Góc Của Chan

LẠC – CHƯƠNG 8: END

Ngày 29 tháng 11.

Tôi đã đến hiện trường hôn lễ.

Đây là lần đầu tiên tôi mặc bộ comple chỉnh tề, đi qua hành lang dài để tiến về phía cuối đường.

Tôi chưa từng thấy A Yến mặc váy cưới, cô ấy bảo muốn dành cho tôi một bất ngờ.

Vì vậy lúc này, tôi chỉ có thể tự mình tưởng tượng.

Hộp nhẫn trong túi áo luôn được tôi nắm chặt, đã vương hơi ấm cơ thể.

Tôi và A Yến đi bên nhau 5 năm, cuối cùng đến cả chiếc nhẫn cũng không thể đeo cho cô ấy, thực sự có chút nuối tiếc.

Thực ra tôi rất muốn nói thêm vài lời nữa, nhưng đột nhiên nhận được điện thoại, ngay vừa rồi, anh Phương đi rồi.

Nghe nói bọn chúng muốn trả thù Trình Văn nên đã ra tay trực tiếp với anh Phương và mấy anh em bên cạnh để dẫn dụ Trình Văn ra mặt.

Kế hoạch thay đổi, phải hành động sớm hơn.

Lúc rời đi, tôi hình như nghe thấy tiếng A Yến khóc, nhưng có lẽ chỉ là ảo giác.

Lần đi này, chắc là không về được nữa rồi.

Ngày 30 tháng 11.

Giao dịch.

Bọn buôn ma túy lươn lẹo hơn chúng tôi tưởng, bọn chúng bắt tôi thử hàng.

Tôi đã thử,cả người co giật, sùi bọt mép.

Thật ra, tôi sợ nhất là cái này…

Ngày 1 tháng 12.

Bọn chúng lơ là cảnh giác, kế hoạch diễn ra thuận lợi.

Ngày 2 tháng 12.

Có gì đó không ổn.

Tôi bị lộ rồi.

Thật nực cười, những cực hình thời cổ đại vậy mà còn có thể thấy ở thời hiện đại.

Ngày 4 tháng 12.

Chẳng còn miếng thịt nào lành lặn nữa.

Bọn chúng tra tấn tôi, lặp đi lặp lại câu hỏi: Người nhà ở đâu? Đồng nghiệp ở đâu?

Tôi không hé môi lấy một lời.

A Yến… càng không thể nghĩ đến.

Cô ấy chắc vẫn đang học bài nhỉ.

Học cho tốt nhé A Yến, anh vẫn muốn thấy em học lên cao học mà.

Ngày 6 tháng 12.

Tôi có lẽ sắp chết rồi.

Máu chảy đầy đất, cả người run rẩy, chẳng còn chút nhiệt độ nào.

A Yến à,mặc ấm vào nhé.

Anh đoán ngoài việc máu đã chảy cạn, thì cảm giác lạnh này cũng do thời tiết nữa.

Buổi tối khi bọn chúng xem tivi, anh nghe thấy dự báo ngày mai có mưa.

Nhớ mang theo ô nhé.

Ngày 9 tháng 12.

Chắc là ngày mùng 9 nhỉ…

Anh cũng chẳng biết nữa.

Kẻ đối diện vừa nghịch dao vừa chửi rủa: “Mẹ kiếp, thằng cớm này miệng cứng thật, xẻo luôn cho rồi.”

Anh lườm hắn một cái, thấy hắn cầm dao tiến lại gần.

A Yến… Haiz…

Ngày 12 tháng 12…

Tôi đã mù rồi, chẳng còn thấy gì nữa.

Nhưng bù lại, tôi có thể thấy gương mặt A Yến bất cứ lúc nào.

Sắp đến ngày 12/12 rồi, A Yến lại muốn săn hàng giảm giá.

Tôi như nghe thấy tiếng cô ấy lải nhải bên tai về chuyện băng vệ sinh đại hạ giá, mua 300 tệ được giảm 40 tệ?

Cô ấy thích gom đơn để được giảm giá, nhưng chẳng bao giờ tính đúng cả.

Tôi định bảo, mua nhiều thế dùng bao giờ cho hết?

Đừng để hai món đắt tiền cạnh nhau, không kinh tế đâu.

Thật phiền phức, tôi phải đi rồi.

