Góc Của Chan

ANH ĐẾN MUỘN RỒI – CHƯƠNG 4: END

Vì phải làm kiểm tra nên sáng nay tôi chưa ăn gì, lúc này dĩ nhiên là chẳng có gì để nôn ra.

Trước mắt tôi luôn có một cái bóng chao đảo, giống như cái bóng của Tần Thụy được ánh trăng chiếu rọi vào đêm nhiều năm về trước, khi anh ta ngồi trước cửa khu chung cư.

Cô em cùng trường dường như đã hiểu ra điều gì, cô ấy đỡ lấy tôi một cách dứt khoát, khẽ nói: “Chị ơi, em đưa chị về nhé.”

Tôi lắc đầu, từ từ đứng thẳng dậy, có thứ gì đó dâng trào trong lòng, rồi lại tan biến đi như bọt biển.

Tôi bình thản rơi nước mắt, bình thản nói với Tần Thụy: “Chúng ta quen nhau chín năm rồi.”

“Tôi luôn hy vọng mình có thể khiến anh vui vẻ hơn, đừng cảm thấy cuộc đời này không còn gì đáng mong chờ, dù bố mẹ không yêu anh thì tôi vẫn yêu anh. Sợ anh buồn, nhiều lúc tôi gặp khó khăn cũng không kể, sẽ tự mình lặng lẽ giải quyết. Anh không mua hoa cho tôi, có lẽ là vì anh không hiểu sự lãng mạn, không sao cả, tôi mua về tặng anh là được.”

“Nhưng hóa ra, anh hiểu tất cả mà.”

Gương mặt Tần Thụy trắng bệch như tờ giấy.

Anh ta không nói gì, cứ thế im lặng nhìn tôi.

Dường như lớp vỏ bọc mong manh và quyến rũ đó đã bị lột bỏ khỏi người anh ta ngay khoảnh khắc này. Tần Thụy trong mắt tôi không còn là cậu thiếu niên được ánh sáng chiếu rọi ở một góc tối tăm nữa.

Hóa ra, khi bộ lọc tình yêu đã bị gỡ bỏ, anh ta chỉ là một người bình thường đến thế.

“Chúng ta đã cùng nhau đi qua biết bao nhiêu năm tháng, đi qua những khoảnh khắc đen tối nhất của cuộc đời. Tôi đã nghĩ, mấy chục năm sắp tới, chúng ta cũng sẽ gắn bó không thể tách rời như vậy. Nhưng bây giờ, tôi phải rời xa anh, tôi không cần anh nữa rồi, Tần Thụy.”

Nói xong chữ cuối cùng, tôi quay người, chầm chậm bước về phía thang máy.

Tần Thụy không đuổi theo.

Thật ra, ngoài câu “Ôn Du” đầy vẻ suy sụp ban đầu, anh ta không nói thêm bất cứ điều gì.

Thế nhưng, vào khoảnh khắc tôi sắp rời đi, anh ta khẽ nói sau lưng tôi: “Em từng nói, em sẽ không bao giờ rời xa anh.”

Tôi dừng bước, quay đầu lại, nhếch khóe môi cười một tiếng:

“Anh lấy tư cách gì mà nói câu đó? Người tôi mãi mãi không rời xa là Tần Thụy đã ôm tôi dưới ánh đèn đường, là Tần Thụy đã vì tôi mà thay đổi nguyện vọng ban đầu, là Tần Thụy cấp ba từng lén trèo tường ra ngoài mua thuốc đau bụng kinh cho tôi. Còn anh là ai?”

“Ồ, anh là bố của đứa bé trong bụng Từ Ái Lạc.”

Tôi khẽ vẫy tay với anh ta: “Mong chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại.”

Về đến nhà, tôi nhanh chóng thu dọn hành lý và bắt máy bay về.

Thật ra mẹ đã giục tôi về sớm rồi, nhưng tôi nói với bà rằng công việc của Tần Thụy chưa xong, chúng tôi phải nửa tháng nữa mới về được.

