5
Trưa ngày làm việc, Phùng lão phu nhân bảo tôi mang cơm đến công ty cho anh ta.
Vừa vặn lúc anh ta kết thúc cuộc họp. Phùng Tuyển trong bộ vest chỉn chu, trước mặt các cấp cao và thuộc hạ, nhận lấy túi cơm từ tay tôi rồi đưa cho trợ lý.
Trong số các lãnh đạo cấp cao có người phụ trách dự án hợp tác Phùng – Hứa, hôm nay đi sau ông ta còn có một bóng dáng quen thuộc.
Chính là Tô Khinh Nhiên.
Vị phụ trách kia chào tôi: “Hứa tiểu thư.”
Rồi quay sang nói với Phùng Tuyển: “Phùng tổng, Tiểu Tô là trợ lý của tôi, sinh viên ưu tú vừa về nước. Sau này cô ấy sẽ làm việc tại Phùng thị để tiện cho việc trao đổi hợp tác.”
Một vị phó tổng lớn tuổi thấy tôi thì trêu đùa: “Phùng tổng, nghe nói năm nay anh định kết hôn?”
Phùng Tuyển mỉm cười đáp: “Tôi cũng đến tuổi lập gia đình rồi.”
Anh ta công khai tin mừng: “Hôn lễ định vào ba tháng tới, lúc đó sẽ gửi thiệp mời đến mọi người.”
Tôi chú ý thấy sắc mặt Tô Khinh Nhiên chợt trắng bệch.
Sau bữa trưa, Phùng Tuyển giữ tôi lại văn phòng một lát.
Tôi cũng có chuyện muốn bàn bạc với anh ta: “Bà nội muốn em nghỉ việc để tập trung chuẩn bị đám cưới.”
Tôi học nhạc, hiện là giáo viên piano tại một trường quốc tế, thỉnh thoảng cũng đi biểu diễn.
Phùng lão phu nhân xưa nay luôn độc đoán, không cho phép ai làm trái ý.
Phùng Tuyển thấu hiểu tâm tư tôi: “Nếu em không muốn, chuyện này để tôi giải quyết.”
Có điều anh ta cũng đòi hỏi “thù lao”.
Anh ta không cho tôi từ chối, ngay tại văn phòng, anh ta áp môi mình lên môi tôi, một nụ hôn chậm rãi và sâu kín.
Cho đến khi có tiếng gõ cửa.
Giang trợ lý cầm tài liệu bước vào.
Dù Phùng Tuyển đã lấy lại dáng vẻ thường ngày, tôi vẫn nép trong lòng anh ta, nhịp thở còn chưa ổn định.
Ai nhìn vào cũng biết vừa xảy ra chuyện gì.
Giang trợ lý coi như không thấy, báo cáo: “Phùng tổng, đây là tài liệu ngài yêu cầu điều tra về Tô Khinh Nhiên.”
Anh ta đang điều tra Tô Khinh Nhiên.
Hôm ở bệnh viện rõ ràng anh ta tỏ ra không quan tâm, lẽ nào trong thâm tâm anh ta đã linh cảm thấy điều gì đó khác lạ?
Sau khi Giang trợ lý đi khỏi, Phùng Tuyển hỏi tôi: “Ngưng Ngưng, em biết tại sao tôi lại dò hỏi về cô gái này không?”
Tôi lắc đầu.
Anh ta nói: “Anh trai kế của em đã tìm tôi, nhờ tôi nới lỏng một chút trong lần hợp tác này để Tô Khinh Nhiên lấy kinh nghiệm. Đứa con gái thất lạc của Hứa gia… đã tìm thấy rồi.”
Tôi không dám tin vào tai mình: “Là Tô Khinh Nhiên sao?”
Khi tôi còn chưa khỏi bàng hoàng, anh ta chậm rãi nói tiếp:
“Tôi là vị hôn phu thân thiết nhất của em, sau này chúng ta là một. Tôi đương nhiên phải nghĩ cho em. Điều tra sớm một chút, nếu cô ta là người khó đối phó, tôi còn có thể bảo vệ em.”
Tôi theo mẹ vào Hứa gia, không phải là người chiếm đoạt thân phận của Tô Khinh Nhiên, nhưng không ngờ số phận lại trớ trêu đến thế.
Tài liệu viết rằng Tô Khinh Nhiên từng được bà vú nuôi nhận nuôi, những chi tiết về quá khứ giữa cô ta và Phùng Tuyển tuyệt nhiên không được nhắc tới một chữ.
Hôn lễ cận kề, Phùng Tuyển tưởng rằng sẽ không còn biến số nào nữa nên mới nhân danh hôn phu mà bảo vệ tôi.
Nhưng anh ta vẫn chưa biết, với sự gắn bó sâu đậm giữa anh ta và Tô Khinh Nhiên năm xưa, một khi cô ta trở lại Hứa gia với tư cách thiên kim tiểu thư, cô ta chắc chắn sẽ đòi lại hôn ước vốn dĩ thuộc về mình.
6
Buổi chiều sau khi tan làm, tôi gọi điện cho mẹ để xác nhận.
