Góc Của Chan

MAN MAN – NGOẠI TRUYỆN: KHƯƠNG DU

Ngoại truyện 1: Khương Du

Tôi đã lợi dụng Thịnh Trạch.

Từ đầu đến cuối, tôi chưa từng yêu anh ta.

Lý do tôi ở bên anh ta chỉ là để có được tài nguyên mà anh ta cung cấp, để trở thành Ảnh hậu trong thời gian ngắn nhất, rồi kết hôn với anh ta.

Chỉ có như vậy, tôi mới có thể gặp lại người mà tôi luôn khao khát được gặp – Tần Tu Ngôn.

Anh trai tôi.

Chính xác mà nói, anh ấy không phải anh trai ruột, chỉ là tình cờ tôi được bố mẹ anh ấy nhận nuôi, nên mới có cơ hội gọi anh một tiếng “anh trai”.

Năm đầu tiên gặp anh, tôi mười tuổi.

Sau khi bố mẹ tôi hy sinh khi đang làm nhiệm vụ, bạn của mẹ tôi là dì Lý đã đưa tôi về nhà.

Vừa đẩy cửa vào, tôi đã thấy một bóng đen lao vút về phía mình, khoảnh khắc tiếp theo, tôi bị bao bọc trong một lồng ngực mang theo hương xà phòng thoang thoảng.

Tôi thậm chí còn chưa kịp nhìn xem đó là cái gì.

“Tần Tu Ngôn, con mẹ nó mày thả tiểu Du ra ngay cho mẹ!” Dì Lý giận dữ gào lên, tôi mới thấy lại ánh sáng.

Vẫn chưa kịp nhìn rõ mặt, anh đã trốn ra sau lưng tôi, giọng nói trong trẻo vang lên: “Cứu mạng! Mưu sát con trai ruột kìa! Em gái Tiểu Du nhi ơi, cứu mạng anh với!”

Tiểu Du nhi, anh đã gọi tôi như thế.

Sau này tôi mới biết, anh bị chú Tần dạy dỗ vì dám cạo trọc đầu lại còn đi đánh nhau.

Ánh nắng từ ban công xuyên vào phòng khách đổ dồn sau lưng anh, nhưng chẳng rực rỡ bằng một nửa chàng thiếu niên trước mắt.

Anh mặc bộ đồ đen, lông mày sắc sảo như kiếm, đôi mắt sáng như sao, sống mũi cao thẳng, đường xương hàm rõ nét.

Dù có là một cái đầu trọc thì anh vẫn tuấn tú đến mức khiến người ta không thể rời mắt, nhưng cũng chẳng dám nhìn thêm lần thứ hai.

Năm đó, anh mười lăm tuổi.

Lần đầu tiên chính thức có sự giao thoa giữa hai đứa là khi anh lén cắt tóc của tôi.

Thời gian đó, tôi vẫn chìm đắm trong nỗi đau mất bố mẹ, không có cảm giác an toàn, không muốn ra ngoài, không dám kết bạn.

Chú Tần bắt anh phải mua tóc giả đội vào, nếu không thì không cho vào nhà.

Anh sống chết không chịu, cứ khăng khăng bảo mấy bộ tóc giả đó xấu hoắc, thế là bị chú Tần đánh cho một trận tơi bời.

Cuối cùng, vào một đêm trăng thanh gió mát, anh bưng một rổ hoa quả lẻn vào phòng tôi, cười hì hì ngồi xuống cạnh tôi, bóc một quả quýt đưa cho: “Tiểu Du nhi, anh thương lượng với em việc này nhé?”

Tôi chớp mắt nhìn anh: “Việc gì ạ?”

“Xem kìa, tóc em vừa dài vừa dày, cho anh mượn một ít nhé!”

Nhìn cái vẻ mặt đắc ý “quyết phải có được” đó, tôi hình như chẳng có lựa chọn nào để từ chối.

Sau một hồi im lặng, anh cúi đầu nhìn vào mắt tôi và nói: “Để trao đổi, anh bảo vệ em cả đời, thấy sao?”