Vì vậy, khi mẹ đi làm về, thấy tôi đang co ro trên ghế sofa, bà rất ngạc nhiên: “Không phải nói nửa tháng nữa mới về sao? Tần Thụy đâu?”

Tôi cố gắng nén tiếng nức nở trong giọng nói: “Con… con chia tay anh ta rồi.”

Thật ra tính cách của tôi luôn khá yếu đuối.

Việc cố gắng mạnh mẽ không khóc trước mặt Tần Thụy và Từ Ái Lạc ở phòng khám, chỉ là để giữ lại chút tự trọng cuối cùng.

Thế nhưng, dưới ánh mắt lo lắng của mẹ, tất cả sự bình tĩnh gồng gánh bấy lâu bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn.

Suốt những năm qua, tôi đã kiên trì theo đuổi Tần Thụy, yêu anh ta đến mức nào, bố mẹ tôi đều biết rất rõ.

Ban đầu, họ không đồng ý, vì bố tôi nói Tần Thụy xuất thân phức tạp, suy nghĩ lại sâu sắc, gần như là người hoàn toàn trái ngược với tôi.

“Nếu con ở bên nó, người chịu tổn thương cuối cùng nhất định là con.”

Tôi không chịu nghe, không tin, luôn cho rằng mình đã đồng hành cùng anh ta qua con đường tăm tối nhất, ít nhất anh ta cũng phải dành cho tôi một điều gì đó đặc biệt.

Tôi cứ nghĩ mình đang cứu rỗi anh ta.

Nhưng suy cho cùng, đó chỉ là sự đa tình tự luyến.

Sau khi yêu nhau, Tần Thụy cũng về nhà tôi vài lần.

Anh ta vốn tính tình lạnh lùng, nhưng trước mặt bố mẹ tôi thì cư xử khá chừng mực. Hơn nữa tôi thực sự thích anh ta, lại không hề che giấu tình cảm của mình, nên bố mẹ tôi cuối cùng cũng xuôi lòng.

“Chỉ cần Tần Thụy đối xử tốt với con, bố mẹ sẽ không nói gì nữa.”

Nhưng anh ta đã không làm được.

Cuối cùng tôi vẫn không kể cho mẹ nghe chuyện của anh ta và Từ Ái Lạc, chỉ nói rằng chúng tôi chia tay, và anh ta vốn là người kiêu ngạo nên dĩ nhiên sẽ không đến dỗ dành tôi.

Thế nhưng, vào ngày thứ ba sau khi về nhà, tôi nhận được điện thoại của Tần Thụy.

Ban đầu tôi không biết đó là anh ta, vì sau khi về nhà, tôi đã chặn tất cả các cách liên lạc của anh ta.

Anh ta dùng một số mới gọi tới, tôi định cúp máy thì nghe thấy giọng anh ta khàn khàn: “Đừng cúp máy, anh đang ở dưới nhà em.”

“Anh nên ở bệnh viện chăm sóc Từ Ái Lạc.”

Tôi lạnh lùng nói, “Ít ra cô ấy cũng đã bỏ đi đứa con của anh.”

“… Chín năm rồi, đây là lần đầu tiên anh nghe em nói chuyện với anh bằng giọng điệu như vậy.”

Một lát sau, giọng Tần Thụy lại vang lên, rõ mồn một trong không gian yên tĩnh:

“Nói thật, cảm giác khá mới mẻ. Nếu trước đây em cũng có thể giận dỗi anh một chút, có lẽ anh đã không nghĩ đến việc phải rời xa em, để tìm chút không gian thở dốc.”

Tôi không hiểu.

Chỉ cảm thấy Tần Thụy ở đầu dây bên kia càng lúc càng xa lạ.

“Chẳng lẽ anh và Từ Ái Lạc lén lút với nhau là lỗi của tôi?”

“Không, không phải lỗi của em, chỉ là… đã quá lâu rồi.”

