Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
21
Hậu quả của vụ hành hung cũng cần được giải quyết, không lâu sau ông chủ của Mị Sắc xuất hiện.
Thấy Hứa Hằng, ông ta tỏ vẻ thân thiết, vỗ ngực cam đoan cứ để ông ta lo liệu.
Nói đoạn, ông ta còn liếc nhìn tôi mấy cái với vẻ mặt đầy ẩn ý.
Chuyện mà tôi coi là đại họa tày đình, trong mắt họ chẳng qua cũng chỉ là một câu nói.
“Đi theo tôi.”
Hứa Hằng đưa tôi rời khỏi Mị Sắc.
Ngay khi sắp ra đến cửa, tôi chợt khựng lại.
Hứa Hằng nheo mắt: “Sao thế, còn luyến tiếc không muốn đi à?”
Tôi cúi đầu, lầm bầm: “Tiền lương hôm nay của tôi còn chưa kết toán.”
Hứa Hằng không ngờ tôi lại nhắc đến tiền lương, anh ta liếc nhìn ông chủ Mị Sắc một cái.
Ông ta vội vàng lấy từ quầy lễ tân một xấp tiền nhét vào tay tôi, nói là để tôi “ăn gan hùm” cho bớt sợ.
Tôi chỉ rút lấy năm trăm tệ, số tiền thừa còn lại đều trả về chỗ cũ.
Hứa Hằng đưa tôi về căn hộ của anh ta, một căn Penthouse rộng lớn.
Anh ta chỉ tay vào một phòng ngủ: “Đó là phòng của cô.”
Trước khi anh ta quay người rời đi, tôi khẽ nói một tiếng cảm ơn.
Anh ta như vừa nghe thấy một câu chuyện cười nhảm nhí nhất thế gian, quay đầu nhìn tôi.
“Hứa Lạc Chi, cô có phải bị ngốc không?”
Tôi ngẩng mặt lên, vẻ ngơ ngác trong đôi mắt tôi dường như đã làm anh ta hài lòng.
Anh ta bước đến trước mặt, dùng ưu thế chiều cao tuyệt đối dồn tôi vào góc tường.
Anh ta cúi xuống, ghé sát tai tôi, giọng điệu đầy ác độc: “Cô bán, tôi mua, tiền trao cháo múc, đừng có diễn trò thanh cao thuần khiết ở đây.”
“Đi đi, tắm rửa sạch sẽ rồi qua đây.”
22
Lời nói của Hứa Hằng giáng cho tôi một cái tát nảy lửa.
Tôi quả thực không có tư cách để tỏ ra thuần khiết.
Mà dù có muốn, cũng chẳng phải là với anh ta.
Tôi không xứng, còn anh ta thì khinh rẻ.
Tôi cứ thế dọn vào ở trong căn hộ xa hoa ấy.
Cứ ngỡ sẽ phải đối mặt với sự mỉa mai châm chọc của anh ta mỗi ngày, nhưng đáng tiếc, có khi cả tuần tôi mới thấy mặt anh ta một lần.
Tôi nghiến răng, một tháng làm bốn công việc bán thời gian để gom đủ tiền bồi thường cho Phó Oánh Oánh.
Sau đó, Phó Oánh Oánh còn chặn đường gây hấn với tôi vài lần ở lớp.
Lần cuối cùng khi phát hiện tôi sống ở căn hộ đó, cô ta gần như phát điên.
Cô ta chỉ thẳng vào mặt tôi mà mắng: “Hứa Chi, cô thật sự là đồ… giết người không dao, sát nhân diệt tâm mà.”
Phó Oánh Oánh vốn kiêu ngạo hống hách, nhưng khi nói câu đó, trên mặt cô ta lại lộ ra một sự suy sụp khó diễn tả thành lời.
Tôi không hiểu nổi.
Cô ta tưởng tôi giả ngốc, trong cơn giận dữ đã hất văng túi rau tôi đang xách trên tay xuống đất, giẫm đạp nát bét.