Trước khi đi, tôi đã chào tạm biệt A Yến.

Cô ấy khóc như mưa như gió.

Chỉ là một người đàn ông thôi mà, có cần thiết phải thế không.

“Lại đây, ôm một cái nào,” Tôi nói.

A Yến nhào tới, giọng nghẹn ngào: “Em không cho anh đi.”

“Khóc thì không đẹp nữa đâu, A Yến của chúng ta lúc cười là xinh nhất.”

“Vậy em cười cho anh xem, cười rồi anh đừng đi nữa được không? Anh nhìn xem, em không khóc… em đang cười này…”

“A…” Tôi tiếc nuối chạm tay lên mặt mình, “Sinh nhật… vẫn chưa mừng cho em, giờ chắc cũng không kịp nữa… Anh muốn chúc trước, chúc em sinh nhật trăm tuổi bình an.”

“Không… không cần trăm tuổi, em không muốn sống đến trăm tuổi…”

Thực ra tôi rất muốn nói với cô ấy câu này: “Xin lỗi em, A Yến, anh là cảnh sát.”

Đáng tiếc, cô ấy không nghe thấy nữa, và tôi cũng hy vọng cô ấy mãi mãi đừng bao giờ nghe thấy, cứ ngoan ngoãn làm một người bình thường thôi.

Tôi không sợ chết, tôi chỉ sợ A Yến mất tôi rồi, cô ấy phải sống sao đây.

Tôi ôm lấy cô ấy, lần cuối cùng xoa đầu cô ấy và nói: “Ngoan, gả cho người khác nhé.”

Ngày 13 tháng 12.

Đồng nghiệp đã đến.

Bọn chúng đẩy tôi lên, dùng súng chĩa vào đầu tôi.

Gió biển mặn chát, tiếng súng vang lên.

Khoảnh khắc cuối cùng, tôi dường như nhìn thấy bầu trời xanh thẳm, sạch sẽ như vạt váy của A Yến vậy.

Mẹ kiếp!

Lũ buôn ma túy nhất định sẽ chết không tử tế!

14. 40 năm sau

Tiểu Vi là hộ lý tại một viện dưỡng lão ven biển ở thành phố Nam.

Sau khi tốt nghiệp, vất vả lắm cô mới thi đỗ vào đây.

Mới đi làm được nửa tháng, cô đã học thuộc lòng mọi nội quy chế độ.

Viện trưởng nói, nơi đây đều là những cụ già mất đi người thân.

Những người không có con cái sẽ được cơ quan chức năng đưa đến đây để đảm bảo họ có thể an hưởng tuổi già.

Trong số đó, cụ bà ở phòng 101 tòa B là người cần được chú ý đặc biệt.

Bà cụ bị trầm cảm, nghe nói thời trẻ chồng mất, vốn có một đứa con nhưng cũng đã phá bỏ.

Bà sống một mình hơn 40 năm, nhất quyết không tái giá.

Khi cơ quan chức năng đưa bà đến, cái tên được cung cấp chỉ vỏn vẹn là “A Yến”, không có họ.

Tiểu Vi từng thấy có người dùng tên là một dãy mã số, thường thì lai lịch của những người này không được phép hỏi nhiều.

Tiểu Vi gõ cửa phòng 101, khẽ gọi: “Bà A Yến ơi, bà dậy chưa ạ?”

Cửa mở từ bên trong, một bà lão ngồi trên xe lăn lặng lẽ dừng ở cửa.

Đôi mắt đen láy ẩn sau những nếp nhăn của làn da, dường như đã chứng kiến biết bao sương gió cuộc đời.

Trong phòng bà A Yến trồng rất nhiều hoa cỏ, khi nói chuyện với người khác bà cũng mỉm cười, hoàn toàn không giống một người bị trầm cảm.

Tiểu Vi chú ý đến chiếc nhẫn trên tay bà, nhìn theo góc mắt hiện tại thì nó lỗi thời vô cùng, nhưng vào thời đó, chắc hẳn là kiểu dáng thời thượng nhất, giá trị không hề nhỏ.

Bà A Yến nhường lối cho Tiểu Vi vào phòng.

Cô rất cẩn thận, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt bà.

Bởi vì cách đây không lâu, bà được chẩn đoán mắc khối u não.

U nguyên bào thần kinh đệm độ 4.

