Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

CHẲNG AI ĐỨNG ĐỢI ANH MÃI ĐÂU – CHƯƠNG 8: END

9.

Tôi thành lập studio riêng của mình và đầu tư vào một công ty truyền thông nổi tiếng trong nước.

Kể từ đó, tôi không đơn thuần chỉ là một diễn viên nữa.

Mùa đông năm ấy, vào ngày sinh nhật của Dương Chung Huy, anh ta tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà, và tôi có tên trong danh sách khách mời.

Ngày hôm đó, tôi gặp lại Chu Khiêm Tu đã lâu không thấy, và cả Hứa Sơ Hạ, người từng suýt chết kia.

Tôi cứ ngỡ sau khi tôi và Chu Khiêm Tu chia tay, bọn họ sẽ đến với nhau, nhưng không hề.

Chu Khiêm Tu đi một mình, và Hứa Sơ Hạ cũng lẻ bóng.

Nhưng cả hai bọn họ đều không có tên trong danh sách khách mời của Dương Chung Huy.

Trong suốt một năm qua, tôi và Chu Khiêm Tu từng chạm mặt trong nhiều sự kiện, nhưng tiếp xúc trực diện thì chưa từng có lấy một lần, vì tôi đều khéo léo tránh mặt.

Anh ta thừa hiểu tôi không muốn nhìn thấy anh ta.

Lý do tôi không muốn gặp anh ta ư?

Có ai lại muốn gặp lại người yêu cũ của mình chứ?

Huống hồ lại là một người đã để lại cho mình những ký ức đầy đau đớn.

Tôi không muốn gặp, và Dương Chung Huy cũng không muốn.

Thế nên khi Chu Khiêm Tu bước đến trước mặt tôi, đôi lông mày của Dương Chung Huy nhíu chặt lại.

Chu Khiêm Tu chẳng hề bận tâm đến điều đó, ánh mắt anh ta vẫn luôn dán chặt lấy tôi.

Anh ta nói: “Đã lâu không gặp.”

Đối mặt với anh ta, lòng tôi không chút gợn sóng.

Giờ đây đối với tôi, anh ta chẳng qua cũng chỉ là một người quen cũ.

Tôi chào anh ta một cách lịch sự: “Chào anh.”

Dương Chung Huy có ý muốn đuổi khéo tôi đi, anh ta bảo tôi vào nhà lấy giúp anh ta cái điện thoại.

Tôi nhân cơ hội đó rời khỏi.

Khi quay người, tôi thấy Chu Khiêm Tu đang đứng bên cạnh cười, anh ta hỏi Dương Chung Huy: “Chung Huy, chúng ta vẫn là bạn chứ?”

Anh ta đang cười, nhưng tôi nghe ra được sự lạnh lẽo trong giọng điệu ấy.

Tôi dừng bước, đứng đó nhìn hai người họ.

Chu Khiêm Tu nói: “A Như, em đang căng thẳng cái gì vậy?”

Anh ta bước về phía tôi, nhưng bị Dương Chung Huy chắn ngang ở giữa.

Sắc mặt Dương Chung Huy u ám, anh ta nói: “Khiêm Tu, cậu không nằm trong danh sách khách mời của tôi.”

Gương mặt Chu Khiêm Tu trầm xuống, ánh mắt anh ta lướt qua vai Dương Chung Huy nhìn về phía tôi, rồi bỗng nhiên khôi phục vẻ bình thản như thường: “Không phải định lên lầu lấy điện thoại sao?”

Tôi không thèm để ý đến anh ta, chỉ nhìn Dương Chung Huy.

Giọng anh ta rất ôn hòa, nói với tôi: “Thanh Như, em lên lầu đợi tôi được không?”

Tôi hiểu rất rõ họ định làm gì, cũng hiểu rõ sự hiện diện của mình ở đây chỉ khiến mâu thuẫn leo thang, vì vậy tôi ngoan ngoãn đi lên lầu.

Dưới nhà vang lên một trận hỗn loạn, tiếng nắm đấm nện vào da thịt trầm đục, xen lẫn tiếng thét kinh hãi của phụ nữ.

Tôi nắm chặt chiếc điện thoại của Dương Chung Huy, ngồi bên mép giường, nghe những tiếng đòn roi nặng nề nện lên cơ thể họ.

10

Đêm đó, tôi đưa Dương Chung Huy vào bệnh viện.

Lúc rời đi, Chu Khiêm Tu đang ngồi trên ghế sofa, mặt mũi cũng đã bầm dập, Hứa Sơ Hạ đứng bên cạnh lo lắng hỏi han vết thương của anh ta.

