23
Bọn họ sợ ta điên lên sẽ thật sự giết chết mình, cho nên mới vội vội vàng vàng tống ta đi hòa thân.
Ta bóp chặt lấy cổ họng Tần Yến, đổ thuốc vào miệng hắn, trơ mắt nhìn sắc mặt hắn dần nhuốm một tầng triều hồng tình dục, làn da nơi đầu ngón tay và lòng bàn tay ta chạm vào càng lúc càng nóng bỏng.
Ta ngửa đầu, dùng đôi môi lạnh lẽo hôn lên cằm hắn.
“Muốn không, Tần Yến?”
“A Nguyệt…”
Ta đột nhiên buông hắn ra, lùi lại một bước, chỉ tay về phía ngôi miếu đổ nát bên cạnh: “Đi đi, bên trong đó sẽ có người tiếp đãi ngài thật tốt.”
Khi Tần Tuyên tìm đến nơi, Tần Yến đã bị ta vứt trong ngôi miếu nát tròn một canh giờ.
Hắn đưa một Tần Yến đầy thương tích ra ngoài, liếc nhìn ta một cái với vẻ không đồng tình.
Ta cười: “Ngài bây giờ đột nhiên lại muốn chơi trò huynh đệ tình thâm sao?”
“Công chúa, nàng dù có hận Tần Yến đến đâu, huynh ấy rốt cuộc vẫn là hoàng tử Tần quốc, là vị hôn phu của nàng.”
Tần Tuyên nói: “Náo động quá lớn sẽ không dễ thu xếp đâu.”
“Dùng lời của Tần Yến mà nói thì, bọn chúng đều là hạng người ‘vô dụng’, không thể thật sự chạm vào hắn, sợ cái gì chứ?” Ta xoay người lên ngựa, phi nước đại rời đi: “Nếu Tứ hoàng tử đã đến rồi, vậy hãy chăm sóc hoàng huynh của ngài cho tốt nhé.”
Đêm khuya, khi Tần Yến về phủ, ta đang gục xuống chiếc bàn đá trong viện nghỉ tạm.
Bên cạnh là vò rượu Lưu Hà đã cạn, hơi thở thoang thoảng mùi men.
Hắn bế ngang ta lên, thấy ta vẫn nhắm nghiền mắt ngủ say, cuối cùng không còn che giấu tình cảm mãnh liệt của mình nữa, cẩn thận hôn lên vành tai ta, giọng nói nhẹ như tiếng thì thầm:
“A Nguyệt, là ta đã nhận nhầm người.”
“Hóa ra ngày ấy, bóng lưng cưỡi ngựa chạy băng băng trước mặt ta, cô nương nhỏ bước vào mộng cảnh của ta suốt mấy năm qua, chính là nàng.”
Hắn bế ta về phòng, cẩn thận đặt lên giường, ngồi bên giường ta thật lâu mới xoay người rời đi.
Tiếng đóng cửa vang lên sau lưng.
Ta mở mắt, đáy mắt một mảnh thanh minh.
Xem ra lúc trước khi sứ thần Tần quốc tới Trì quốc, Tần Yến nhất định đã đi cùng, mới có chuyện nhận nhầm Trì Tiêm Nguyệt thành ta.
Bởi vì ngày hôm đó, con ngựa ta cưỡi chính là con ngựa quý giá nhất của Trì Tiêm Nguyệt.
Ta suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Tần Yến à, ngươi đem một quân bài lớn nhường này đặt vào tay ta, ta nên tạ ơn ngài thế nào đây?
Hay là giữ cho ngươi một cái thây toàn vẹn nhé, được không?
Mấy ngày sau, trong đô thành lời đồn đại khắp nơi, đều nói lão Hoàng đế đã không còn sủng ái Tam hoàng tử, muốn lập Lục hoàng tử Tần An làm Thái tử.
Giữa những lời đồn thổi, Tần Yến và Tần An cùng nhau vào triều sớm.
