Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
7
Sau ba năm ròng rã tìm kiếm và truy quét, băng nhóm buôn người cuối cùng cũng bị triệt phá tận gốc, em gái tôi cuối cùng đã được tìm thấy.
Không ai biết con bé đã phải trải qua những gì, lúc trở về chỉ còn da bọc xương.
Em không chỉ quên sạch mọi chuyện trước kia, không nhận ra chúng tôi, mà còn trở nên ngây ngô khờ khạo, một bên tai cũng đã vĩnh viễn không còn nghe thấy gì.
Bố mẹ đưa em đi kiểm tra tổng quát, bác sĩ nói tình trạng ngây ngô là do bị chấn động tâm lý quá mạnh, nếu chăm sóc tốt vẫn có khả năng hồi phục.
Chỉ có đôi tai là không thể chữa trị, phải đeo máy trợ thính suốt đời.
Nhưng dù sao, em gái cũng đã sống sót trở về.
Nỗi u sầu trên mặt bố mẹ vơi đi quá nửa, họ bắt đầu tích cực ở bên cạnh để cùng em trị liệu.
Tháng đầu tiên, em gái thường xuyên hét lên giữa đêm khuya.
Con bé sẽ ôm đầu trốn biệt vào tủ quần áo, vừa khóc vừa gào lớn: “Đừng đánh con!”
“Chị ơi, Yến Yến đau quá, cứu em với!”
Hóa ra, trong mỗi ngày đêm tăm tối bị bắt cóc ấy, người mà em mong mỏi đến cứu nhất chính là chị gái.
Trong những năm tháng bố mẹ bận rộn, người mà em tin cậy nhất từ tận đáy lòng chính là tôi.
Thế nhưng, kẻ khiến em bị bắt cóc rồi trở nên thân tàn ma dại như thế này, cũng chính là tôi.
Giây phút ấy, tôi không dám bước lại gần, chỉ có thể chết trân đứng ở một góc phòng.
Mẹ ngồi bệt dưới đất ôm chặt lấy em mà khóc, đôi mắt nhòe lệ ngước nhìn tôi, trong đó chất chứa toàn là sự thất vọng.
Ánh mắt ấy như đang chất vấn: “Con bé tin tưởng mày như thế, tại sao mày lại không bảo vệ tốt cho em?”
Tôi bỏ chạy về phòng mình.
Tôi ngồi thẫn thờ, căm ghét sự bất tài của bản thân đã khiến em gái thành ra nông nỗi này.
Chẳng biết đã ngồi như thế bao lâu, trên cửa sổ bỗng hắt lên một vệt sáng, là Hạ Tri Hành đang dùng đèn pin ra hiệu bảo tôi kiểm tra điện thoại.
Đây là cách chào hỏi đặc biệt của riêng hai chúng tôi.
Tôi lấy điện thoại ra, quả nhiên có một tin nhắn mới: “Ngủ sớm đi, sáng mai ăn bánh sừng bò kẹp thịt nguội nhé.”
Hai kẻ lạc lõng bên lề gia đình như chúng tôi, cứ thế dựa vào nhau mà sưởi ấm qua ngày.
Sau khi được tìm thấy, trạng thái của em gái rất bất ổn, lúc thì con bé nhận ra mẹ, lúc lại đề phòng với tất cả mọi người xung quanh.
Em thường xuyên chạy ra ngoài theo bản năng, miệng không ngừng lẩm bẩm đòi về nhà.
Bố mẹ thuê thêm rất nhiều bảo mẫu và giúp việc, luân phiên túc trực bên em 24/24.
Mẹ cũng quyết định lui khỏi việc điều hành công ty để toàn tâm toàn ý lo cho em trị liệu.
Bác sĩ bảo có thể đưa em đi làm những việc trước đây em từng thích, điều đó sẽ giúp ích cho việc phục hồi và dưỡng tâm.
Thế là, như thể được cùng em lớn lên một lần nữa, mẹ dắt em vào bếp làm đồ ngọt, mỗi tối lại đọc truyện dỗ em ngủ.
