi không thích mùi thuốc, nên anh chưa bao giờ hút trước mặt tôi.

Cả hai im lặng một hồi, tôi là người ngẩng đầu lên trước.

Tôi yêu đôi mắt anh, như viên đá hắc diệu thạch thâm trầm như mực.

Tôi thấy rõ hình bóng mình trong đó, rồi anh cúi xuống hôn tôi. Hơi thở giao hòa, bầu không khí mập mờ khuấy động trong không gian.

Tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự tình tứ ấy.

Điện thoại anh vang lên liên hồi, anh chẳng thèm nhìn mà nhấn tắt ngay, đẩy tôi xuống sofa định tiếp tục việc dở dang.

Chuông lại reo.

“Anh nghe điện thoại đi.” Tôi lo là chuyện công việc.

Anh chậc lưỡi nhẹ một cái, không tình nguyện bóp cằm hôn tôi một cái rồi mới cầm máy.

Đôi khi, thật lạ lùng, trực giác của phụ nữ lại chính xác đến thế.

Ngay giây phút anh bắt máy, tôi đã biết người gọi tới có vị trí tuyệt đối không tầm thường đối với anh.

Dù khuôn mặt anh lập tức trở nên lạnh lùng như băng giá, dù anh để lộ vẻ châm biếm mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

Người ở đầu dây bên kia dường như nói mãi không ngừng, anh im lặng nghe hết rồi thốt ra một chữ: “Cút”.

Sau đó anh cúp máy.

Phút giây tĩnh lặng rơi xuống khiến tôi chẳng biết phải mở lời thế nào.

“Ngủ sớm đi.” Anh giơ tay xoa đầu tôi, rồi đi về phía ban công.

Anh đi hút thuốc.

Có lẽ anh không biết, sau đó, tôi đã đứng cách lớp cửa kính ban công nhìn anh rất lâu.

Đốm đỏ của tàn thuốc khi mờ khi tỏ, anh tựa vào lan can, dáng người cao gầy đơn độc.

Ánh đèn thành phố phương xa không bao giờ tắt, tôi đoán anh đã hút gần hết bao thuốc mới quay vào phòng.

Lát sau anh vào, cúi người lại gần, tôi mở mắt nhìn anh.

Khoảng cách rất gần, ánh đèn ngủ vàng ấm làm dịu đi những đường nét góc cạnh trên gương mặt, đôi mắt màu hổ phách của anh đẹp tựa hoàng hôn buông xuống.

“Vẫn chưa ngủ à?” Giọng anh hơi khàn, nghe gợi cảm hơn bình thường.

“Trên người anh có mùi thuốc lá, Ngụy Diên.”

“Khó ngửi lắm sao?” Anh khẽ nhúc nhích cánh mũi, rồi đứng dậy lùi ra xa tôi một chút.

Tôi gật đầu, anh lặng lẽ cụp mắt nhìn tôi.

“Đêm nay… có cần anh ở bên không?”

Thật kỳ lạ, một câu hỏi như vậy, bình thường anh sẽ không bao giờ hỏi.

Tôi cố gắng tự trấn an rằng chắc do anh sợ tôi khó chịu với mùi thuốc trên người mình.

Nhưng một suy đoán khác đang gào thét nơi đáy lòng khiến tôi bừng tỉnh cảnh giác.

Như một sự dò xét, tôi trả lời: “Không cần.”

Đáp lại là một sự im lặng kéo dài.

“Được.”

Cuối cùng anh nói, dịu dàng mà đầy kìm nén.

Tôi không hiểu thấu cảm xúc trong lời nói đó, chỉ đột nhiên cảm thấy trái tim mình như trống rỗng một mảng lớn.

Động tác tắt đèn của anh không chút do dự, căn phòng chìm vào bóng tối mịt mùng, lòng tôi cũng trĩu nặng theo từng bước chân anh.

Cho đến cuối cùng, anh dừng lại trước cửa phòng.

Khi cánh cửa khép lại, anh đã mang theo tia sáng duy nhất của đời tôi đi mất.

3

Sáng hôm sau thức dậy, cả hai chúng tôi đều không có gì khác lạ.

Điều không ổn duy nhất có lẽ là một người hay ngủ nướng như tôi lại dậy sớm, còn anh đi chạy bộ về mà không mua đồ ăn sáng.

Anh ngẩn người một lát như lúc này mới nhận ra sự hiện diện của tôi, rồi xoa đầu tôi.