Anh nói, “Ôn Du, chúng ta đã quen nhau quá lâu rồi. Ở bên anh, em luôn cẩn thận. Anh rất thích em, nhưng khi đối diện với con người như thế của em, anh lại cảm thấy có những lời nói không thể thốt ra được. Khi studio ngày càng phát triển tốt hơn, tương lai của chúng ta càng trở nên rõ ràng, trong lòng anh, suy nghĩ này lại càng mãnh liệt hơn.”

Tôi gần như không nhịn được mà bật cười thành tiếng, nhưng khi cười, nước mắt lại rơi xuống.

Tình cảm ba năm, lời “thích” tôi chưa từng nghe Tần Thụy nói, lại được nghe thấy sau khi chia tay và sau khi tôi phát hiện ra anh ta đã phản bội tôi.

Trước đó, tôi đã tha thiết mong anh ta có thể bày tỏ tình cảm với tôi, chứ không phải lúc nào cũng tự tôi suy diễn.

“Anh không chịu nói gì với tôi, nhưng lại sẵn sàng nói với Từ Ái Lạc. Anh kiên quyết không chịu tặng hoa cho tôi, nhưng lại dễ dàng tặng cho cô ta một bó hồng trắng vào một ngày quan trọng, thật ra anh biết tất cả, chỉ là anh không chịu làm cho tôi mà thôi.”

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế giọng nói run rẩy.

“Với anh, tôi là người tự nguyện đến bên, tôi không cần anh hứa hẹn hay nhượng bộ điều gì, vẫn vô điều kiện chạy theo anh. Vì vậy, anh cũng không cần phải hy sinh điều gì vì tôi.”

Vì thế, chiếc dây chuyền pha lê tôi tiếc tiền không dám mua, lại trở thành món quà kim cương đắt đỏ tặng cho Từ Ái Lạc.

Bó hoa hồng tôi mãi mãi không nhận được, Từ Ái Lạc chẳng cần làm gì cũng có được.

Ngày hôm đó, khi tôi ôm chín mươi chín đóa hồng, mồ hôi nhễ nhại chen chúc trên tàu điện ngầm, thì họ lại ở trong căn nhà đó, căn nhà Tần Thụy đã thuê để tôi có thể ngắm hoàng hôn, trên chiếc sofa chật hẹp, triền miên sóng gợn.

Sau đó, khi tôi nấu cơm trong bếp, cách một cánh cửa, họ hôn nhau ở phòng khách.

Từ Ái Lạc thậm chí còn khiêu khích cắn một vết thương rướm máu trên môi anh ta, chắc mẩm rằng tôi sẽ không nhìn ra.

Dòng trạng thái trên mạng xã hội đó đâu phải để mua túi xách, chẳng phải là cố tình đăng cho tôi xem sao?

Sao tôi lại ngốc nghếch đến vậy.

Sao tôi có thể ngốc nghếch đến mức ấy.

Từ trước đến nay đã có vô số chi tiết nhỏ ám chỉ, nhưng tôi lại cố ý hay vô tình mà phớt lờ đi tất cả.

Cho đến ngày hôm đó ở phòng khám phụ khoa, cuối cùng tôi không thể né tránh được nữa, nhìn thấy sự thật trần trụi và đau đớn.

“Ôn Du, những lời em nói, còn tính không?”

Tần Thụy đột nhiên hỏi tôi, “Em từng nói, bất kể chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ nắm lấy tay anh, sẽ không bao giờ rời xa anh.”

“Anh lấy tư cách gì để hỏi tôi câu đó?”

Tôi lạnh lùng ngắt lời anh ta:

“Nếu biết trước hôm nay sẽ trở nên như thế này, ngày đó khi anh ngồi trước cửa nhà, dù có chảy hết máu, tôi cũng sẽ không thèm liếc nhìn anh một cái.”

Suốt cả mùa hè, ngày nào ra khỏi nhà tôi cũng thấy xe của Tần Thụy đỗ ở dưới lầu.

Anh ta ôm đủ loại hoa đứng trước xe, dù gặp tôi cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa bó hoa tới.

