Góc Của Chan

KHÔNG THỂ QUAY ĐẦU – CHƯƠNG 5

7

Tôi nhận được tin nhắn của Yến Cận Bắc sau đó hai tháng.

Anh ta dùng số mới để nhắn tin cho tôi.

Tôi chặn số này anh ta lại đổi số khác, có một lần tôi vô tình nhấc máy, đầu dây bên kia lại im lặng không nói lời nào.

Sự kiên nhẫn của tôi hoàn toàn cạn kiệt.

“Yến Cận Bắc, anh có thể đừng đến làm phiền tôi nữa được không?”

Anh ta khàn giọng: “Mẹ rất nhớ em, bao giờ em mới về thăm bà một chuyến?”

Vừa nhắc đến bác gái, lòng tôi lại mềm đi một nửa.

Thời gian này, thi thoảng bác gái vẫn chuyển tiền cho tôi, chắc vì bà lo tôi thất nghiệp sẽ không có gì bảo đảm.

Thấy tôi không nhận, bà lại chuyển sang gửi mấy công thức nấu ăn thực dưỡng tốt cho sức khỏe.

Tôi nhớ ngày đầu mới đến nhà họ Yến, bà cũng vậy, luôn tìm mọi cách để nấu món ngon cho tôi.

Lúc tôi ốm, cũng chính bà là người đã thức trắng đêm chăm sóc.

Tôi không thể nhẫn tâm với bà, vì thế, dù ghét lây sang cả Yến Cận Bắc, tôi cũng không tài nào tuyệt tình cho đành.

Thấy thái độ của tôi có phần mềm mỏng, anh ta thừa thắng xông lên: “Hay là để tôi qua đón em nhé?”

“Anh và Hạ Chi không phải đã quay lại với nhau rồi sao?” Tôi cắt ngang.

Đầu dây bên kia im bặt trong thoáng chốc.

Tôi cười lạnh: “Với cô bạn gái nào anh cũng thế này à? Đứng núi này trông núi nọ?”

“Yến Cận Bắc.” Tôi hít một hơi thật sâu, “Anh không thấy mình hèn hạ lắm sao?”

Sau đêm đó, Yến Cận Bắc im hơi lặng tiếng rất lâu.

Tôi cứ ngỡ chuyện giữa chúng tôi thế là chấm dứt, nào ngờ lại gặp Kỳ Thâm ngay tại thành phố nhỏ bé thuộc tuyến bốn này.

Tôi và Trình Dã vừa ra khỏi khu đại học thì một chiếc Maybach màu đen đỗ xịch trước mặt.

Khi gương mặt đó lộ ra, nụ cười trên môi tôi cũng tan biến.

“Đây là bạn trai mới của cô à?” Hắn cười khẩy: “Này người anh em, cậu có biết ngày xưa cô ta trông như thế nà…”

Lời còn chưa dứt, Trình Dã đứng bên cạnh đã vung một cú đấm thẳng mặt.

Tôi giật bắn mình.

Kỳ Thâm cũng không vừa, lao vào đánh trả.

Người xung quanh bắt đầu gọi báo cảnh sát.

Vì là ẩu đả đôi bên nên cuối cùng cả hai phải ký biên bản hòa giải mới được ra ngoài.

Kỳ Thâm vừa xoa vết thương trên mặt vừa nhổ toẹt một bãi nước bọt.

Tôi tiến đến trước mặt hắn, túm lấy cổ áo: “Cậu bị điên à?”

Hắn nhìn tôi đầy giễu cợt, rồi bỗng nhiên bật cười: “Đúng đấy, tôi bị điên đấy, thì sao nào?”

Hắn đưa tay định chạm vào tay tôi, tôi vội vã buông ra ngay lập tức.

Hắn thản nhiên phủi phủi cổ áo: “Cận Bắc chia tay Hạ Chi rồi, cậu ấy vẫn không quên được cô. Tôi sợ nhắn tin cô không đọc nên mới cất công tới tận đây để báo đấy.”

“Ai mà ngờ được cô chứ!” Hắn cúi người, khóe miệng kéo ra một nụ cười thật lớn, “Đúng là làm ơn mắc oán.”

Tôi nhìn hắn chằm chằm, không cảm xúc.

Hắn tự thấy mất hứng nên thôi.

Tôi nắm lấy tay Trình Dã, anh hơi ngẩn ra một chút rồi phản ứng lại, nắm chặt lấy tay tôi hơn.

Tôi chỉ muốn rời khỏi đây thật nhanh, không hề chú ý đến đôi tai đỏ bừng của Trình Dã bên cạnh, cũng như gương mặt bỗng chốc đanh lại của Kỳ Thâm.

“Này.” Kỳ Thâm gọi với theo, ánh mắt phức tạp và sâu thẳm: “Cô và Cận Bắc quay lại với nhau đi! Tôi hứa sẽ không mắng cô nữa.”

“Đồ điên!”

Cách biệt mấy tháng trời, đây là lần đầu tiên tôi chủ động nhắn tin cho Yến Cận Bắc: [Anh làm ơn quản lý tốt con chó nhà anh được không?]

8

Có lẽ vì quá bực bội mà đêm đó, tôi hiếm hoi mơ về những chuyện thời trung học.

Thân hình vạm vỡ, khỏe mạnh của tôi lúc bấy giờ đi đến đâu cũng trở thành tâm điểm bàn tán của mọi người.

Sự ác ý của những thiếu niên đôi khi đến một cách vô lý vô cớ.

Chúng xô đẩy nhau: “Mày có dám hôn nó không?”

“Vãi, mày muốn ăn đòn à?”

“Lại đọ xem, bắp tay mày to hay bắp tay nó to.”

Có một lần, tôi đi vệ sinh xong quay về lớp.

Một bạn nữ bị tuột dây giày, đám con trai nghịch ngợm trong lớp liền nhìn chằm chằm vào phần cổ áo bị hở ra với ánh mắt cợt nhả.

Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt ấy, kinh tởm đến mức da đầu tê dại.

Lúc đi ngang qua, tôi dẫm thật mạnh lên chân kẻ đó.

Hắn giận dữ định đánh tôi, nhưng nắm đấm đã bị Yến Cận Bắc chặn lại.

Yến Cận Bắc khóa tay hắn, ép mạnh vào tường, một bàn tay bóp chặt mặt hắn.

Hắn ta lạnh lùng thốt ra hai chữ: “Xin lỗi.”

Ánh nắng ngày hôm đó dường như mang theo hương cỏ xanh thoang thoảng.

Sự rung động cứ thế đến mà không hề báo trước.

Lúc tỉnh dậy, gối đã thấm đẫm nước mắt.

Mới hai giờ sáng.

Tôi dậy rót một cốc nước thì bỗng nghe thấy tiếng động ngoài cửa.

Mở cửa ra, tôi thấy Yến Cận Bắc.

Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ mệt mỏi, anh tựa người vào cửa xe, dưới đất đầy những đầu thuốc lá vương vãi.

Gió lạnh thổi làm mặt anh trắng bệch, trông anh ta như gầy đi một vòng.

Thấy tôi, ánh mắt vốn đang đờ đẫn của anh ta dần trở nên tỉnh táo.

Giây tiếp theo, cánh cửa đóng lại một lần nữa.

Tôi nằm lại lên giường, điện thoại nhận được tin nhắn mới: “Chuyện của Kỳ Thâm, tôi xin lỗi. Tôi đã cắt đứt với cậu ta rồi, cậu ta sẽ không đến tìm em nữa đâu.”

Anh ta do dự một lát, vẫn bổ sung thêm một câu: “Anh và Hạ Chi chia tay rồi.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!