“Sao lại dậy sớm thế?”

“Em không ngủ được.” Tôi ngước mắt nhìn anh.

Người anh còn vương hơi sương sớm, ánh mắt thanh sạch nhìn tôi đầy nghiêm túc.

“Muốn ăn gì nào?”

“Mì sợi.”

“Thêm một quả trứng nhé.”

Phải, mọi thứ đều bình thường, khi vào bếp anh còn véo má tôi trêu đùa, nhưng tôi lại không hiểu vì sao nỗi sợ hãi trong lòng mình lại dâng lên cuồn cuộn như vậy.

Điện thoại anh trên bàn rung lên liên tục.

Tôi định gọi anh, nhưng khi nhìn thấy màn hình, tôi sững sờ.

Thực ra trí nhớ của tôi không tốt đến thế, nhưng tôi đoan chắc dãy số này chính là số đã gọi đêm qua.

Chắc là sợ mùi dầu mỡ, cửa kính nhà bếp đã đóng lại.

Tôi liếc nhìn một cái rồi nhấn nghe.

“Ngụy Diên, anh dám cúp máy của em à?”

Giọng nói nũng nịu mà ngang ngược ấy đầy sức công phá, khiến tôi chết lặng trong giây lát.

Vừa kiêu kỳ vừa uyển chuyển tao nhã, đó là ấn tượng đầu tiên mà Tần Sơ Sơ mang lại cho tôi, và cả sau này cũng không hề thay đổi.

“Tôi là bạn gái của anh ấy.”

Tôi đối diện với ống nói, cố gắng làm cho giọng mình nghe có vẻ uy quyền hơn một chút.

“Hả?” Một tiếng nghi hoặc đầy cường điệu.

“Cô tính là loại bạn gái danh phận gì chứ?”

Sau đó là một tràng cười lanh lảnh như chuông bạc.

Tôi có thể cảm nhận được cô ta thực lòng đang nhìn xuống tôi từ trên cao, thực lòng coi thường tôi.

“Cười chết tôi mất, ha ha, cô nói cô là bạn gái anh ấy, vậy cô có biết anh ấy và tôi…”

Đoạn sau, tôi không nghe thấy nữa.

Bởi vì từ lúc nào không hay, một bàn tay từ phía sau vươn tới, nhấn tắt cuộc gọi.

Ngụy Diên đi đứng cũng thật không tiếng động.

Lại là một sự im lặng dài dằng dặc, cho đến khi anh lên tiếng, giọng thấp và khàn đặc: “Em nghe thấy những gì rồi?”

Tôi không biết phải trả lời anh thế nào, cũng không biết anh và người phụ nữ đó từng có những ký ức gì.

Nhưng như bị ma xui quỷ khiến, tôi vẫn hỏi: “Hình xăm trên người anh là tên viết tắt của cô ấy, đúng không?”

Anh dường như sững sờ cả người.

Tôi không muốn thấy anh thất thần như vậy, điều đó chứng tỏ anh đang nhớ lại điều gì đó, chứng tỏ người đó vẫn có thể khuấy động cảm xúc của anh.

Anh quay người đi ra phía cửa.

“Anh đi đâu thế!” Tôi đuổi theo hai bước.

Tôi thừa nhận mình đã hoảng loạn.

Thật lạ lùng, rõ ràng anh đối xử với tôi tốt như vậy, nhưng tôi cứ luôn cảm thấy sẽ có một ngày tôi đánh mất anh.

Ánh sáng ngoài cửa hắt nghiêng lên người anh.

“Anh đi xóa nó.” Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ thất vọng.

“Vì em không thích.”

4

Tôi cảm thấy, Ngụy Diên đối xử với tôi càng lúc càng cẩn trọng hơn.

Xóa xăm còn đau hơn cả lúc xăm, tia laser bắn từng chút một lên da thịt.

Sau lần xóa đầu tiên, vẫn còn lại một chút dấu vết.

Lớp vảy mịn kết trên da trông còn bắt mắt hơn cả lúc trước.

Tôi biết có điều gì đó đang lặng lẽ thay đổi giữa chúng tôi.

Chính là cái kiểu dù không ai nói ra, nhưng cả hai đều hiểu thấu trong lòng.

Anh về nhà ít hơn, và tôi không bao giờ có thể chạm vào điện thoại của anh được nữa.