Lão Hoàng đế khiển trách Tần An hành sự không chu toàn, cần phải rèn luyện thêm, rồi phái hắn đến vùng biên cương khổ hạnh luyện binh ba tháng.
Ngược lại, sắc phong Tần Yến làm Tuần diêm ngự sử, đích thân tới vùng Giang Nam trù phú để tuần tra việc khai thác giếng muối, nghiêm tra muối lậu.
Hai chức trách này so sánh với nhau, một bên cực kỳ gian khổ, một bên lại có vẻ béo bở đến chảy mỡ.
Nghe nói Tần An lúc đó đã nhảy dựng lên, gào thét lão Hoàng đế thiên vị, còn bị lôi xuống đánh năm trượng.
Ta nghe xong chỉ muốn cười.
Từ xưa đến nay, có biết bao lưỡi kiếm sắc bén được bao phủ bởi ánh sáng nhu hòa, bao nhiêu độc dược được bọc trong mật ngọt.
Lão Hoàng đế đây là nóng lòng muốn giết Tần Yến rồi.
Trước khi đi Giang Nam, Tần Yến giao nốt miếng Huyền Thiết Lệnh còn lại cho ta.
“Hợp lại có thể điều động một vạn năm nghìn Ngự lâm quân và ba nghìn Cấm vệ quân. Nếu có biến cố, công chúa có thể tự bảo vệ mình.”
Hắn nhìn ta thâm trầm, trong mắt dường như giấu nghìn vạn lời muốn nói.
Mấy ngày trước, hắn bị ta đâm thủng vai, lại bị hạ thuốc mạnh, lâm bệnh nặng một trận, dưỡng hồi lâu vết thương mới khép miệng nhưng người thì gầy sọp đi một vòng.
Dáng vẻ vốn lãnh tuấn hiên ngang giờ lại thêm vài phần mỏng manh khiến người ta thương xót.
Ta nhận lấy lệnh bài, nhếch môi: “Bản cung phải đa tạ Tam hoàng tử rồi.”
“… A Nguyệt.” Hắn bỗng gọi khẽ một tiếng, khựng lại rồi ngữ khí bình tĩnh trở lại: “Đợi ta về.”
Ta không nói gì, chỉ nhìn bóng lưng Tần Yến dần đi xa.
Ba ngày sau, Tần An hẹn gặp ta tại thanh lâu.
Hắn đã lĩnh chỉ, cũng đã dưỡng xong vết thương do trượng đánh ngày đó, chẳng mấy ngày nữa sẽ lên đường ra biên cương luyện binh.
Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn ta: “Trì Phi Nguyệt, ngươi dám lừa gạt ta!”
“Không phải ta cố ý muốn lừa Lục hoàng tử cho vui.” Ta nhấp một ngụm trà thanh đạm trong chén, nhìn hắn cười nhạt: “Chỉ là tại sao ta phải bỏ vị trí Hậu vị vững chãi của Đại Tần không ngồi, lại đi cùng Lục hoàng tử hãm hại phu quân tương lai của mình chứ?”
Tần An bỗng ngẩn người. “Hậu vị…”
Hắn lẩm bẩm, trong mắt dần hiện lên một tia tự mãn như thể đã hiểu ra: “Ý ngươi là…”
“Phải.” Ta nhẹ nhàng ngắt lời hắn, thần tình kiêu ngạo: “Lục hoàng tử lẽ nào chưa từng nghe qua sao? Bản cung từ nhỏ đã là công chúa được sủng ái nhất Trì quốc, dù sau này có lời đồn thất sủng cũng không ảnh hưởng đến vị thế của bản cung trong lòng phụ hoàng, thậm chí còn đưa bản cung tới Tần quốc hòa thân với trữ quân tương lai để kết giao hảo hữu. Từ xưa tới nay, Giang Nam đều là nơi trù phú nhất Tần quốc, võ nghệ của ngài cũng khá, thích hợp làm một vị tướng quân khai cương mở cõi cho tân hoàng, nếu không nghe lời thì vẫn còn thủ đoạn khác… Lục hoàng tử vẫn chưa nhìn ra sao?”