Sự thật là anh đã làm được.

Kể từ đó, bất kể ai nói tôi là đứa trẻ mồ côi không ai thèm, là đứa trẻ nhà họ Tần nhặt từ thùng rác về, Tần Tu Ngôn sẽ là người đầu tiên lao lên, đánh cho kẻ đó phải xin lỗi nhận lỗi với tôi mới thôi.

Đúng chất: cạo cái đầu trọc nhất, đánh những trận hăng nhất.

Một thời gian dài, bạn bè anh đều bảo: bên cạnh Tần Tu Ngôn có một cô bé, bề ngoài là em gái, thực chất là tổ tông.

Mà Tần Tu Ngôn cũng chẳng thể quản nổi Khương Du.

Từ mười tuổi đến hai mươi tuổi, Tần Tu Ngôn luôn đứng sau lưng tôi với tư thế của một người bảo vệ tuyệt đối.

Cho đến ngày sinh nhật năm hai mươi tuổi, tin tức anh hy sinh truyền đến.

Tôi gần như phát điên, không cho phép bất cứ ai nói anh đã chết.

Mọi người đều khuyên tôi nên nghĩ thoáng ra, ngay cả bố mẹ anh cũng nói: “Tiểu Du, Tu Ngôn chắc chắn cũng không muốn thấy con như thế này.”

Nhưng, làm sao tôi có thể chấp nhận được việc mỗi ngày sinh nhật sau này của tôi, đều là ngày giỗ của anh ấy?

Sau khi suy sụp, tôi đổ một trận bệnh nặng, nặng đến mức gần như không thốt nên lời.

Trong cơn mê man, tôi dường như thấy Tu Ngôn, nhưng khi đưa tay ra chạm vào, anh lại biến mất.

Toàn thân đau đớn khiến tôi chỉ có thể co quắp trên giường, chóng mặt và nôn khan.

Vạn tiễn xuyên tâm cũng chỉ đến thế mà thôi.

Ngay lúc tôi ngỡ mình sẽ chết vào đêm đó, kèm theo một tiếng máy móc vang lên, một đoạn thông tin xa lạ tràn vào não bộ tôi.

“Tít – Nữ chính: Khương Du. Câu chuyện chính thức bắt đầu.”

2

Tôi tên Khương Du, là nữ chính trong một cuốn sách, sẽ có nam chính của riêng mình.

Còn Tần Tu Ngôn chẳng qua chỉ là thanh mai trúc mã tôi từng thầm mến trước khi câu chuyện bắt đầu.

Sau này anh giả chết để thâm nhập vào băng nhóm tội phạm làm cảnh sát chìm.

Bố mẹ tôi năm xưa cũng đã hy sinh trong quá trình triệt phá băng nhóm đó.

Cuối cùng, khi anh cùng đồng đội phối hợp từ trong ra ngoài để tiêu diệt băng đảng, anh sẽ xuất hiện trở lại với cơ thể đầy thương tích, “cửu tử nhất sinh” đúng vào ngày cưới của tôi.

Trước đó, anh sẽ vì mất thính giác và bị hủy dung mà không dám đến gần tôi, chỉ đứng trong bóng tối nhìn tôi dần bước lên đỉnh cao, bước tới hạnh phúc.

Vài dòng chữ ngắn ngủi đã viết trọn đời anh.

Nhưng một thế giới không có Tần Tu Ngôn thì còn có ý nghĩa gì nữa?

Thế là, tôi làm theo quỹ đạo, ngã gục trước đầu xe của Thịnh Trạch vào đêm mưa đó.

Tôi cần trở thành Ảnh hậu, cần kết hôn với anh ta.

Tôi cam tâm tình nguyện trở thành một kẻ thế thân.

Nhưng thực tế lại có chút sai lệch.

Anh ta dường như chưa bao giờ cần tôi phải bắt chước hình dáng “ánh trăng sáng” của anh ta.