Tôi không nhận, anh ta lại nhếch môi cười một cái, rồi ném bó hoa vào thùng rác gần đó: “Ồ, em không thích loại hoa này, vậy ngày mai anh sẽ đổi loại khác.”

Cuối cùng tôi không thể chịu đựng được nữa: “Tôi không phải không thích hoa, mà là không thích anh.”

Lông mi anh ta khẽ rung lên, như thể không nghe thấy gì, anh ta đứng tại chỗ, im lặng nhìn tôi.

Thật ra nhiều năm qua, từ sau khi mẹ anh ta qua đời, tôi đã đồng hành cùng anh từng chút một thoát ra khỏi bóng tối.

Tần Thụy từ lâu đã không còn là cậu thiếu niên u uất, trầm lặng của ngày xưa.

Anh ta trở nên điềm tĩnh, biết cách ứng xử, ngoại trừ lần đó tôi nói đùa sẽ rời xa anh ta, tôi chưa bao giờ thấy anh ta mất bình tĩnh nữa.

Nhưng lúc này, anh ta dường như đột nhiên trở lại dáng vẻ của cậu bé mười bốn tuổi năm ấy, cô độc ngồi dưới ánh trăng, như thể bị cả thế giới bỏ rơi.

Tôi đã đến gần anh ta, cố gắng nắm lấy anh ta, cứu rỗi anh ta.

Nhưng không có kết quả.

“Hôm qua Từ Ái Lạc tìm tôi rồi, cô ấy thừa nhận, ngay từ đầu cô ấy tiếp cận tôi là vì cô ấy để ý đến anh.”

Tôi nhìn anh ta, khẽ cười một tiếng.

“Tối hôm đó, cái đêm mà anh vội vàng quay về vì tôi đã khóc, trước khi anh nghe điện thoại của tôi, cô ấy đã cởi đến cái cúc áo thứ ba trên chiếc áo sơ mi của anh rồi.”

“Đừng tìm tôi nữa, Tần Thụy. Tôi thừa nhận trước đây tôi rất yêu anh, nhưng bây giờ, chỉ cần nghĩ đến việc từng hôn anh, tôi chỉ thấy ghê tởm.”

“Tôi không muốn có bất kỳ tiếp xúc nào với anh nữa.”

Khi mùa hè dài đằng đẵng này sắp kết thúc, Tần Thụy cuối cùng cũng biến mất khỏi tầng dưới nhà tôi.

Tôi tranh thủ đi bệnh viện làm nốt cuộc kiểm tra còn dang dở, sau khi xác nhận kết quả không có vấn đề gì, tôi quay lại trường.

Năm cuối gần như không có tiết học, tôi lao đầu vào vòng xoáy của các đợt tuyển dụng mùa thu, bận rộn nửa tháng trời, cuối cùng cũng nhận được một lời mời làm việc ưng ý.

Cũng chính lúc này, Tần Thụy lại xuất hiện.

Anh ta như một bức tượng điêu khắc câm lặng, đứng gác ở dưới ký túc xá của tôi.

Mọi người trong khoa đều biết anh ta là bạn trai tôi, nên không tránh khỏi có người đến hỏi tôi.

Tôi xuống lầu tìm anh ta, Tần Thụy nhìn thấy tôi, nhếch môi cười một cái: “Ôn Du.”

“Anh bị điên sao?” Tôi hỏi anh ta, “Nửa tháng trước anh đã biến mất, tôi tưởng anh bỏ cuộc rồi, bây giờ lại đang làm gì thế?”

“Đang đợi em, có thể sẽ đợi được đến ngày em thay đổi suy nghĩ.”

Tần Thụy nói, “Ôn Du, xin em, đừng bỏ rơi anh.”

Khi nói những lời này, giọng điệu của anh ta thậm chí rất bình tĩnh.

Tôi hơi sững lại, cảm thấy có gì đó không ổn.