Khi Tần An rời đi, sắc mặt hắn tái mét, hiển nhiên đã động sát tâm.
Còn ta thì nhìn Lâm Ngộ Từ vừa bước ra từ gian Tế Sở Các bên cạnh, ngồi xuống đối diện ta thong thả uống trà, ta nhướng mày cười: “Lâm tướng dùng hình như là chiếc chén bản cung vừa dùng qua.”
Hắn khẽ mỉm cười, đôi mắt sóng sánh ánh nước: “Thật là vinh hạnh.”
Kẻ bình thường luôn chính trực nghiêm túc mà nói lời tán tỉnh, quả thực có sức hút đến nao lòng.
24
Điều quan trọng hơn cả là những thích khách mà hắn (Tần Yến) sắp xếp đi ám sát Tần An, ra tay lần sau luôn tàn độc hơn lần trước.
Và trên người chúng, lần nào cũng tìm thấy những mật lệnh đến từ chính lão Hoàng đế.
Ta lơ đãng xoay chén trà, ngước mắt hỏi: “Lâm tướng lần này tương trợ bản cung, làm chuyện mưu nghịch tày trời thế này, chắc không phải vẫn vì lý do ‘tâm duyệt’ bản cung đấy chứ?”
“Không hoàn toàn.” Lâm Ngộ Từ khẽ đặt chén trà xuống bàn, giọng nói đột nhiên thêm vài phần trầm lãnh và túc sát, “Còn vì ta muốn tận mắt nhìn thấy kẻ thù chết ngay trước mặt mình.”
…
Đêm thu năm thứ hai mươi mốt đời Tần Gia Đế, Hoàng lục tử Tần An dấy binh tạo phản.
Hắn mang theo ba vạn binh mã vốn được lão Hoàng đế giao cho để rèn luyện, xông thẳng vào hoàng cung, hướng về Triều Nguyên Điện – nơi ở của lão Hoàng đế.
Nhờ có Trình phó tướng, ta nắm rõ như lòng bàn tay cách bố trí binh mã, thậm chí là cả lộ trình hành quân của Tần An.
Giơ cao hai miếng Huyền Thiết Lệnh mà Tần Yến để lại, ta dõng dạc: “Hôm nay Tam hoàng tử không có mặt tại kinh thành, chư vị hãy cùng bản cung tiến cung trấn áp mưu nghịch, bảo vệ thánh giá!”
Ta cưỡi ngựa xông qua cửa cung, rút kiếm hạ gục vài tên lính.
Trong ánh lửa bập bùng, ta nhìn thấy Tần An ở cách đó không xa.
Hắn nhìn chằm chằm vào ta, gầm lên giận dữ: “Trì Phi Nguyệt, ngươi là công chúa địch quốc, sao dám cầm binh phù Tần quốc ta!”
“Bản cung là vị hôn thê của Tam hoàng tử. Chinh chiến lúc này là thay Tam hoàng tử bảo vệ thánh giá, thủ vệ giang sơn Đại Tần này!”
Ta khẽ liếc mắt, thấy phía Phượng Tảo Cung xa xa lửa cháy ngùn ngụt, biết rằng người của Lâm Ngộ Từ mang tới đã khống chế được Hoàng hậu.
Khi quay lại, Tần An với khuôn mặt vặn vẹo đã vung kiếm đâm tới.
Ta cúi người né tránh, mượn khoảnh khắc hai thân hình giao nhau, phóng toàn bộ một trăm lẻ tám cây ngân châm trong quạt tre vào thẳng tim Tần An.
Khoảnh khắc hắn ngã nhào khỏi lưng ngựa, sau lưng ta bỗng có tiếng tên xé gió lao tới.