Rất nhiều khi, họ tựa vào nhau nói những lời thầm kín, cười đùa vui vẻ, còn tôi chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn.
Tôi thấy mẹ rất mệt mỏi, nhưng đôi mắt bà lúc nào cũng lấp lánh đó là vầng sáng dành riêng cho em gái.
Sau ba năm u ám, vầng sáng ấy đã thắp sáng trở lại.
Đáng lẽ tôi phải thấy mừng cho họ, nhưng sao đáy lòng cứ dâng lên một vị chua xót đắng cay?
Có một ngày, em gái gặp ác mộng giật mình thức giấc, con bé đột nhiên chạy vào phòng rồi rúc vào chăn của tôi, ôm chầm lấy tôi bảo: “Chị ơi, Yến Yến sợ lắm.”
Tôi đã không bỏ lỡ khoảnh khắc nét mặt mẹ cứng đờ ra trong thoáng chốc.
Đêm đó, em gái ngủ cùng tôi, còn mẹ ngồi thẫn thờ ở phòng khách suốt cả đêm dài.
8
Tôi không biết mẹ mất ngủ hay không muốn ngủ, chỉ là trong đầu tôi bất chợt hiện lên hình ảnh lần bà say rượu năm ấy.
Bà đã gào lên hỏi có phải tôi đố kỵ với em, có phải tôi cố tình để em bị bắt cóc hay không.
Vậy nên, có phải mẹ đang lo lắng tôi sẽ lén lút khiến em gái bỏ chạy một lần nữa chăng?
Tôi ép mình không được nghĩ ngợi lung tung, nhưng vẫn chẳng thể ngăn được nỗi bi lương len lỏi trong lòng.
Kể từ đó, tối nào tôi cũng cố tình về nhà thật muộn, mỗi khi về đến nơi thì em đã ngủ say.
Hạ Tri Hành có lẽ hiểu được tình cảnh của tôi, nhưng cậu ấy không hỏi lấy một lời.
Cậu ấy chỉ lặng lẽ đồng hành, cùng tôi chạy hết vòng này đến vòng khác quanh sân vận động mỗi khi tôi không muốn về nhà.
Rồi sau đó, cậu ấy lại nói cho tôi biết, sáng mai sẽ ăn món gì.
Nếu không có Hạ Tri Hành, tôi không biết mình có đủ sức để chống chọi qua quãng thời gian đó hay không.
Học kỳ hai năm lớp 12, mẹ nói với tôi rằng tình trạng của em gái không ổn định, mà tôi thì sắp bước vào kỳ thi đại học, để không làm ảnh hưởng đến tôi, bà và bố quyết định đưa em đến Nam Thành để tĩnh dưỡng một năm.
Tôi hiểu chứ, thật ra chẳng phải họ sợ em làm phiền tôi, mà là vì sự hiện diện của tôi luôn gây tác động đến em.
Bởi mỗi khi tôi ở nhà, em luôn thích sáp lại gần tôi.
Ngay cả khi không nhớ ra tôi là ai, con bé vẫn thích tôi như trước và bố mẹ thì không muốn em quá thân thiết với tôi.
Tôi không nói gì, chỉ im lặng chấp thuận.
Tôi sẽ mãi mãi không bao giờ là sự lựa chọn ưu tiên, tôi biết rõ điều đó, và tôi cũng có thể chấp nhận.
Nhưng ngày hôm đó, cô đột nhiên đến nhà.
Sau tám năm đằng đẵng, tôi lại được gặp cô thêm lần nữa.
Cô vẫn đẹp và thanh tao như trong ký ức.
Nhìn tôi, đôi mắt cô rưng rưng, cô bảo tôi đã cao hơn, cũng xinh đẹp hơn nhiều rồi.
Cô mang theo rất nhiều quà cho cả tôi và em gái, nói là mua trong chuyến du lịch vòng quanh thế giới.
Trong lúc hai chị em tôi loay hoay mở quà, cô và bố mẹ đã đi vào thư phòng.