“Mẹ con nhà các người đúng là âm hồn bất tán.”
Tôi chộp lấy tay Phó Oánh Oánh: “Cô có ý gì?”
Mẹ tôi là kẻ thứ ba, đúng vậy.
Nhưng bà ta đã bị hủy dung, gãy chân, và giờ là mất tích không dấu vết.
Bà ta đã phải trả một cái giá quá đắt cho những gì mình đã làm.
Mẹ tôi gieo nhân, tôi gánh quả.
Tất cả chúng tôi đều đang trả nợ cho cái nghiệp chướng này.
Tại sao còn nói tôi là kẻ “sát nhân diệt tâm”?
Tôi rốt cuộc đã làm gì sai?
Phó Oánh Oánh hất mạnh tôi ra.
“Hứa Lạc Chi, anh trai tôi năm đó đáng lẽ nên dìm chết cô trong cái hồ bơi đó cho xong.”
23
Sau lần đó, Phó Oánh Oánh không còn tìm tôi gây sự nữa.
Tôi không biết nhà họ Hứa còn bao nhiêu bí mật, và bao nhiêu trong số đó liên quan đến mẹ con tôi, nhưng tôi không có khả năng để hóa giải chúng.
Tôi quay lại vòng xoáy vừa đi học vừa đi làm thêm, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ bén mảng tới Mị Sắc nữa.
Thậm chí những nơi như quán bar hay KTV tôi cũng không đặt chân tới.
Tôi rửa bát, làm phục vụ ở nhà hàng, làm lao công trong khách sạn, còn kiêm luôn cả gia sư toán cho hai học sinh cấp hai.
Tôi quay cuồng như một con vụ, chẳng còn thời gian mà nghĩ ngợi linh tinh.
Học kỳ một năm tư, tôi thuận lợi vào thực tập tại một công ty.
Lương thực tập khá ổn, tôi rất trân trọng cơ hội này.
Tôi dự định sau khi nhận tháng lương đầu tiên sẽ chuyển ra khỏi căn hộ này.
Thực ra, tôi vốn dĩ nên chuyển đi từ lâu rồi.
Nhưng dạo gần đây, mỗi khi tôi đi tìm phòng trọ, không bị lừa đảo thì cũng gặp đủ loại rắc rối phát sinh.
Tôi đoán ra rồi, là Hứa Hằng đang giở trò.
Anh ta muốn tôi ở lại đó để dễ bề giám sát.
Tôi làm theo ý anh ta.
Tôi đấu không lại anh ta.
Nhưng tôi không muốn bị giam cầm ở đây cả đời, thế là tôi lấy hết can đảm gọi điện cho anh ta.
Đây là lần đầu tiên tôi chủ động liên lạc kể từ khi dọn vào căn hộ.
Điện thoại kết nối, giọng nói trầm thấp của Hứa Hằng vang lên: “Nói.”
Tôi mím môi: “Tôi muốn dọn ra ngoài.”
Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng cười khẩy.
Hứa Hằng đã gia nhập tập đoàn Hứa Thị từ hai năm trước, thời gian anh ta ở trường chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Giờ đây tôi cũng chỉ thỉnh thoảng thấy bóng dáng anh ta qua tivi.
Anh ta là người thừa kế tương lai của Hứa Thị, một công tử nhà giàu “đời thứ ba” danh giá.
“Được thôi,” anh ta nói rồi cúp máy.
Tôi siết chặt điện thoại, mất một lúc lâu mới ngăn được cơn run rẩy.
Đó là cảm giác hưng phấn khi sắp được tự do.
Thế nhưng, buổi chiều hôm đó, khi lương thực tập còn chưa kịp tinh tinh vào tài khoản, trong nhóm chat công ty đã truyền đi một tin chấn động.
Công ty nhỏ nơi tôi thực tập đã bị mua lại.
Kẻ thu mua chính là tập đoàn Hứa Thị.