Cực kỳ ác tính.

Dù có phẫu thuật cắt bỏ thì cũng sẽ tái phát trong thời gian ngắn.

Người bệnh sẽ ngày càng ngây ngô, trí nhớ ngày càng kém đi.

Bà không con cái, không người thân ký tên, vài năm trước khi còn tỉnh táo, bà đã tự tay ký vào bản cam kết từ chối mọi biện pháp cấp cứu và điều trị.

Tiểu Vi nhớ rõ biểu cảm của viện trưởng khi nói câu này: “Bà ấy sống, thực ra là đang chịu khổ.”

Theo lý mà nói, nếu không được điều trị tích cực, bệnh trầm cảm sẽ càng nặng hơn, nhưng bà A Yến vẫn luôn sống tốt.

Tiểu Vi không hiểu tại sao.

Cô từng có một mối tình 5 năm thời đại học, sau này vì định hướng sự nghiệp khác nhau mà mỗi người một ngả.

Sự chung thủy, tự thân nó đã giống như một huyền thoại cổ xưa.

Mà huyền thoại, nghĩa là những thứ không có thật.

Lúc dọn dẹp đồ đạc, Tiểu Vi phát hiện một chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ trong ngăn kéo.

Hệ điều hành đã rất khó để khởi động.

Những trang web từ 40 năm trước, số lượng có thể mở ra cũng không còn nhiều.

Ứng dụng Zhihu vẫn còn hoạt động đến tận ngày nay.

Cô biết không nên xem quyền riêng tư của bà, nhưng vô tình làm sáng màn hình nên đã nhìn thấy.

“Tháng này, con cháu đến thăm tôi. Trí nhớ của tôi ngày càng kém rồi. Chồng tôi và tôi sống trong viện dưỡng lão, ngày nào ông ấy cũng đẩy xe đưa tôi đi ngắm biển. Chúng tôi đã ngắm biển suốt 40 năm rồi.”

Bên dưới vẫn có người bình luận, lác đác vài người trẻ tuổi: “Con cái thật chẳng hiếu thảo gì cả, sao lại có thể đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão cơ chứ?”

“Haiz… những cụ già không con cái thật đáng thương.”

Đoạn cập nhật gần nhất là từ vài phút trước:

“Hôm nay ăn mặc thật đẹp, đi gặp Ngài J.”

Tiểu Vi có một cảm giác kỳ lạ, nhưng không tài nào gọi tên được…

Khi cô quay đầu lại, căn phòng đã trống không.

Mồ hôi lạnh vã ra như tắm!

Điều đầu tiên trong quy tắc ứng xử: “Tuyệt đối không được để đối tượng chăm sóc rời khỏi tầm mắt.”

Tiểu Vi lảo đảo chạy ra khỏi phòng, hoảng loạn gọi điện cho đồng nghiệp.

Sự việc đã làm kinh động đến cả viện trưởng.

Họ khẩn cấp trích xuất camera giám sát, phát hiện bà A Yến tự mình lái xe lăn, đi theo con đường mòn rải sỏi sau cửa hậu, hướng thẳng về phía biển khơi bao la sau lưng viện dưỡng lão.

Ở đó có những vách đá dựng đứng.

Mọi người ùa ra ngoài tìm kiếm.

Lúc này, kể từ khi bà A Yến rời đi đã trôi qua nửa giờ đồng hồ.

Viện trưởng đã chuẩn bị sẵn tinh thần viết đơn từ chức, nhưng cũng may…

Bà A Yến không có người thân, sẽ không ai đòi bồi thường.

Cuối tháng 6, hơi ấm mùa hè vẫn chưa hoàn toàn phủ kín bờ biển.

Gió mát từ biển thổi vào, trời cao trong xanh, một ngày thật đẹp.

Tiểu Vi chạy dẫn đầu.

Trên vách đá trơ trọi, một chiếc xe lăn nhỏ dừng sát mép vực, hướng mặt về phía biển.

Bà A Yến lặng lẽ ngồi đó, đôi hoa tai ngọc trai cũ kỹ lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Bà mặc bộ đồ rất tươi tắn, mang hơi hướng phong cách thời trang thịnh hành của những năm 2020.

Cánh tay gầy guộc lộ ra khỏi ống tay áo bèo nhún, đặt ngay ngắn trước người một cách đầy thể diện.