Mẹ đáp: “Bố kế con định tuần sau, khi con đưa Phùng Tuyển về dự tiệc gia đình thì mới tuyên bố… Ngưng Ngưng, mẹ không cố ý giấu con… Dạo này cơ thể con có gì bất thường hay khó chịu không?”
Tôi định bảo mình vẫn ổn, nhưng như một sự trùng hợp, bụng tôi bắt đầu đau âm ỉ từng cơn.
Kỳ kinh lần này cứ đứt quãng, lượng máu rất ít nhưng lại đau đớn dữ dội.
Tôi xin nghỉ để đi bệnh viện một chuyến.
Tôi và Phùng Tuyển xưa nay luôn dùng biện pháp an toàn rất kỹ lưỡng..
Trước đây, chuyện đó anh ta luôn rất cẩn thận.
Cho đến thời gian trước, tôi đến bệnh viện kê vài liệu trình thuốc tránh thai ngắn hạn, cốt để điều hòa kinh nguyệt và tẩm bổ cơ thể.
Ngồi trong phòng phụ sản, bác sĩ cầm tờ kết quả xét nghiệm, điềm nhiên bảo tôi:
“Thai đã được khoảng 4 tuần rồi.”
“Giai đoạn đầu thai kỳ có triệu chứng xuất huyết sinh lý cũng là bình thường.”
Bác sĩ không quên dặn dò kỹ lưỡng: “Nhưng trường hợp của cô cũng cần lưu ý, đã mang thai rồi thì chuyện ‘sinh hoạt’ kia đừng nên quá thường xuyên hay kịch liệt.”
Tôi giấu nhẹm tờ giấy khám thai vào trong túi xách.
Đến ngày diễn ra gia yến của Hứa gia, tôi tìm gặp riêng mẹ mình.
Tôi không nhắc gì đến chuyện mang thai, chỉ hỏi bà: “Mẹ đang giấu con chuyện gì phải không?”
Lúc này bà mới thừa nhận: “Ban đầu là Hứa gia ép con liên hôn, giờ bố kế của con lại muốn bù đắp cho con gái ruột, định hủy bỏ hôn ước của con trước ngày cưới.”
“Mẹ không muốn họ hy sinh cuộc hôn nhân của con một cách vô ích.”
“Một tháng trước, mẹ đã bảo người làm theo giờ tráo thuốc tránh thai của con thành vitamin.”
Một lúc sau, Phùng Tuyển đi tới tìm tôi.
Anh ta bước đến bên cạnh, khẽ nắm lấy những ngón tay tôi, rồi lại chạm vào bờ vai và cánh tay trần trong bộ váy sát nách, hỏi: “Sao người lại lạnh thế này?”
Anh ta bảo người giúp việc đi lấy cho tôi một chiếc khăn choàng.
Đứa em trai cùng mẹ khác cha của tôi chạy tới, sà vào lòng Phùng Tuyển, gọi dõng dạc: “Anh rể!”
Phùng Tuyển khẽ nhếch môi, vỗ nhẹ vào mặt cậu bé: “Nghe chị em nói dạo này em lười học lắm phải không? Chăm chỉ lên, lần tới vào được top 10 của lớp, muốn phần thưởng gì anh rể cũng chiều. Đừng để anh chị phải lo lắng, rõ chưa?”
Có lẽ vì khí chất và vị thế áp đảo của Phùng Tuyển, đứa trẻ vốn được nuông chiều sinh hư ở Hứa gia lại luôn nghe lời anh ta răm rắp.
Mẹ tôi đột nhiên lên tiếng: “Tiểu Phùng này, sau này con chắc chắn sẽ là một người cha tốt, biết dạy bảo con cái.”
Bà với tư cách người lớn, chủ động gợi ý trước mặt anh ta: “Hai đứa cũng nên bắt đầu chuẩn bị mang thai đi là vừa. Sao hôm nay Ngưng Ngưng lại đi giày bệt thế kia, hay là… đã có tin vui rồi?”
Nụ cười trên môi Phùng Tuyển vụt tắt.
Anh ta phủ nhận, giọng điệu nhạt nhẽo:
“Không có đâu ạ. Tuần trước cô ấy vừa mới tới kỳ.”
Khi chỉ còn lại hai người, tôi thẳng thừng hỏi anh ta:
“Kết hôn rồi bước tiếp theo chẳng phải là sinh con sao, nhưng hình như anh không có ý định đó?”
Phùng Tuyển vừa ôm tôi, vừa giúp tôi chỉnh lại khăn choàng.
Gương mặt tuấn tú ấy chẳng mảy may gợn sóng:
“Không vội, để vài năm nữa hãy tính. Chúng ta còn trẻ, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ làm bố sớm thế này.”
Về chủ đề này, Phùng Tuyển tỏ ra vô cùng lãnh đạm.
Sinh ra trong một gia tộc như Phùng thị, nơi tình thân chỉ là thứ xa xỉ, giữa những người ruột thịt chỉ toàn lừa lọc, tàn sát lẫn nhau, anh ta thực sự chẳng có chút mong cầu gì vào huyết thống hay con cái.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