Ta không kịp né tránh, cứ ngỡ mình chắc chắn sẽ trúng tên, nhưng không.
Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên sau lưng, tiếp đó là tiếng ngựa hí dài và giọng nói vô cùng quen thuộc mang theo vài phần may mắn:
“A Nguyệt, đừng sợ, ta tới rồi.”
Là Tần Yến.
Ta đột ngột quay đầu, dưới ánh lửa bập bùng, nhìn thấy đôi mắt sáng rực của hắn trong bóng tối.
Y phục đen, tóc đen, phong tư tuấn lãng, hắn như đạp trên ánh trăng mà đến.
Cảm giác hoảng hốt thoáng qua trong lòng ta lúc nãy, bỗng chốc được lấp đầy.
“Ngài từ Giang Nam chạy về sao?” Ta lạnh lùng hỏi, “Tần Yến, ngài quả nhiên luôn giám sát động tĩnh của ta, phải không?”
Môi hắn mấp máy, ánh sáng trong mắt hơi mờ đi: “A Nguyệt, ta sợ nàng xảy ra chuyện.”
Ta cũng không muốn tính toán quá nhiều với hắn lúc này, nhướng mày chỉ về phía Tần An đang nằm bất động dưới đất: “Người xảy ra chuyện là hắn kìa.”
25
Tần Yến kéo lê xác Tần An, cùng ta sánh bước vào Triều Nguyên Điện.
Lão Hoàng đế ngồi ngay ngắn trên long ỷ, thần tình đờ đẫn nhìn chằm chằm Tần Yến.
Khi nhìn rõ người trong tay hắn là Tần An, ngón tay lão đặt trên tay vịn run rẩy, rồi đột nhiên bật dậy, chỉ tay quát lớn: “Tần Yến, sao ngươi dám! Đó là thân đệ đệ của ngươi!”
“Vậy sao?” Tần Yến chẳng buồn để tâm, tiện tay vứt xác Tần An sang một bên, lau vệt máu bắn trên mặt.
Những vệt đỏ thẫm trên khuôn mặt trắng nhợt tuấn mỹ càng tôn lên vẻ yêu dị quyến rũ.
Hắn nhìn chằm chằm vào ngón tay đang run rẩy của lão Hoàng đế, đôi môi dính máu mấp máy thốt ra hai chữ: “Hoàng thúc.”
Tim ta giật nảy một cái, kinh ngạc nhìn hắn.
“Hoàng thúc, chẳng lẽ người tưởng rằng giết sạch những ai biết chuyện, nén hận nhận ta làm con, thì chân tướng năm xưa sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi sao?”
Đại điện vắng lặng, Tần An khi mưu nghịch đã tìm cách đuổi hết người hầu hạ đi rồi.
Tần Yến cầm thanh kiếm còn nhỏ máu, từng bước tiến lên bậc thềm.
“Tần Tử Dương, người giết phụ hoàng ta, đem hài cốt ông ấy thiêu rụi rồi giẫm dưới chân, lại cướp mẫu phi của ta, khiến bà ấy chết trong u uất sợ hãi… người có từng nghĩ đến ngày này không?”
Hóa ra Tần Yến không phải con ruột của lão Hoàng đế, mà là con của tiên hoàng.
Mẫu phi của Tần Yến và lão Hoàng đế vốn là thanh mai trúc mã, nhưng cuối cùng bà lại gả cho tiên hoàng.
Lão Hoàng đế vì yêu sinh hận, tự tay giết chết anh mình, rồi cưỡng ép đưa mẫu phi Tần Yến đã mang thai vào cung, dối trá rằng đó là con của lão.
Không ngờ mẫu phi Tần Yến vì quá đau buồn mà khó sinh, sau khi sinh hắn thì sức khỏe ngày một yếu, vài năm sau liền qua đời.