24
Hứa Hằng luôn biết cách làm tôi tuyệt vọng ngay lúc tôi vừa nhìn thấy hy vọng.
Anh ta dùng thực tế tàn khốc để dạy tôi một điều: Tôi vĩnh viễn không thể thoát khỏi sự khống chế của anh ta.
Đêm đó tôi sống trong trạng thái mộng mị, rồi mơ thấy một giấc mơ.
Trong mơ, có một người đàn bà lạ mặt sống trong căn hộ này.
Tôi thấy bà ta đẩy cửa kính sát đất, bước ra ngoài ban công.
Và rồi, bà ta gieo mình xuống.
Rơi từ trên cao xuống khiến thi thể nát bét, không còn hình dạng.
Nhưng tôi vẫn nhìn rõ gương mặt đó.
Đó chính là tôi.
Tôi giật mình tỉnh giấc, sợ hãi đến mức không dám nhìn ra cái ban công quen thuộc kia, vớ lấy túi xách lao ra ngoài.
Tôi đến tập đoàn Hứa Thị, tôi phải gặp Hứa Hằng.
Tôi muốn hỏi anh ta rốt cuộc muốn làm cái gì?
Tiếp đón tôi là một người trợ lý.
“Hứa tiểu thư vui lòng đợi một lát, Hứa tổng còn đang bận.”
Có lẽ thấy sắc mặt tôi quá kém, anh ta bảo thư ký mang cho tôi một ly đồ uống nóng.
Trà hoa hồng đỏ rực, trông rất giống màu máu trong giấc mơ.
Tôi không kìm được cơn buồn nôn, muốn nôn thốc nôn tháo.
Cô thư ký thấy vậy thì tỏ vẻ ngỡ ngàng.
“Cô ta chính là người đàn bà đó à?”
Phải, tôi đã trở thành “người đàn bà của Hứa Hằng”.
Cái danh dự rẻ rúng đó, tôi chẳng còn màng tới nữa.
Vì Phó Oánh Oánh cũng đã vào làm ở Hứa Thị, những lời xì xào bàn tán lọt vào tai tôi.
“Hứa tổng nuôi cô ta trong căn hộ đó, cô ta không biết sợ là gì sao?”
Tôi bắt lấy được từ khóa quan trọng: Căn hộ đó.
Ngày trước Phó Oánh Oánh chặn tôi dưới sảnh đã nói tôi là kẻ “giết người diệt tâm”.
Giờ họ cũng đang bàn tán về nơi đó.
Căn hộ đó rốt cuộc ẩn chứa điều gì khiến người ta phải kiêng dè đến vậy?
“Hứa phu nhân năm đó đã nhảy lầu tự sát ở nơi đó…”
Đầu óc tôi vang lên một tiếng “oàng”.
Trong phút chốc, cả người lạnh toát như rơi vào hầm băng.
Mẹ anh ta đã quyên sinh ở đó.
Anh ta hận mẹ tôi.
Anh ta đã trút hết mọi hận thù lên đầu tôi.
Anh ta muốn giam cầm tôi ở đó, để tôi phải sống mòn sống mỏi cho đến chết.
25
Tôi mất kiểm soát, ngất lịm ngay tại chỗ.
Phó Oánh Oánh nói tôi “giết người diệt tâm”.
Cô ta cho rằng mẹ tôi đã hại chết Hứa phu nhân, vậy mà đứa con gái của kẻ giết người là tôi lại ngang nhiên dọn vào đó ở, chẳng khác nào đang phô trương quyền thế, nhạo báng người đã khuất.
Nhưng cô ta đâu có biết.
Tôi chỉ là một vật tế mà Hứa Hằng chọn ra để tế lễ cho mẹ anh ta mà thôi.
Mẹ tôi hủy dung, gãy chân rồi mất tích, anh ta không còn ai để báo thù nữa.
Chỉ còn lại mình tôi.
Tôi hôn mê suốt hai ngày hai đêm.