Tiểu Vi thở phào nhẹ nhõm, chạy chậm lại: “Bà A Yến ơi! Sau này ra ngoài nhất định phải bảo con nhé!”

Cô lại gần hơn, phát hiện bà vẫn nhìn về phía trước, chẳng buồn để ý đến mình.

Trước đây dù vì bệnh não mà phản ứng chậm chạp, nhưng hễ gọi tên, bà vẫn sẽ đáp lại.

Tiểu Vi chậm dần bước chân.

Giây phút đó, không hiểu sao, khi nhìn vào đường bờ biển vô tận, cô bỗng muốn khóc.

Cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai bà.

Cơ thể đã hơi lạnh rồi.

Tiểu Vi đã chứng kiến nhiều người già qua đời.

Bà A Yến, vào một buổi sáng đẹp trời gió nhẹ, mặt hướng ra biển, đã lặng lẽ ra đi không một tiếng động.

Năm nay, bà 64 tuổi.

Chết vì ung thư.

Viện trưởng và những người khác theo sau, như cảm nhận được điều gì đó, cũng chậm rãi dừng bước.

Phía sau họ, trên tòa nhà màu vàng đất cao bốn tầng, vẫn còn treo tấm băng rôn vừa dán ngày hôm qua: “Ngày 26/6 – Ngày Quốc tế phòng chống ma túy: Trân trọng cuộc sống, tránh xa ma túy. Xin gửi lời tri ân đến tất cả những chiến sĩ cảnh sát chống ma túy đang chiến đấu nơi tuyến đầu.”

Viện trưởng chợt nhớ lại ngày bà A Yến mới đến, bà đã hỏi ông, khi đó mới nhậm chức được ba năm: “Hôm nay là Ngày Quốc tế phòng chống ma túy, có thể treo băng rôn lên được không?”

15. Hậu ký của A Yến

Vài tháng sau khi Giang Thâm qua đời, tôi đã bị Trình Văn kéo xuống từ sân thượng tòa nhà cao tầng.

Cô ấy gào lên: “Cô điên rồi sao! Cô mà chết, tôi biết ăn nói thế nào với Giang Thâm!”

Tôi ngồi bệt xuống đất, thẫn thờ: “Trước khi chết, anh ấy đã đến gặp tôi.”

Trình Văn bảo: “Ngày nghĩ gì đêm mơ nấy thôi. Người cũng mất rồi, hãy nhìn về phía trước đi, sống cho thật tốt…”

Tôi dường như không nghe thấy, vẫn tiếp tục: “Anh ấy đứng trên boong tàu, tay trái bị thương…”

Chỉ một câu thôi, Trình Văn đã bật khóc.

Tôi biết mình đã nói đúng.

Lúc tôi gặp lại Giang Thâm, chỉ còn là một hộp tro cốt.

E rằng đến một thi thể nguyên vẹn anh cũng chẳng còn.

Cho nên ngày hôm đó, Giang Thâm thực sự đã đến chào tạm biệt tôi.

Tâm trạng tôi rất bình thản, tôi hỏi cô ấy: “Trình Văn, chị có tin trên đời này có linh hồn không?”

Trình Văn nghẹn ngào: “Tôi hy vọng là có.”

Bởi vì chồng của cô ấy cũng hy sinh vào năm đó.

Cô ấy nói: “Tôi có sứ mệnh, nên tôi không thể chết. A Yến, cô cũng phải tìm thấy sứ mệnh của mình.”

Phải rồi, tôi phải tìm thấy sứ mệnh của mình.

Một việc gì đó có ý nghĩa hơn là cái chết.

Từ lúc đó, tôi từ bỏ ý định tự sát, tham gia vào một tổ chức tuyên truyền.

Một công việc tôi đã làm suốt ba mươi năm.

Giang Thâm nhất định đang dõi theo tôi.

Tôi không thể để công lao của anh đổ sông đổ biển.

Bố mẹ hết lần này đến lần khác giục tôi kết hôn.

Có vài lần, họ thậm chí định cướp lấy chiếc nhẫn trên tay tôi.

Trong lúc giằng co, tôi đã bị ngã rách đầu.

Kiếp trước tôi đã chờ đợi anh ở nơi cuối con đường, còn kiếp này, Giang Thâm cầm chiếc nhẫn, đeo vào ngón áp út cho tôi.