Nhìn vào mắt anh ta, tôi mới nhận ra đằng sau vẻ ngoài bình lặng đó, là một cơn sóng dữ dội đang cuộn trào, cảm xúc mãnh liệt đến mức gần như muốn nuốt chửng tôi.

Tôi theo bản năng lùi lại nửa bước: “Anh điên rồi.”

“Có lẽ vậy.”

Anh ta nói một cách hờ hững: “Nếu điên có thể khiến em tha thứ cho anh, thì điên cũng tốt.”

Một người bề ngoài lý trí đến mức lạnh lùng mà phát điên thì càng đáng sợ hơn.

Tần Thụy vì chờ đợi tôi mà hoàn toàn bỏ mặc studio, đến mức cuối cùng cả Từ Ái Lạc cũng tìm đến tôi:

“Ít ra cậu cũng phải khuyên Tần Thụy đi chứ, studio đó là tâm huyết ba năm của anh ấy, cứ thế bỏ mặc sao?”

Tôi không cảm xúc: “Liên quan gì đến tôi?”

“Dù sao đi nữa, cậu và anh ấy cũng đã yêu nhau ba năm…”

Tôi chợt cười: “Thì ra cậu cũng biết điều đó.”

“Tôi và anh ấy yêu nhau ba năm, chúng tôi thậm chí đã nghĩ đến đám cưới sẽ tổ chức thế nào, và tôi còn kể cho cậu nghe cả sự băn khoăn về chuyện ‘đó’ của tôi. Thế mà thứ cậu đáp lại tôi, lại là việc cậu lén lút qua lại với bạn trai tôi.”

“Bạn trai của người khác đáng để cậu nhung nhớ đến vậy sao?”

Từ Ái Lạc cuối cùng cũng sầm mặt, vẻ mặt khó coi đến cực điểm nhưng lại không nói nên lời.

Tôi xuống lầu, dừng lại bên cạnh Tần Thụy.

Anh ta ngước mắt nhìn tôi, khẽ gọi: “Ôn Du.”

“Đừng làm những chuyện vô nghĩa nữa, Tần Thụy.”

Vẻ mặt tôi bình thản, giọng nói cũng rất nhẹ nhàng:

“Anh biết đấy, tuy tôi có vẻ yếu đuối, nhưng một khi đã quyết định điều gì, tôi sẽ không thay đổi. Giống như năm xưa, mọi người đều nói với tôi rằng anh rất nguy hiểm, nhưng vì quá yêu anh, tôi đã chấp nhận đánh đổi một phần lớn cuộc đời mình để cứu rỗi anh, tôi không hề hối hận.”

“Bây giờ, tôi đã quyết tâm rời xa anh, và anh cũng hiểu rõ điều đó.”

“Tôi muốn rời xa anh không chỉ vì chuyện gặp anh ở bệnh viện hôm đó. Anh thông minh như vậy, chắc đã sớm nhận ra rồi chứ, cái đêm mưa to đó, tôi vui vẻ đi tìm anh để ăn mừng ngày lễ, nhưng lại phát hiện ra sự mập mờ bất thường giữa anh và Từ Ái Lạc.”

“Tôi hỏi anh xin một bó hoa hồng, anh đã không tặng cho tôi, từ khoảnh khắc đó, tình cảm của chúng ta đã dần đi đến hồi kết.”

Sau hôm đó, tôi không còn gặp lại Tần Thụy nữa.

Nhưng thỉnh thoảng vẫn nghe được tin tức về anh ta, ví dụ như studio của anh bị bồi thường một khoản tiền vì dự án chậm tiến độ, sau đó anh ta dứt khoát chuyển nhượng lại.

Người tiếp quản lại chính là Từ Ái Lạc, người từng hợp tác với anh ta trong cùng một dự án lớn.

Công việc của cô ta quá bận rộn, nên ngoài buổi bảo vệ luận văn tốt nghiệp ra, cô ta không còn quay lại trường nữa.

Tôi và Tần Thụy, quen nhau mười năm, yêu nhau ba năm, rồi chia tay đã gần một năm, vòng bạn bè chồng chéo đến mức khó tin.