Khi tỉnh lại, người tôi nhìn thấy lại là Phó Oánh Oánh.
Cô ta nhìn tôi với nụ cười lạnh lẽo: “Hứa Lạc Chi, cô đúng là ngu xuẩn.”
Tôi không hiểu tại sao những đứa con cưng của trời, những kẻ cao cao tại thượng này lại có thể tàn nhẫn đến thế.
Họ muốn hành hạ một người, có thể dùng đến cả mười năm ròng rã.
Rõ ràng kẻ bị hành hạ nhỏ bé như loài phù du, chỉ đang cố gắng vùng vẫy để sống sót, nhưng trong mắt họ, sự tồn tại đó vẫn là cái gai cần phải nhổ bỏ.
Có lẽ trong mắt họ, hạng phù du như tôi, việc còn sống đã là một tội lỗi.
“Này, tôi đang nói chuyện với cô đấy, cái thái độ gì thế hả?”
Phó Oánh Oánh thấy tôi không nói một lời thì nổi đóa.
Lời của đại tiểu thư mà cũng dám phớt lờ sao?
Nhưng tôi có thể có thái độ gì đây?
Tôi chết lặng, mặc kệ cho Phó Oánh Oánh lồng lộn chửi bới trong phòng bệnh, cho đến khi cánh cửa bật mở, tiếng lăng mạ của cô ta đột ngột im bặt.
Hứa Hằng đứng ở cửa, sắc mặt u ám như muốn nhỏ ra mực.
“Phó Oánh Oánh.” Anh ta cất lời.
“Tôi đã cảnh cáo em chưa, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy nữa.”
Phó Oánh Oánh tức khắc như con gà bị bóp nghẹt cổ, không phát ra nổi một tiếng nào.
“Cút.”
Phó Oánh Oánh mặt cắt không còn giọt máu, hoảng loạn tháo chạy.
Lần này, cô ta kinh hãi đến mức quên cả việc lườm nguýt tôi một cái trước khi đi.
26
Trong phòng bệnh chỉ còn lại tôi và Hứa Hằng.
Từ lúc vào phòng, anh ta chỉ đứng ở cuối giường, đối diện với tôi từ xa.
Đôi mắt lạnh lùng, sắc lẹm nhìn tôi trừng trừng không rời.
Lúc này, người tôi không muốn gặp nhất chính là anh ta, nhưng lại không thể không đối mặt.
Dẫu sao, chẳng biết đến bao giờ mới lại gặp nhau.
“Căn hộ đó, là nơi mẹ anh từng sống đúng không?”
Tôi bình thản mở lời.
Hứa Hằng không chút biểu cảm.
Anh ta đã dấn thân vào thương trường, từ lâu đã học được cách giữ cho nét mặt không gợn sóng.
“Anh để tôi sống ở đó, là muốn có một ngày tôi cũng từ đó nhảy xuống, để chôn cùng mẹ anh, có phải không?”
Khi thốt ra câu nói này, tim tôi như bị ai đâm một nhát, trống rỗng và đầm đìa máu chảy.
Bốn năm trước, tôi gây họa ở Mị Sắc, là anh ta đưa tôi đi.
Tôi không có chỗ ở, được anh ta cưu mang.
Mặc dù anh ta từng cảnh cáo tôi đừng có diễn trò thanh cao, thuần khiết.
Tôi cứ ngỡ mình đã luyện được mình đồng da sắt.
Nhưng anh ta vẫn luôn biết phải đâm vào đâu mới khiến tôi đau đớn nhất.
“Hứa Hằng, Hứa thiếu gia!”
Khoảnh khắc này, ánh mắt tôi nhìn anh ta chỉ còn sự thương hại.
Đến cả Hứa Hằng cũng cảm nhận được điều đó.
Nhưng trong mắt anh ta, đó không phải sự thương hại, mà là sự khiêu khích.