Buổi hẹn hò đầu tiên, tôi cố ý bắt chước cách ăn mặc của cô ấy – đó là trang phục trong một tấm ảnh tôi vô tình thấy khi anh ta thẫn thờ nhìn điện thoại.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là, anh ta lại bảo bộ đồ đó không hợp với tôi.

Anh ta dường như coi tôi là thế thân, nhưng hình như lại không hề đối xử với tôi như thế thân theo đúng cốt truyện.

Tôi không hiểu, cũng chẳng muốn quản, chỉ cần anh ta coi tôi là thế thân và cuối cùng kết hôn với tôi là đủ.

Mỗi lần ở chung dưới một mái nhà, anh ta đều thức đêm xử lý văn kiện, còn tôi thì thức trắng đọc kịch bản.

Tôi liều mạng đóng phim, chỉ để được gặp Tần Tu Ngôn sớm hơn một chút, nhanh hơn một chút nữa thôi.

Thật may mắn, vốn dĩ cứ ngỡ phải đợi đến lúc hôn lễ đang diễn ra mới thấy anh, không ngờ hôn lễ còn chưa bắt đầu, tôi đã chạm mặt anh khi đang đi vệ sinh.

Ngay khoảnh khắc tôi trượt chân suýt ngã xuống bậc thang, cổ tay bị ai đó nắm lấy, một tiếng “Cẩn thận” đầy kiềm chế vang bên tai.

Trái tim tôi gần như run rẩy.

Dưới chiếc mũ lưỡi trai đen là nửa khuôn mặt gần như bị hủy hoại của anh, và đôi tai đang đeo máy trợ thính.

Im lặng hai giây, tôi siết chặt lấy tay anh, không cho phép anh rời đi, càng không cho phép anh lùi bước.

Tôi chẳng hề do dự mà kéo anh chạy đi.

Giống như ngày xưa, anh vừa bất lực vừa không thể từ chối tôi, chỉ có thể thở dài gọi một tiếng: “Tiểu Du nhi.”

Tôi nước mắt giàn giụa lườm anh một cái: “Tần Tu Ngôn, anh đừng hòng bỏ rơi em thêm lần nào nữa!”

Từ nay về sau trời cao biển rộng, tôi và Thịnh Trạch sẽ không còn liên quan gì đến nhau.

Đương nhiên, việc làm trái cốt truyện sẽ có trừng phạt.

Thế nên vào ngày kết hôn với Tần Tu Ngôn, tôi đã ngất xỉu không một điềm báo, cả người như bị một lực lớn hút vào một không gian khác.

Bên tai vang lên giọng nói máy móc quen thuộc, tóm gọn lại là: “Nếu kiếp này kiên trì làm trái cốt truyện, kiếp sau vẫn sẽ là kịch bản này. Nếu bây giờ từ bỏ và quay lại cốt truyện, kiếp sau có thể tự chọn vai diễn.”

Tôi suy nghĩ một chút, cảm thấy chắc hẳn kiếp trước mình cũng đã làm trái cốt truyện rồi.

Điều khiến tôi ngạc nhiên là, ở không gian khác tôi cảm thấy mới chỉ trôi qua mười phút, nhưng khi tỉnh lại, Tu Ngôn lại bảo tôi đã hôn mê một năm rồi.

Anh nắm lấy ngón tay tôi, khóe mắt hơi đỏ, giọng nói vô cùng khàn đặc: “Tiểu Du nhi, lần sau đừng ngủ lâu như thế nữa.”

Tôi mỉm cười với anh: “Được ạ, vậy anh hứa với em một chuyện nhé…”

“Em nói đi.”

“Kiếp sau vẫn phải tiếp tục yêu em.”

“Được.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

🛍️ Thông báo nhỏ: Bên cạnh việc đăng truyện, mình có nhận order thêm quần áo, túi, giày từ Taobao nữa nè. Các bác có nhu cầu mua sắm đồ xinh giá hạt dẻ thì ghé qua ủng hộ Mychanstore tại đây nhé: https://www.facebook.com/share/18SroKXNnF/.... Cảm ơn mọi người! ✨

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!