Vậy mà tôi gần như không tốn chút công sức nào để tránh được mọi tin tức về anh ta.

Bởi vì không ai biết anh ta đã đi đâu.

Sau khi tốt nghiệp, tôi vào làm ở công ty đã nhận lời mời.

Trong công việc, tôi nhanh chóng nhận ra rằng mình thực ra chỉ là một người bình thường với khả năng có hạn, không thể thay đổi thế giới, càng không thể thay đổi một con người.

Sự bốc đồng của tuổi mười bốn đã khiến tôi quen biết Tần Thụy.

Tôi đã liều mình muốn cứu rỗi anh ta, nhưng cuối cùng lại suýt bị anh ta kéo xuống vực thẳm.

Thật ra, tôi không cứu được anh ta.

Trên đời này, không ai sinh ra là để cứu rỗi ai cả.

Và thế là, những tháng ngày đó dần trở thành một giấc mơ xa xôi đối với tôi.

Năm thứ ba sau khi tốt nghiệp, cuối cùng tôi cũng có mối tình thứ hai trong đời.

Anh ấy tên là Giang Tử Sam, là một người dịu dàng và chu đáo, mỗi lần hẹn hò đều chuẩn bị những bất ngờ nho nhỏ.

Hơn nữa, anh ấy không bao giờ ngần ngại thể hiện tình yêu với tôi.

Sau này, tôi theo anh về nhà ra mắt, tôi mới biết, anh chính là anh trai của cô em gái đã đi cùng tôi đến bệnh viện làm kiểm tra hôm đó.

Năm hai mươi sáu tuổi, tôi và Giang Tử Sam bắt đầu bàn chuyện cưới xin, mọi thứ đều suôn sẻ. Chỉ có một điều là trước đêm cưới, tôi bỗng nhận được một lá thư lạ.

Theo địa chỉ trong thư, tôi tìm đến một vùng núi hoang vu hẻo lánh, và phát hiện ra một cánh đồng hoa hồng nở rộ.

Đứng trước cánh đồng hoa hồng đó, Tần Thụy gầy gò đi nhiều, nhìn tôi và khẽ hỏi:

“Bây giờ anh đã tặng em cả một đồi hoa hồng bạt ngàn, em có thể quay lại được không?”

Tôi khẽ cười và lắc đầu, nhận ra cảm xúc của mình lại bình lặng đến lạ.

Người từng yêu đến thấu tận xương tủy, lần gặp lại này, trong lòng tôi không còn chút xao động nào nữa.

Hóa ra, những năm anh ta biến mất, anh ta đã trồng cả vườn hồng này cho tôi.

Thế nhưng, đã quá muộn rồi.

Ôn Du của tuổi hai mươi cần hoa hồng để chứng minh rằng người mình liều mạng theo đuổi cũng yêu mình.

Nhưng Ôn Du của bây giờ, đã không còn cần những thứ đó nữa.

Ánh nắng chói chang chiếu xuống, lướt qua cánh đồng hoa, mang theo hương thơm ngào ngạt.

Cuối cùng, tôi chỉ có thể khẽ lắc bó hoa ly trên tay , bó hoa tôi tiện đường mua về để dùng làm hoa cưới.

Tôi nói: “Xin lỗi, anh và cả hoa hồng đều đã đến quá muộn rồi.”

(HOÀN)

🌸 Xem Bảng vàng Donate – Tuần 2 (11/08–17/08)

📖 Truyện bạn vừa đọc là hoàn toàn miễn phí 💖
👉 Bấm link Shopee này (mua gì cũng được) là Chan có hoa hồng để gia hạn gói Zhihu & dịch tiếp 📚

☕ Nếu muốn ủng hộ Chan thêm động lực:
MoMo (bấm vào đây) | PayPal (bấm vào đây)
Hoặc CK MB Bank:
QR Ủng hộ Chan
💌 Chỉ một chút thôi cũng đủ để Chan ngồi dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!