Chưa bao giờ tôi gan góc như hôm nay, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt thâm sâu như vực thẳm của anh ta mà không hề né tránh như ngày trước.
“Mẹ anh chết rồi, anh hành hạ mẹ con tôi thì có nghĩa lý gì? Tại sao anh không đi mà xử lý kẻ tội đồ thực sự là cha anh ấy?”
“Anh nhắm vào mẹ con tôi, chẳng qua vì chúng tôi không quyền không thế, dễ bắt nạt mà thôi.”
Tôi nói: “Anh hóa ra cũng chỉ có vậy.”
Người đàn ông đứng cuối giường nhìn tôi chằm chằm, rồi đột ngột nở nụ cười: “Như cô mong muốn.”
27
Chủ tịch tập đoàn Hứa Thị, Hứa Hoài An đã chết.
Chết vào đúng cái ngày tôi hôn mê.
Tôi nằm trong phòng bệnh hai ngày nên hoàn toàn không biết chuyện này.
Lúc này tôi mới hiểu câu “như cô mong muốn” của Hứa Hằng nghĩa là gì.
Anh ta đã báo thù tất cả những kẻ từng hại chết mẹ mình.
Vậy tiếp theo, anh ta định báo thù tôi thế nào?
Tôi bỗng chẳng còn muốn vùng vẫy nữa.
Bà ngoại mất rồi, mẹ thì mất tích, có lẽ cũng đã chết.
Bố là ai tôi còn chẳng rõ, người thân lại không còn một ai.
Tôi không tìm ra nổi một lý do nào để tiếp tục đấu tranh nữa.
Tôi lặng lẽ chờ đợi bản án của anh ta.
Thế nhưng, thứ tôi chờ được lại là gì?
“Chúc mừng cô Hứa, cô đã mang thai rồi!”
Hả?
Hèn gì Phó Oánh Oánh nhìn tôi tỉnh lại, câu đầu tiên đã mắng: “Cô thật ngu xuẩn.”
Phải, tôi ngu xuẩn thật mà.
28
Tôi bị giam lỏng.
Ngoài cửa phòng bệnh có người canh gác, cửa sổ bị khóa chết, trong phòng còn có một nữ giúp việc túc trực không rời mắt.
Tôi bắt đầu tuyệt thực.
Thật lòng tôi không muốn ăn bất cứ thứ gì nữa.
Nhưng họ có đủ mọi cách: tiêm dinh dưỡng, truyền dịch, bất cứ thứ gì có thể duy trì sự sống họ đều dùng lên người tôi.
Tôi không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Nhưng nhìn tình hình, Hứa Hằng hiện tại chưa muốn tôi chết.
Cũng có thể là vì đứa trẻ trong bụng tôi.
Thế nhưng, đứa trẻ này tính là cái gì đây?
Một sản phẩm sinh ra từ sự vùng vẫy trong thù hận.
Nó sống, chẳng qua cũng chỉ là sự nối dài của một chuỗi hận thù khác.
Tôi đã sống quá đau khổ rồi, tại sao còn bắt nó đi vào vết xe đổ của tôi?
Cuối cùng cũng có một ngày tôi tìm được cơ hội.
Nữ giúp việc canh chừng tưởng tôi đã ngủ nên ra ngoài nghe điện thoại.
Tôi cạy khóa cửa sổ, kéo tung cánh cửa, định trèo ra ngoài.
Đây là tầng mười chín.
Khoảnh khắc cửa sổ mở toang, tôi cảm thấy một sự tự do chưa từng có.
Tôi nghĩ, Hứa Hằng đã thành công rồi.
Anh ta khiến tôi đau khổ suốt bao nhiêu năm.
Và giờ đây, anh ta cũng khiến tôi tự nguyện tìm đến cái chết.
29
Trong tiếng hét thất thanh của nữ giúp việc, tôi bị người ta dùng sức kéo giật lại.
Là Hứa Hằng.
Anh ta ôm chặt lấy tôi, đôi mắt đỏ ngầu như máu.
