Góc Của Chan

MƯỜI NĂM TÌM LẠI NỤ CƯỜI – CHƯƠNG 6: END

14

Bạch Mộng Nguyệt cứ ngỡ rằng, một khi Thẩm Tri Uyên đã đánh sập nhà họ Bạch thì cơn giận của anh ta cũng sẽ nguôi ngoai, và cô ta có thể thoát được kiếp nạn này.

Cô ta thậm chí còn nhờ người nhắn tin cho tôi, bày tỏ sự “cảm kích khôn nguôi”, còn nói đợi khi sóng gió qua đi, cô ta sẽ chăm sóc tôi như chị em ruột thịt.

Cô ta vẫn cố diễn vai người chị tốt biết hối lỗi.

Thật quá ngây thơ.

Làm sao tôi có thể để mọi chuyện trôi qua nhẹ nhàng như thế?

Sự trả thù của Thẩm Tri Uyên nằm ở phương diện thương mại.

Còn thứ tôi muốn, chính là cuộc phục thù của riêng mình.

Tôi liên lạc với một thám tử tư, đem tất cả bằng chứng tôi thu thập được trước đó đóng gói thành một hồ sơ hoàn chỉnh.

Trong đó bao gồm: ghi âm lời khai của Vương Lâm, đoạn camera quay cảnh Bạch Mộng Nguyệt tự biên tự diễn, và toàn bộ chuỗi bằng chứng đầu độc tại buổi tiệc.

Từ lịch sử chuyển khoản cho người họ hàng tham tiền, dấu vết mua chất chiết xuất thực vật hiếm trên mạng, cho đến thước phim quay rõ mồn một cảnh cô ta ra tay.

Sau đó, tôi ẩn danh gửi toàn bộ hồ sơ này cho tất cả các đơn vị truyền thông lớn.

Trong bản báo cáo ấy, tôi không hề nhắc đến Thẩm Tri Uyên.

Trước đây, tôi cứ ngỡ im lặng là lớp ngụy trang tốt nhất.

Nhưng Thẩm Tri Uyên đã giúp tôi hiểu ra rằng: Đối mặt với tổn thương, cơ thể tôi cần được nhìn nhận, và những uất ức của tôi cần được lắng nghe.

Lần này, tôi sẽ tự lên tiếng cho chính mình.

Dư luận lập tức bùng nổ. Sự đồng cảm và lòng chính nghĩa của công chúng hoàn toàn nghiêng về phía tôi, một “nạn nhân thầm lặng”.

Bạch Mộng Nguyệt từ một thiên kim sa cơ đáng thương, phút chốc biến thành con rắn độc bị người người phỉ nhổ.

Cùng lúc đó, tôi gửi một bản bằng chứng chi tiết hơn cho phía cảnh sát.

Bản hồ sơ đó không chỉ có những gì cô ta làm với tôi, mà còn có cả những manh mối mà thám tử đào bới được về việc cô ta từng dùng thủ đoạn tương tự để hãm hại đối thủ trong kinh doanh.

Cộng dồn các tội danh, Bạch Mộng Nguyệt chính thức bị khởi tố với tội danh “Cố ý gây thương tích”.

Chờ đợi cô ta sẽ là bốn bức tường sắt lạnh lẽo.

Làm xong tất cả, tôi cảm thấy một sự bình yên chưa từng có.

Tôi không đến trại tạm giam để nhìn mặt cô ta, cũng chẳng thèm quan tâm thêm bất kỳ tin tức nào về cô ta nữa.

Loại người đó không còn xứng đáng chiếm giữ bất cứ góc nhỏ nào trong cuộc đời tôi.

Tiếp theo, đến lượt nhà họ Tô.

Cái gia tộc đã coi tôi như món hàng để bán đi ấy.

Tôi chủ động tìm Thẩm Tri Uyên, lần đầu tiên đưa ra một “yêu cầu”: “Thẩm Tri Uyên, em muốn lấy lại những thứ thuộc về mẹ em.”

Sau khi mẹ tôi qua đời, toàn bộ cổ phần và tài sản đứng tên bà đều bị cha và mẹ kế của tôi chiếm đoạt.

Thẩm Tri Uyên nhìn tôi, nhìn vào ý chí chiến đấu chưa từng thấy đang rực cháy trong mắt tôi.

Anh ta không hề ngạc nhiên, ngược lại còn nở một nụ cười cực nhạt nhưng đầy vẻ tán thưởng.

Anh ta ôm tôi vào lòng, tựa cằm lên đỉnh đầu tôi, trầm giọng nói: “Mèo nhỏ của tôi, cuối cùng cũng chịu xòe móng vuốt ra rồi sao?”

15

Với sự trợ giúp của Thẩm Tri Uyên, chúng tôi cùng nhau dấy lên một trận cuồng phong nhắm thẳng vào nhà họ Tô.

Anh ta chịu trách nhiệm “rút củi dưới đáy nồi” về mặt kinh doanh, còn tôi phụ trách làm tan rã từ bên trong.