Tôi đỡ Dương Chung Huy dậy từ dưới đất.

Tôi biết Chu Khiêm Tu vẫn luôn nhìn mình, nhưng từ đầu đến cuối, tôi không hề liếc nhìn anh ta lấy một cái.

Tất cả những gì đang diễn ra lúc này giống như một màn kịch lặp lại của quá khứ, chỉ là chúng tôi đã đổi vai cho nhau.

Trong bệnh viện, Dương Chung Huy xin lỗi tôi.

Rõ ràng là do tôi mà buổi tiệc sinh nhật của anh ta bị phá hỏng, vậy mà anh ta lại là người xin lỗi.

Điều đó khiến tôi cảm thấy rất bất an.

Tôi không phải không nhận ra tình cảm anh ta dành cho mình.

Trong một năm qua, tôi và Chu Khiêm Tu trở thành người dưng, còn Dương Chung Huy trở thành tri kỷ.

Rất nhiều người nghĩ rằng tôi thành công là nhờ may mắn, nhưng chỉ có Dương Chung Huy, chỉ có anh ta mới biết tôi đã nếm trải bao nhiêu đắng cay, chịu đựng bao nhiêu uất ức trong suốt một năm này.

Tôi từng gặp tai nạn khi đang quay một bộ phim hiện đại, vụ tai nạn đó khiến tôi phải nằm liệt giường một tháng trời.

Suốt tháng đó, chính Dương Chung Huy là người ở bên chăm sóc tôi.

Khi tôi bị đạo diễn mắng đến phát khóc rồi lên mạng than vãn, cũng chính Dương Chung Huy là người vừa rời khỏi bàn mổ lúc đêm muộn đã vội gọi video để an ủi tôi.

Anh ta quan tâm tôi, lo lắng cho tôi, anh ta sẵn sàng dành hết tâm sức cho tôi, bởi vì anh ta thích tôi.

Tôi cũng đã từng thử chấp nhận anh ta, nhưng không thể. Sau khi bước qua bóng tối mang tên Chu Khiêm Tu, tôi không còn cách nào dễ dàng yêu thêm một ai khác nữa.

Dương Chung Huy là một người tốt, chỉ là tôi không thích anh ta.

Tôi nói: “Chung Huy, người phải nói lời xin lỗi là tôi. Nhưng sau này xin anh đừng vì tôi mà làm những việc như thế này nữa.”

Anh ta mang khuôn mặt đầy vết thương, nhìn tôi đầy tủi thân.

Anh ta hiểu ý tôi, dù không cam lòng nhưng vẫn gật đầu: “Được, tôi tôn trọng lựa chọn của em.”

Có lẽ đây chính là điểm khác biệt giữa anh ta và Chu Khiêm Tu, anh chưa bao giờ muốn cưỡng ép tôi.

Sau khi thu xếp ổn thỏa cho Dương Chung Huy, tôi rời khỏi phòng bệnh.

Hứa Sơ Hạ đã đợi sẵn ở góc hành lang, tôi biết cô ta có chuyện muốn nói với mình.

Chúng tôi im lặng đi cùng nhau một đoạn đường dài, mãi cho đến tận bãi đậu xe vắng vẻ.

Hứa Sơ Hạ chưa nói gì vành mắt đã đỏ hoe, cô ta nói: “Dư Thanh Như, sao cô có thể đối xử với anh ấy lạnh lùng như vậy?” 

Cô ta vậy mà lại đang trách móc tôi.

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, rồi đột nhiên cô ta lại xuống nước, gần như khẩn cầu: “Tôi biết cô hận tôi, nhưng cô đừng trút giận lên anh ấy có được không? Là tôi năm đó đã phá hỏng đám cưới của hai người, là tôi không nên gặp tai nạn vào lúc đó, càng không nên lúc sắp chết còn cứ mãi nghĩ đến anh ấy…”

“Thật sự là suýt chết sao?” Tôi nhìn chăm chăm vào một Hứa Sơ Hạ chẳng thấy lấy một vết sẹo bên ngoài mà hỏi.

Cô ta khựng lại, dường như chưa kịp phản ứng.

Tôi nói tiếp: “Tự mình đạp chân ga đâm vào dải phân cách, chắc hẳn phải cần đến dũng khí lớn lắm.”

Sắc mặt Hứa Sơ Hạ trở nên trắng bệch, cô ta mở to mắt nhìn tôi.