“Hứa Lạc Chi, cô dám chết sao?”
Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt vô hồn.
Tôi có gì mà không dám?
Chẳng lẽ đến cái quyền tự do được chết tôi cũng không có sao?
Tôi không chết, nhưng đứa trẻ trong bụng đã mất.
Đêm đó Hứa Hằng ôm tôi, cả người anh ta run rẩy kịch liệt.
Hình như, tôi đã thấy anh ta khóc.
Một tháng sau.
Bác sĩ chẩn đoán tinh thần tôi có vấn đề, có khuynh hướng tự sát.
Hứa Hằng đón tôi xuất viện.
Đã lâu không được nhìn thấy bầu trời bên ngoài, tôi nhìn đến ngẩn ngơ.
Chiếc xe không dừng lại mà cứ chạy mãi, chạy mãi.
Chạy lâu đến mức tôi không biết mình đang ở đâu.
Sau hai ngày rong ruổi vượt tỉnh, chúng tôi đến đồn cảnh sát của một thị trấn nhỏ.
Đã có một viên cảnh sát nhận được tin và đợi sẵn ở đó.
“Anh Hứa.”
Viên cảnh sát đi thẳng vào vấn đề: “Đây là những tài liệu anh cần tìm.”
Hứa Hằng bảo tôi ngồi xuống bên cạnh.
Tôi nghe thấy viên cảnh sát nói: “Chúng tôi đã tìm thấy bà Ninh Vân rồi.”
Đôi mắt vốn như mặt hồ nước lặng của tôi cuối cùng cũng khẽ động đậy.
Ninh Vân, là mẹ tôi.
30
Mẹ tôi chết rồi.
Chết từ hai năm trước.
Viên cảnh sát lật tài liệu ra nói tiếp: “Bà ấy bị bắt cóc và bán sang vùng này.”
“Nhưng vụ án này cũng rất đặc biệt.”
Bởi vì khi bắt được kẻ buôn người, anh ta khai rằng chính Ninh Vân đã tự bán mình.
Năm nghìn tệ.
Lời khai của kẻ buôn người là: Bà ta nói mình sống chỉ làm gánh nặng, nhưng con gái bà ta phải được sống. Thế nên, bà ta đã tự bán mình đi.
Năm nghìn tệ giấu dưới lớp đệm giường năm đó… hóa ra lại chính là tiền bán thân của bà ta.
“Người mua là một gã nát rượu. Mua về được hai năm, trong một lần say khướt, hắn đã đánh chết bà ấy.”
Nước mắt tôi rơi xuống từng hạt, từng hạt lớn…
Không, đây không phải là sự thật mà tôi muốn nghe.
Tôi khóc đến trời đất tối tăm, mù mịt.
Hứa Hằng lau nước mắt cho tôi, anh nói: “Bà ấy muốn em sống.”
Bởi vì có người luôn hy vọng em được sống trên đời này.
Có những người mạng sống dù rẻ rúng như cỏ rác, nhưng chỉ cần một chút ánh sáng le lói thôi, cũng đủ để họ gắng gượng bước tiếp.
Sau khi trở về, tôi bắt đầu tiếp nhận trị liệu tâm lý.
Số tiền năm nghìn tệ trong thẻ kia vẫn còn đó, tôi chưa tiêu một đồng nào.
Tôi phải sống, sống để mà tiêu số tiền ấy.
Tôi chuyển ra khỏi căn hộ đó, chuyển cả hộ khẩu đi và đổi lại họ gốc của mình.
Nhưng tôi và Hứa Hằng, từ đó trở thành người dưng ngược lối.
Trước khi tốt nghiệp, tôi giành được suất sinh viên trao đổi của trường.
Ngày tôi lên đường, anh ta đến tiễn tôi, hỏi tôi có hận anh ta không.
Tôi nói không hận.
Phải có yêu mới sinh ra hận.
Chúng ta không có tình yêu, lấy đâu ra hận thù?
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