Lão Hoàng đế tâm thái vặn vẹo, vừa nuôi dưỡng Tần Yến, vừa tìm cách triệt hạ hắn.
“Hoàng thúc còn nhớ Lâm tướng quân không?” Tần Yến nói, “Lâm gia nữ tướng chiến công hiển hách, chỉ vì là cựu thần của phụ hoàng ta, người liền bắt bà ấy một mình chọi nghìn quân, kiệt sức mà chết thảm dưới vó ngựa. Hai mươi năm sau, con trai bà ấy trở thành Hữu tướng mà người hết mực trọng dụng, người có hài lòng không?”
“Tần Tử Dương, người có biết vì sao Tần An lại đi đến bước đường này không?” Tần Yến mỉm cười nhìn lão Hoàng đế, nhưng đáy mắt lạnh lẽo không chút ý cười, “Người muốn dùng ta để rèn luyện hắn, sao không nghĩ xem đứa con quý báu của người có chịu đựng nổi không? Những sát thủ người phái đến giết ta, lệnh bài và tín vật trên người chúng, ta đều thu thập lại rồi gửi trả cho Tần An. Hắn hoảng hốt lo sợ, tưởng rằng người muốn giết hắn để phò tá ta lên ngôi…”
Hắn nói thêm một chữ, sắc mặt lão Hoàng đế lại xám xịt thêm một phân, đến cuối cùng đã mặt xám như tro tàn.
Tần Yến đâm mạnh thanh trường kiếm vào tim lão, rồi dứt khoát rút ra.
Giữa làn máu bắn tung tóe, thân hình lão Hoàng đế đổ sầm xuống.
Tần Yến quay người lại nhìn ta.
Hắn giẫm lên những mảnh ánh trăng vụn vỡ trên sàn, từng bước tiến về phía ta, rồi dừng lại ở khoảng cách một bước chân.
“A Nguyệt.” Hắn khẽ gọi, “Lâm Ngộ Từ ở sau lưng nàng, ta ở trước mắt nàng… ta cho nàng quyền lựa chọn.”
Ta không ngoảnh đầu lại.
Dù không nhìn, ta cũng đoán được lúc này Lâm Ngộ Từ sẽ có thần tình thế nào.
Chắc chắn hắn lại dùng đôi mắt thanh lãnh mù sương kia nhìn ta, rồi nói: “Ta chưa từng lừa dối công chúa.”
Cách hắn từng bước làm loạn tâm trí ta, khiến ta quên mất rằng ngay từ đầu, hắn đã không phải là một nhân vật đơn giản.
“Tần Yến, không phải ngài cho ta quyền lựa chọn.” Ta nói, khẽ đung đưa hai miếng Huyền Thiết Lệnh trong tay, “Mà là ta cho ngài quyền lựa chọn: Một là giữ đúng lời hứa, tìm lại mẫu phi cho ta, hai là, Trình phó tướng là người của Trì quốc ta, ông ấy đang ở ngoài điện, hôm nay ta sẽ chém chết ngài tại đây, giang sơn Tần quốc này sẽ thuộc về ta.”
Ta đã nói dối.
Trình phó tướng không ở ngoài điện.
Ta chỉ đang đánh cược, cược rằng những lời Tần Yến nói đêm đó là thật lòng, cược rằng một chút tình cảm của hắn dành cho ta đủ để hắn giữ đúng lời hứa.
Vốn dĩ ta định nhân lúc hắn đi Giang Nam để nắm quyền kiểm soát kinh thành rồi đàm phán.
Nhưng Tần Yến đã kịp thời quay về.
Những quân bài trong tay ta đã đánh ra hết, chỉ còn lại lá bài cuối cùng tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại mang sức nặng nghìn cân này.
Trong màn đêm u huyền, Tần Yến bỗng bước tới một bước, khẽ cúi đầu hôn lên hàng mi ta.
“A Nguyệt.” Hắn thì thầm, “Ta biết đêm đó, nàng không hề ngủ.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