Góc Của Chan

ĐỪNG ĐỢI ĐẾN LÚC MẤT ĐI MỚI NHẬN RA LÀ YÊU – CHƯƠNG 3

4

Không thể phủ nhận, tôi chẳng hề bình thản như vẻ bề ngoài.

Càng không ngờ rằng, cuộc gặp gỡ với Tống Tử Nhàn lại đến sớm như thế.

Vài ngày sau là sinh nhật Bùi Tranh, anh ta hẹn nhóm bạn đi hát karaoke.

Khi đẩy cửa phòng bao ra, cả Trì Ngạn và Tống Tử Nhàn đều ở đó.

Ba chúng tôi cùng xuất hiện một lúc, bầu không khí bỗng trở nên vô cùng vi diệu.

Như thường lệ, tôi sẽ ngồi cạnh Trì Ngạn, chu đáo mở rượu, đưa trái cây cho anh ta.

Nhưng hôm nay, trước khi ánh mắt anh ta kịp nhìn sang, tôi đã nhanh chân ngồi xuống cạnh Bùi Tranh.

Trì Ngạn không nói gì, lẳng lặng nhấp một ngụm rượu.

Dưới ánh đèn mờ ảo, Bùi Tranh nhìn tôi, rồi lại nhìn Tống Tử Nhàn: “Thế nào đại mỹ nhân, lần này về định ở lại bao lâu?”

Tôi biết, anh ta đang hỏi thay tôi.

Nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm nữa, chạy quãng đường dài đến đây chưa được giọt nước nào vào bụng, tôi đang khát khô cả cổ.

Trong lúc tôi đang mải mê “xử lý” đĩa trái cây, Tống Tử Nhàn mỉm cười dịu dàng:

“Không đi nữa. Ở Vân Thành còn có người mà tôi không nỡ rời bỏ.”

Lúc nói câu đó, giọng cô ta ngọt ngào, ánh mắt khóa chặt lên người Trì Ngạn.

Ba năm trước, cô ta vì không muốn yêu xa mà từ bỏ anh ta.

Ba năm sau, lại vì không nỡ mà quay về.

Đúng là kịch bản ngôn tình tiêu chuẩn.

Một vài người không biết chuyện bắt đầu hóng hớt, reo hò ầm ĩ.

Chỉ có tim tôi là thắt lại.

Vì tôi chợt nhận ra, điều khiến mình đau lòng nhất không phải là Trì Ngạn đã quên mất tôi, mà là sau khi chia tay, anh ta vẫn sẽ sống rất tốt, vẫn sẽ có người yêu anh ta.

Chỉ có tôi là vẫn sống trong quá khứ, ôm khư khư cái rung động thuở ban đầu mà thao thức mỗi đêm, thẫn thờ như đánh mất linh hồn.

Nhưng điều bất ngờ là, giữa những tiếng “hôn đi” điếc tai, Trì Ngạn lại nhìn về phía tôi.

Tôi im lặng khui một chai rượu, né tránh ánh mắt rực cháy đó.

Vài giây sau, anh ta cầm lấy bao thuốc, nhàn nhạt nói: “Ra ngoài một lát, mọi người cứ tự nhiên.”

Nụ cười trên mặt Tống Tử Nhàn cứng đờ, cô ta nhìn theo bóng lưng anh ta, có chút lúng túng.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, thầm đoán xem tại sao thái độ của anh ta với cô ta lại như vậy.

Nhưng dù sao cũng là dân lăn lộn ngoài xã hội lâu ngày, sau vài tuần rượu, không khí lại nóng trở lại.

Tôi cũng thấy lạ, nhưng nhấp một ngụm rượu rồi lại thông suốt ngay.

Chắc là tại đụng đầu nên hỏng não rồi chứ gì.

5

Giữa chừng tôi đi vệ sinh, vừa ra ngoài đã thấy Trì Ngạn đang tựa tường hút thuốc, dáng vẻ có chút u uất.

Tôi muốn bỏ đi, nhưng lại bị anh ta gọi lại.

“Có việc gì?”

Anh ta ngước mắt lên, rõ ràng là sững sờ trước sự xa cách và lạnh lùng của tôi: “Chỉ là cảm thấy rất lâu rồi không gặp cô.”

Đúng thế, tính từ lúc rời khỏi cửa nhà Tống Tử Nhàn, chúng tôi đã nửa tháng không gặp.

Thông thường, nếu tôi không tìm anh ta, anh ta tuyệt đối sẽ không chủ động liên lạc với tôi.

“Gần đây tôi nhớ ra một vài chuyện, có phải chúng ta thật sự đã…”

Trong lúc tôi đang ngẩn ngơ, anh ta lại tiến lại gần thêm một bước.

Thần thái và thái độ đó như thể cuối cùng anh ta cũng tin vào câu chuyện nực cười mà tôi đã bịa ra, và đang nóng lòng tìm kiếm một lời phủ nhận từ tôi.

Tôi nhìn anh ta hai giây, lần này tôi thuận theo ý anh ta: “Không phải, giữa chúng ta chẳng có chuyện gì cả.”

Chẳng qua chỉ là một cuộc tình kéo dài đúng một ngày, có gì đáng để bận tâm đâu?

Trì Ngạn còn định nói gì đó, nhưng Tống Tử Nhàn đã từ trong phòng bao bước ra, thân mật khoác lấy tay anh ta, rồi quay sang chào tôi: “Bưởi này, thời gian tôi vắng mặt, cảm ơn cô đã chăm sóc A Ngạn nhé.”