Tôi mỉm cười mỉa mai: “Để phá hỏng đám cưới đó một cách ‘không cố ý’, cô cũng đã chịu chi đậm đấy chứ. Nhưng một vụ tai nạn cỏn con như thế làm sao mà lấy mạng cô được? Chắc cô đã tốn không ít tiền để thuê người thợ trang điểm đó để vẽ lên gương mặt tử khí đâu nhỉ?”

Vẻ đáng thương trên mặt Hứa Sơ Hạ dần tan biến, thay vào đó là ánh mắt tràn đầy căm hận.

Đây mới chính là con người thật của cô ta.

Cô ta chẳng cần sự tha thứ của tôi, trong lòng cô ta, tôi mới chính là kẻ không thể được tha thứ.

Cô ta gằn giọng: “Dư Thanh Như, cô dựa vào cái gì mà đòi kết hôn với anh ấy? Chúng tôi lớn lên bên nhau từ nhỏ, người gả cho anh ấy phải là tôi. Anh ấy vốn dĩ thuộc về tôi, trước đây thế, bây giờ vẫn thế. Cô có tư cách gì mà khiến anh ấy cứ mãi vấn vương không quên?”

Thật lòng mà nói, tôi không muốn vạch trần cô ta, càng không muốn cãi nhau ầm ĩ trong bệnh viện.

Những chuyện của hai năm qua tôi đã thực sự buông bỏ rồi, vậy mà cô ta vẫn cứ nghĩ tôi đang tranh giành với cô ta.

Tôi bình thản: “Cô muốn gả thì cứ gả đi, không cần phải đứng đây nói với tôi những điều này.”

Nói xong tôi quay người đi, nhưng ngay khoảnh khắc đó, bước chân tôi khựng lại.

Chu Khiêm Tu đang đứng ở hành lang.

Tôi chỉ khựng lại vài giây, chẳng muốn nán lại thêm làm gì.

Ngay khi tôi vừa định bước đi thì Chu Khiêm Tu đã cản lại, anh ta chộp lấy cánh tay tôi, giật mạnh tôi về phía trước.

Anh ta đã uống rượu, có lẽ là uống trước khi đánh nhau, hoặc cũng có thể là sau đó.

Dưới ánh đèn, tôi nhìn thấy rõ vết thương nơi góc trán của anh ta.

Hứa Sơ Hạ gọi tên anh ta từ phía sau, giọng nói đầy đắng chát.

Cô ta thực lòng yêu anh ta, dù biết rõ anh ta tìm đến đây là vì người phụ nữ khác.

Thế nhưng Chu Khiêm Tu chỉ siết chặt lấy cổ tay tôi, nói với Hứa Sơ Hạ: “Sơ Hạ, anh muốn ở riêng với cô ấy một lát.”

Hứa Sơ Hạ nén nước mắt nhìn anh ta, Chu Khiêm Tu không hề nhượng bộ, lặp lại lần nữa: “Làm ơn đi đi được không?”

Hứa Sơ Hạ run lên một cái rồi quay người chạy mất.

Chu Khiêm Tu kéo tôi sát lại gần anh ta, gần đến mức tôi có thể nghe thấy nhịp tim của anh ta đang đập.

Tôi kháng cự, lạnh lùng nói: “Chu tiên sinh, xin anh tự trọng.”

Có lẽ cách xưng hô này khiến anh ta không vui, anh ta bỗng bật cười: “Chu tiên sinh? Thanh Như, em gọi anh là Chu tiên sinh?”

Vốn dĩ chúng tôi có thể giữ cho nhau chút thể diện cuối cùng, nhưng anh ta không muốn.

Anh ta vẫn cười và nói với tôi: “Dư Thanh Như, chúng ta đã suýt chút nữa là kết hôn rồi, giờ em lại gọi anh là Chu tiên sinh sao?”

“Anh cũng nói rồi đấy thôi, là ‘suýt chút nữa’.”

Cuối cùng anh ta cũng không thèm che giấu cảm xúc của mình nữa, nụ cười tắt lịm, thay vào đó là ánh mắt tràn đầy giận dữ.

Tôi cố thoát khỏi tay anh ta, thử vài lần không thành, liền quát lên: “Chu Khiêm Tu, anh muốn làm gì?”

Anh ta bỗng cười nhạt, hỏi tôi: “Anh làm gì em cũng sẽ đồng ý chứ?”

Đây dĩ nhiên là một câu hỏi thừa thãi, nhưng anh ta vẫn muốn thử.

Anh ta khẽ vuốt ve khóe môi tôi, thì thầm: “Anh muốn em yêu anh như trước kia, muốn em gả cho anh như lúc trước, em còn nguyện ý không?”