Tôi nghe thấy tiếng họ tranh cãi gay gắt.
“Anh chị làm bố làm mẹ kiểu gì thế hả? Yến Yến đáng thương, nhưng Gia Gia không phải con gái anh chị sao?”
“Cả gia đình ba người dắt nhau đến Nam Thành định cư, bỏ mặc một mình Gia Gia ở lại đây, anh chị cũng cam lòng sao?”
“Anh chị đề phòng tôi thì cũng thôi đi, nhưng Gia Gia là con ruột của anh chị mà! Làm sao nó có thể hại Yến Yến được chứ?!”
“Nếu anh chị không muốn lo cho nó, thì cũng đừng ngăn cản tôi lo!”
Tôi cúi đầu nhìn chú gấu bông trong tay, bất chợt một bàn tay lành lạnh áp lên mặt tôi.
“Chị ơi sao chị lại khóc? Chị đau ở đâu ạ? Để Yến Yến thổi cho chị nhé, thổi thổi là hết đau ngay.”
Tôi đưa tay lên chạm thử, khuôn mặt đã ướt đẫm tự bao giờ.
Tôi rõ ràng đâu có muốn khóc.
Có gì đáng để khóc đâu chứ, tôi đã lớn rồi, có thể tự chăm sóc tốt cho mình mà.
Đói biết ăn cơm, lạnh biết mặc áo, dù bố mẹ có đi Nam Thành hết thì cuộc sống của tôi cũng chẳng đến nỗi tệ.
Thế nhưng tôi đã quên mất một điều, trái tim con người vốn làm bằng máu thịt.
Khi nhìn thấy bản thân luôn là người bị bỏ lại phía sau, tim vẫn thấy đau thắt lại.
Hôm đó, cô ở trong phòng cãi nhau với bố mẹ rất lâu, cuối cùng cô ra về với đôi mắt đỏ hoe.
Và bố mẹ vẫn đưa em gái đi Nam Thành ngay ngày hôm sau.
Một kết cục như vậy, tôi cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên.
9
Suốt nửa năm bố mẹ và em gái rời đi, họ chưa một lần quay trở lại.
Đôi khi tôi lướt thấy những dòng trạng thái mẹ đăng trên mạng xã hội, đó là ảnh họ dắt em đi bơi, đi công viên giải trí, tham gia các hoạt động gia đình đủ loại.
Đó là một cuộc sống mà tôi chưa bao giờ được góp mặt.
Họ mặc đồng phục gia đình giống hệt nhau, cùng mỉm cười rạng rỡ trước ống kính, trạng thái của em gái trông đã tốt hơn nhiều.
Tôi nhìn những tấm hình đó, rồi trốn trong chăn lén lút rơi lệ.
Tôi biết em gái đã phải chịu rất nhiều khổ cực, tôi thật sự không nên so bì làm gì, nhưng tôi vẫn không tài nào kìm lòng được mà nảy sinh sự ngưỡng mộ đầy tủi thân.
Tôi và bố mẹ chưa từng có những khoảnh khắc như thế.
Ngay cả sau khi tôi được đón về, những buổi họp phụ huynh họ cũng hiếm khi tham dự.
Họ luôn bận, bận đến mức không có lấy một kẽ hở thời gian để bước vào quá trình trưởng thành của tôi.
Thế nhưng đối với em gái, họ lại luôn có sự kiên nhẫn vô hạn.
Người ta thường nói sự so sánh là kẻ cắp đánh cắp hạnh phúc, nhưng tôi phải đối diện thế nào mới có thể ngăn mình không so bì đây?
Chẳng lẽ tôi không phải con của họ sao?
Đôi khi tôi tự hỏi, nếu người bị bắt cóc năm ấy là tôi, liệu bố mẹ có sốt sắng và kiên trì tìm kiếm tôi đến thế không?
Có bằng lòng cùng tôi lớn lên thêm một lần nữa không?
Tôi không ngừng tự trấn an mình rằng chắc chắn là có.
Nhưng thật sự sẽ như vậy sao?
Tôi không biết nữa.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