Như vậy sao có thể coi là chưa kết hôn cơ chứ?

Tôi sống thêm hơn ba mươi năm nữa.

Một buổi sáng nọ, khi xuống lầu mua thức ăn, tôi bị ngã cầu thang và gãy chân.

Sau ca phẫu thuật, tôi không còn khả năng đi lại được nữa.

Về sau, người ta đưa tôi vào viện dưỡng lão.

Nơi này nằm sát biển.

Người ta thường bảo những người vào viện dưỡng lão rất đáng thương, cô đơn lẻ bóng không ai chăm sóc, nhưng tôi lại không nghĩ thế.

Đây chính là nơi tôi được ở gần Giang Thâm nhất.

Kể từ khi mắc ung thư não, trí nhớ của tôi ngày càng kém đi, nhưng duy chỉ có khuôn mặt của Giang Thâm là ngày một rõ nét.

Anh thường ngồi bên cạnh tôi, trò chuyện cùng tôi: “A Yến, hoa không phải trồng thế này đâu, người ta bảo người lười mới nuôi được hoa, em cứ tưới thế này chúng chết úng mất.”

Tôi vặn lại anh: “Người ngắm hoa thì đừng có lên tiếng.”

Hoặc khi tôi đang ăn cơm, anh lại bắt đầu lải nhải: “Em ăn chút thịt đi, đừng có kén ăn, sức khỏe em vốn đã không tốt rồi.”

Có đôi khi bị anh cằn nhằn đến phát bực, tôi còn cãi nhau với anh nữa.

Nhưng những lúc hiếm hoi tỉnh táo, tôi lại hiểu thấu rằng, tất cả những điều đó chẳng qua chỉ là những ký ức vụn vặt về cuộc sống giữa tôi và anh ngày xưa mà thôi.

Năm nay, tôi 64 tuổi.

Kể từ năm 24 tuổi khi Giang Thâm qua đời, tôi đã nỗ lực sống thêm 40 năm nữa.

Tôi đã làm được rất nhiều việc có ý nghĩa.

Sáng nay, trí não tôi hiếm khi tỉnh táo được lâu đến vậy.

Gió biển ngoài cửa sổ thổi vào, tôi thấy nhớ anh rồi.

Tiểu Vi đang quay lưng về phía tôi để dọn dẹp đồ đạc.

Tôi muốn đi ngắm biển.

Băng qua con đường rải sỏi, tự đẩy chiếc xe lăn khiến tôi vã mồ hôi hột.

Lên đến đỉnh vách đá, nắng ấm treo cao.

Đại dương xanh thẳm rộng lớn vô tận hiện ra trước mắt.

Tôi mấp máy môi, gọi cái tên mà suốt hơn 40 năm qua tôi chưa từng gọi thành tiếng: “Giang Thâm.”

Anh xuất hiện rồi, vẫn là dáng vẻ thời trẻ ấy, mái tóc đen lòa xòa, đôi mắt dịu dàng, khi anh cười, trong mắt anh chỉ có mỗi hình bóng tôi.

“A Yến, lại đây, ôm một cái nào.”

Anh nắm lấy bàn tay gầy gộc héo hon của tôi, quỳ xuống trước xe lăn và dang rộng vòng tay.

Tôi mỉm cười: “Hôm nay em có đẹp không?”

“Rất đẹp.”

Cơ thể đột nhiên trở nên nhẹ bẫng, tôi đứng dậy khỏi chiếc xe lăn, cánh tay thon thả trắng ngần khoác lấy khuỷu tay Giang Thâm, chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út vẫn sáng bóng như thuở ban đầu.

Tôi khẽ nhấc tà váy cưới, cười hì hì: “Em đang đi giày cao gót đấy, anh nhất định phải đỡ lấy em.”

“Được.” Giang Thâm nhìn tôi, ánh mắt chan chứa dịu dàng.

Xa xa, những con hải âu bay ngang qua bầu trời.

Giang Thâm đan chặt năm ngón tay vào tay tôi, chúng tôi giống như một cặp đôi mới cưới sắp bước vào lễ đường, cùng hướng về phía mặt trời ấm áp.

“A Yến, chúng ta về nhà thôi.”

(HOÀN TOÀN VĂN)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!