Cách một năm rồi, lời này nghe như một chuyện cười, và tôi thực sự đã cười.

Tôi hỏi: “Chu Khiêm Tu, có phải anh đã sớm biết những việc Hứa Sơ Hạ làm rồi không?”

Anh ta im lặng, coi như ngầm thừa nhận.

Anh ta vốn đã biết vết thương của Hứa Sơ Hạ không nặng đến thế, phải chăng chính vì vậy mà họ mới không ở bên nhau?

Chu Khiêm Tu dường như đoán được suy nghĩ của tôi, anh ta nói: “Thanh Như, cô ấy làm gì đều không liên quan đến anh. Bởi vì kể từ khoảnh khắc anh quyết định kết hôn với em, anh chưa từng nghĩ đến việc quay lại với cô ấy. Cô ấy cố ý hay không cố ý, anh căn bản không quan tâm. Anh qua đó xem cô ấy, chỉ đơn giản vì cô ấy là người bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng anh.”

Vì vậy mà có thể vứt bỏ cô dâu ngay trong đám cưới sao?

Và việc tôi chia tay với anh ta, thật sự chỉ đơn giản là vì một buổi hôn lễ đó thôi ư?

Không, dĩ nhiên là không.

Bởi vì cảm giác anh ta mang lại cho tôi, chính là trong lòng anh ta, tôi không quan trọng bằng Hứa Sơ Hạ.

Có lẽ anh ta có “yêu” tôi, nhưng cái gọi là “tình yêu” đó thậm chí còn không bằng tình cảm dành cho người bạn lớn lên từ nhỏ.

Anh ta yêu tôi, nhưng yêu không chân thành, rõ ràng có thể cho tôi mười phần, nhưng lại cứ muốn bớt đi năm phần, vì anh ta nghĩ năm phần đã đủ để giữ tôi bên cạnh rồi.

Giờ nói những điều này đều đã vô nghĩa, tôi không còn yêu anh ta nữa, dĩ nhiên chẳng buồn tốn hơi sức.

Tôi nói: “Chu Khiêm Tu, anh biết không, cảm giác của anh đối với Hứa Sơ Hạ lúc này, chính là cảm giác của tôi đối với anh bây giờ đấy.”

Trong buổi tiệc rượu Giáng sinh năm ấy, tôi từng nghe Chu Khiêm Tu nói với Hứa Sơ Hạ một câu, giờ đây, tôi gửi lại nguyên văn câu nói đó cho anh ta: “Chu Khiêm Tu, không có ai sẽ đứng yên một chỗ để đợi anh mãi đâu.”

Đồng tử vốn đang lờ đờ vì men rượu của Chu Khiêm Tu đột ngột co rút lại.

Cuối cùng anh ta cũng hiểu ra rằng, tôi và anh ta sẽ không bao giờ có thể quay lại như xưa được nữa.

Lần này, tôi là người bước đi trước.

Chu Khiêm Tu đưa mắt nhìn theo bóng tôi rời đi.

Cho đến khi tôi đã ngồi vào trong xe, qua gương chiếu hậu, tôi thấy Chu Khiêm Tu vẫn đứng lặng ở đó, ánh đèn hắt xuống kéo dài cái bóng của anh ta trên mặt đường.

Anh ta thật tội nghiệp, nhưng mỗi người đều phải tự chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm.

Tôi không biết anh ta có hối hận vì lựa chọn năm xưa hay không, nhưng tôi rất mừng vì mình đã rời xa anh ta.

Chỉ sau khi rời bỏ anh ta, tôi mới tìm lại được chính mình.

Rất nhiều người từng nói, tìm được người như Chu Khiêm Tu là phúc phận mấy đời tôi mới tu được.

Nhưng nếu cả đời chỉ nhận được năm phần tình yêu của anh ta, thì cái phúc phận này tôi thà không có còn hơn.

Thứ tôi cần là sự toàn tâm toàn ý.

Nguyện vọng này có lẽ cả đời cũng chẳng thể thực hiện được, nhưng thì sao chứ?

Cuộc đời đâu chỉ có mỗi tình yêu.

Tình yêu là gì?

Tình yêu chẳng qua cũng chỉ là một loại gia vị trong cuộc sống, có thì tốt, không có cũng chẳng sao.

Tôi đã sớm không còn là cô gái nhỏ xem tình yêu là tất cả của ngày xưa nữa rồi.

(HẾT)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
         
🥈 Bạn Tạ Thị Xuân Lan
         
🥉 Bạn Dang Thi Thuyen
         
✨ Mweoo

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!