Tận dụng những bí mật đen tối mà tôi biết rõ về nội bộ nhà họ Tô, tôi chuẩn xác ném từng “quả bom” vào gia tộc đó.

Tốc độ sụp đổ của nhà họ Tô còn nhanh hơn cả nhà họ Bạch.

Khi bố và mẹ kế quỳ gối trước mặt tôi, cầu xin tôi “nghĩ đến tình máu mủ” mà tha cho họ một con đường sống, tôi chỉ bình thản đáp: “Vào khoảnh khắc các người coi tôi là quân cờ để giao dịch, tình máu mủ giữa chúng ta đã đoạn tuyệt rồi.”

Mọi hiểu lầm đã được tháo gỡ, mọi mối đe dọa bên ngoài đã được dọn sạch.

Vào một buổi chiều nắng đẹp gió nhẹ, Thẩm Tri Uyên đưa tôi quay lại một nơi.

Đó là một khu vui chơi gần như đã bị bỏ hoang.

Những con ngựa gỗ trên vòng quay đã gỉ sét loang lổ, lớp sơn trên cầu trượt cũng bong tróc từng mảng.

Tôi nghi hoặc nhìn anh ta.

Anh ta nắm tay tôi, đi đến dưới chân chiếc cầu trượt cao vút đã bạc màu, rồi dừng bước.

“Rất nhiều năm về trước.” Giọng anh ta mang theo vẻ xa xăm của hoài niệm.

“Khi ấy anh vẫn còn là một cậu thiếu niên dở dở ương ương, nổi loạn, bướng bỉnh, thường xuyên chạy đến đây một mình.” 

“Cho đến một ngày, anh nhìn thấy một cô bé.”

Anh ta quay đầu lại, ánh mắt dịu dàng rơi trên khuôn mặt tôi.

“Cô bé đó ngã từ trên đỉnh chiếc cầu trượt này xuống, cú ngã rất đau.”

Tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp.

“Anh cứ ngỡ cô bé sẽ khóc lớn, những đứa trẻ xung quanh cũng đều sợ phát khóc, nhưng cô bé thì không.”

“Em ngồi dưới đất nhìn vào chân mình, trên mặt không có lấy một nét đau đớn.”

“Thậm chí em còn quay đầu lại an ủi cậu bé đang khóc lóc nức nở bên cạnh.”

“Em nói với cậu ấy rằng: ‘Đừng khóc nữa, cậu nhìn xem, chẳng đau chút nào đâu’.”

Ký ức bị bụi mờ che phủ bấy lâu nay như thủy triều tràn về trong tâm trí tôi.

Cô bé mặc chiếc váy trắng năm ấy…chính là tôi.

Còn cậu bé khóc thê thảm nhất được tôi an ủi khi ấy…

Tôi không thể tin nổi mà nhìn về phía Thẩm Tri Uyên.

16

Anh ta mỉm cười với tôi.

Nụ cười ấy đong đầy sự dịu dàng được lắng đọng qua năm tháng.

“Ngay khoảnh khắc đó, anh đã ghi nhớ em. Một cô bé ‘không biết đau’ nhưng lại dịu dàng đến lạ lùng.”

“Anh đã tìm em rất nhiều năm.”

“Cái gọi là liên hôn thương mại kia, từ đầu đến cuối đều là một ván bài anh bày ra để tìm thấy em.”

“Chỉ để có thể đường đường chính chính đặt em bên cạnh mà bảo vệ em.”

Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, nhưng trái tim trong lồng ngực lại đang đập loạn nhịp liên hồi.

Hóa ra là vậy.

Ngay từ đầu, giữa tôi và anh ta không phải là một cuộc giao dịch, cũng chẳng phải lợi ích, càng không phải vì sự hiếu kỳ.

Mà đó là một cuộc hội ngộ sau bao năm dài xa cách đã được mưu tính từ lâu.

Ánh hoàng hôn kéo bóng hình anh dài thườn thượt trên mặt đất.

Anh ta nhìn tôi, trong mắt là tình thâm nồng đượm sắp tràn ra mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

Sau đó, anh ta quỳ một gối xuống, lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung và mở nó ra.

Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương rực rỡ.

“Tô Căng.” Anh ta ngước lên nhìn tôi, ánh mắt đầy thành kính.

“Trước đây, anh cứ ngỡ yêu là ngăn cách mọi nỗi đau cho em.”

“Nhưng giờ anh đã hiểu, yêu là trở thành cơ quan cảm giác của em.”

“Gả cho anh nhé. Lần này, chỉ vì tình yêu thôi.”

Tôi nhìn anh ta, hốc mắt nóng lên một cách không báo trước.

Tôi không cảm nhận được đau đớn, nhưng tôi có thể cảm nhận được có một luồng cảm xúc nóng rực và ngọt ngào vô tận, khởi phát từ trái tim tôi, chảy tràn khắp cơ thể.

Có lẽ, đó chính là hạnh phúc.

Tôi không nói lời nào, chỉ chủ động kiễng chân lên.

Tình yêu giữa chúng tôi đã đủ để thay cho ngàn lời muốn nói.

(HOÀN)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!