Cô ta xuất hiện với tư thế của một bà chủ, trong mắt ánh lên sự tự tin chiếm trọn Trì Ngạn và sự khinh miệt lạnh lùng dành cho tôi, cao ngạo như muốn nói: “Nhìn đi, cho dù cô có bên cạnh anh ấy ba năm, người anh ấy yêu nhất vẫn là tôi.”

Trì Ngạn cũng cau mày khó chịu, nhưng nhìn cô ta một hồi, cuối cùng cũng chẳng nói gì.

Một cơn giận bùng lên, tôi định đáp trả thì cửa phòng bao bất ngờ mở ra.

“Khách sáo cái gì, đồ rẻ tiền ấy mà.”

Nghe vậy, sắc mặt Trì Ngạn biến đổi.

Bùi Tranh lúc này mới thong dong bước ra, chỉ vào chai rượu rỗng trong tay nói: “Ồ, tôi đang nói chai rượu này.”

Trì Ngạn rõ ràng không tin, nhưng nể nang thân thế của Bùi Tranh nên không tiện nói gì, mặt hằm hằm bỏ đi.

Tống Tử Nhàn cũng nhanh chóng đuổi theo, sóng vai cùng anh ta dần biến mất ở cuối hành lang.

Tôi cứ ngỡ cảnh tượng này sẽ đâm thấu tim mình như trước đây.

Nhưng tôi đứng đó hồi lâu mà chẳng tìm thấy chút cảm xúc không cam lòng hay đau khổ nào.

Tôi thích Trì Ngạn quá lâu rồi.

Lâu đến mức tôi quên mất cái mối tình đơn phương hoang tàn này bắt đầu từ khoảnh khắc nào.

Lâu đến mức sự chờ đợi và xót xa đã trở thành một bản năng.

Lâu đến mức tôi cũng không rõ người mình thích là anh ta, hay là chính cái bản thân từng yêu không giữ lại chút gì kia nữa.

Chuyện cũ mồn một hiện ra, mà tôi ngoài mệt mỏi, vẫn chỉ thấy mệt mỏi.

“Không muốn nhìn thì đừng nhìn nữa.”

Chẳng biết từ lúc nào, Bùi Tranh đã từ phía sau che mắt tôi lại, ấn đầu tôi tựa vào vai anh ta.

Năm hai đại học, tôi đến trường họ, đúng lúc bắt gặp Trì Ngạn và Tống Tử Nhàn đang ôm hôn nhau trong phòng đàn.

Lúc đó anh ta cũng làm như vậy, một tay che mắt tôi, bảo tôi không nhìn nổi thì đừng nhìn nữa.

Chỉ là tôi của lúc đó, trong tim có một cái lỗ lộng gió.

Chỉ nhìn thấy nụ hôn nồng cháy của người ta, mà chẳng nghe thấy lời quan tâm thoảng qua bên tai mình.

Tôi vỗ nhẹ vào tay anh ta, ra hiệu cho anh ta bỏ xuống, khi quay người lại liền khẽ nói một tiếng cảm ơn.

Nhưng tôi quên mất, anh ta là hạng người “được đằng chân lân đằng đầu”.

Hai tay khoanh lại, anh ta lấy lại cái vẻ lông bông bất cần đời:

“Cô cảm ơn người có sinh nhật như thế đấy hả? Quà của tôi đâu?”

Nghĩ đến việc chưa tặng quà sinh nhật cho anh ta, tôi bỗng thấy chột dạ: “Nếu tôi nói tôi để quên ở công ty rồi, anh có giết tôi không?”

Dạo này tổ của tôi bận quá, lúc tan làm vội vàng thế nào lại quên béng trên bàn.

Bùi Tranh liếm môi, búng mạnh vào trán tôi một cái: “Trần Bạch Bưởi, cô được lắm.”

Lúc này tôi đâu dám cự cãi, quay đầu định chạy: “Nợ đấy, mai đưa cho anh.”

Nhưng Bùi Tranh không chịu buông tha, nắm chặt lấy cổ tay tôi.

Ai ngờ quán tính quá lớn, anh ta kéo thẳng tôi vào lòng mình.

Ánh mắt chạm nhau, cả hai chúng tôi đều sững sờ.

Đây là lần đầu tiên tôi quan sát Bùi Tranh ở khoảng cách gần đến thế.

Anh ta có vẻ ngoài không hề thua kém Trì Ngạn, khi rủ mắt xuống, trong mắt như chứa đầy những mảnh vụn kim cương.

Anh ta cứ nhìn chằm chằm vào tôi, không hề nhúc nhích, cho đến khi tôi không chịu nổi nữa mà xoay xoay cổ tay.

“Bùi Tranh, tôi phải về nhà đây.”

Anh ta đột nhiên cúi đầu: “Đừng cử động.”

Tôi chưa kịp phản ứng thì môi đã cảm thấy một sự mát lạnh.

Hòa lẫn vị rượu, chỉ là một nụ hôn chạm nhẹ rồi thôi, nhưng lại khiến người ta mơ mộng viển vông.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, đến mức khi anh ta buông tay ra tôi vẫn còn ngơ ngác.

“Tiền lãi đấy.” Anh ta chu đáo giải thích.

Chỉ có điều, lúm đồng tiền bên khóe môi không giấu nổi vẻ đắc ý, trông thật quá đỗi ngông cuồng.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!