Tôi không biết anh rốt cuộc đã đi đâu, làm gì, nhưng tôi biết, tôi đang mất dần anh ấy.

Anh sắp bị một người cướp mất rồi.

Sự dịu dàng và nuông chiều ngày một tăng lên ấy, tôi sợ nó bắt nguồn từ một loại cảm xúc: Sự áy náy.

Hôm đó, Ngụy Diên về nhà rất muộn.

Trên người anh vương chút hơi lạnh tiêu điều đặc trưng của cuối thu.

Anh trông rất mệt mỏi, đôi mày nhíu lại, nhưng giây phút nhìn thấy tôi, anh vẫn giãn chân mày ra.

“Sao vẫn chưa ngủ?” Anh đi tới, tiện tay lấy chiếc chăn mỏng trên sofa đắp lên đôi chân trần của tôi, rồi đưa tay sờ trán tôi.

Tay anh hơi lạnh, tôi có chút luyến tiếc hơi ấm đó nên tựa trán vào lòng bàn tay anh.

“Ngụy Diên.” Tôi gọi tên anh, nhỏ đến mức chính tôi cũng suýt không nghe thấy.

“Người phụ nữ mỗi tối đều lái xe theo sau anh về nhà… là ai?”

Nếu tôi không nhất thời nổi hứng trồng hoa, có lẽ tôi đã không nhìn thấy từ ban công rằng mỗi tối phía sau xe của Ngụy Diên đều có một chiếc McLaren màu đỏ bám theo. Cũng sẽ không tận mắt thấy người phụ nữ đó mỗi lần xuống xe đều như muốn nhào vào người anh.

Anh im lặng một lát, rồi thu tay lại.

“Nếu anh nói là anh không cách nào cắt đuôi được cô ta, em có tin không?”

Tôi siết chặt chiếc chăn trong tay, ngước nhìn vào mắt anh.

“Cô ta… chính là bạn gái cũ của anh, phải không?”

“Phải.” Anh trả lời dứt khoát.

“Anh vẫn còn yêu cô ta?”

“Anh hận cô ta.”

Hận… à.

Phải khắc cốt ghi tâm đến nhường nào, phải quyến luyến không quên đến mức nào, mới có thể khiến Ngụy Diên thốt ra chữ “hận” ấy.

Tôi nghiến răng nhìn anh.

Phải, tôi là người như thế đấy, hẹp hòi cũng được, tâm tính xấu xa cũng được, tôi thừa nhận lúc đó tôi ghen tị đến chết với người phụ nữ khiến anh phải “hận” kia.

Tôi đứng bật dậy, không nói một lời quay về phòng.

Tiếng đóng cửa rất lớn, đó là lần đầu tiên tôi nổi giận với Ngụy Diên.

Bất lực, tủi thân, phẫn nộ, tất cả cảm xúc trộn lẫn vào nhau, tôi vùi đầu vào chăn rồi bật khóc nức nở.

Tôi lấy gì để so sánh với bạn gái cũ của anh đây?

Mối tình đầu của anh không dành cho tôi, nhưng tôi lại đem cả thanh xuân của mình trao hết cho anh.

Tại sao bạn gái cũ của anh lại cười nhạo tôi ngày hôm đó?

Vì cô ta có chỗ dựa, chẳng sợ gì cả.

Vì cô ta biết rõ mình đã để lại trên người anh một vết thương sâu hoắm, anh sẽ không bao giờ quên được cô ta.

Ngụy Diên gõ cửa, tôi không thưa.

Một lát sau, điện thoại rung mấy nhịp.

Anh gửi tin nhắn WeChat, bảo tôi ngủ nhớ đắp chăn kẻo lạnh.

Tôi tắt máy, ném sang một bên.

Mấy ngày nay trời lại bắt đầu mưa, giống như mùa mưa sẽ kéo dài vĩnh viễn không bao giờ kết thúc vậy.

Tôi mơ một giấc mơ, thấy mình đang bám cheo leo bên bờ vực thẳm, Ngụy Diên muốn quay đầu lại cứu tôi, nhưng bạn gái cũ của anh đã kéo anh đi mất.

Năm giờ sáng tôi đã tỉnh, trời vẫn còn lờ mờ sáng.

Tôi cứ ngỡ Ngụy Diên đã về phòng khách ngủ, ai ngờ vừa mở cửa đã va vào một người.

Anh ngủ bên cạnh cửa suốt cả đêm sao?

“Dậy sớm quá đấy, bà xã.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!