Góc Của Chan

SƠN NGUYỆT CHẲNG HAY, THANH XUÂN ĐÃ CẠN – CHƯƠNG 4

10

Nhưng họ vẫn không chịu buông tha cho tôi.

Tấm thiệp mời đính hôn đang đặt chình ình trước mặt tôi.

Nét chữ đó, lại chính là bút tích của Ôn Tử Ngâng.

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt, vừa chua xót vừa đớn đau, uất ức đến mức muốn lao ra ngoài gào thét một trận mới có thể giải tỏa.

Tống Miên ngồi trước mặt tôi đầy kiêu kỳ, gương mặt trang điểm tinh xảo hiện rõ vẻ quan tâm giả tạo: “Tôi và Tử Ngâng sắp đính hôn rồi. Bao nhiêu năm qua, cảm ơn chị đã ‘chăm sóc’ Tử Ngâng giúp tôi nhé, chị gái.”

Tiếng “chị gái” của cô ta kéo dài, nũng nịu đến phát lợm.

“Chuyện năm đó cũng phải cảm ơn chị. Nếu không có chị, sao Tử Ngâng lại chung tình với tôi đến mức đó được.”

“… Chúc mừng.” Tôi nghiến chặt răng, cả người run rẩy nhẹ.

“Ồ, chị lại còn biết tức giận cơ à?”

Tống Miên đánh mắt nhìn tôi, giơ tay bóp cằm tôi rồi khinh miệt vỗ vỗ lên mặt.

“Bao nhiêu năm qua, sao chị vẫn không học được cách ngoan ngoãn nhỉ? Làm chó thì phải ra dáng một con chó. Muốn giành Tử Ngâng với tôi, chị tính là cái thớ gì?”

Phải rồi, những người bình thường như chúng tôi, từ trước đến nay chỉ xứng đáng làm bia đỡ đạn cho những cuộc yêu đương của giới thượng lưu, giống như một con chó hoang, gọi thì đến, đuổi thì đi.

Tôi không phải chưa từng phản kháng, nhưng kết quả sau đó luôn là những hình phạt tàn khốc hơn.

Bài học suốt bao năm qua còn chưa đủ sao?

“Chuyện mấy năm nay chị ở bên cạnh Tử Ngâng, tôi sẽ không chấp nhặt nữa, dù sao chị cũng sạch sẽ hơn mấy hạng đàn bà bên ngoài. Có điều, tôi đã về rồi, chị phải biến đi cho thật xa, hiểu chưa?”

Nói xong, Tống Miên ghét bỏ dùng khăn giấy lau tay rồi ném thẳng vào mặt tôi.

Ngay khoảnh khắc cô ta quay lưng đi.

Tôi rốt cuộc không nén nổi cơn giận trong lòng: “Cô sợ tôi lỡ miệng nói ra sự thật sao?”

Bước chân của Tống Miên khựng lại.

“Sợ Ôn Tử Ngâng biết được chân tướng năm đó? Cô nghĩ xem, nếu cậu ta biết cô đã lừa dối cậu ta…”

Nhưng khi cô ta quay lại, nụ cười vẫn dịu dàng và ngọt ngào như cũ: “Chị cứ đi mà nói, xem anh ấy có tin chị không. Đúng rồi, quên chưa bảo chị, tro cốt của mẹ chị đang ở chỗ tôi.”

Cô ta đưa ngón trỏ lên lắc lắc trước mặt tôi.

“Chờ đến ngày tôi và Tử Ngâng kết hôn, tro cốt của mẹ chị tự nhiên sẽ được giao tận tay chị. Nhưng nếu chị làm chuyện gì không nên làm, thì tôi không chắc nó sẽ trôi dạt về đâu đâu. Khương Miên, chị là người thông minh, tôi tin chị biết mình nên làm gì.”

Tro cốt?

Tôi đột ngột ngẩng đầu.

Bao nhiêu năm nay, bố và mẹ kế luôn dùng tro cốt của mẹ để yêu sách, ép tôi làm đủ điều trái ý.

Không ngờ nó lại rơi vào tay Tống Miên?

Vì để nịnh bợ quyền quý, bố tôi thậm chí có thể làm ra loại chuyện này sao?

Tôi rốt cuộc không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, giơ tay định giáng cho cô ta một cái tát!

“Tống Miên, con khốn này!”

Nhưng cổ tay tôi đột ngột bị ai đó túm chặt từ phía sau, ngay sau đó là một lực cực mạnh quăng quật tôi ngã nhào xuống đất.

“Khương Miên! Cô đang làm cái gì thế hả!”

Ôn Tử Ngâng không biết đã xuất hiện ở cửa từ lúc nào, vừa vặn chứng kiến cảnh tôi giơ tay định đánh Tống Miên.

Cô ta cố tình!

Tôi ngã sầm xuống sàn, cổ chân bị trẹo trước đó đau đến mức run bắn người, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên thái dương.

Thế nhưng, người đàn ông tôi yêu suốt mười năm qua lại đang ôm chặt Tống Miên vào lòng, nhẹ nhàng an ủi, thậm chí không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.

Tống Miên ở trong lòng cậu ta ra vẻ nức nở, nước mắt cá sấu rơi lã chã.

“Tử Ngâng, em đặc biệt đến đưa thiệp mời, nhưng mà…”

Ôn Tử Ngâng đứng từ trên cao nhìn xuống tôi, ánh mắt đầy rẫy sự khinh bỉ và lạnh lẽo.

“Mọi người đều nói cô vô liêm sỉ, hám lợi vinh hoa, tôi vốn còn không tin. Hôm nay Miên Miên có lòng tốt đến đưa thiệp mời, nếu không phải tôi kịp thời đến nơi, cô định làm gì cô ấy? Khương Miên, cô thực sự khiến tôi quá thất vọng.”

Khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ vụn hoàn toàn.

Ở góc độ cậu ta không nhìn thấy, tôi thấy Tống Miên nở nụ cười đắc ý với mình.

Tôi nhìn thấy khẩu hình miệng của cô ta: “Tro cốt.”

Cuối cùng, tôi vẫn chẳng thể thốt ra được lời nào.

Thật nực cười làm sao.

Người đàn ông tôi yêu bấy lâu nay, lại là kẻ mù quáng đến thảm hại.

Cậu ta chưa bao giờ dành cho tôi lấy một phân tin tưởng.

Tống Miên, Ôn Tử Ngâng, rồi các người sẽ gặp báo ứng thôi.

Sau khi bọn họ rời đi.

Tôi rốt cuộc không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, cầm bình hoa trên bàn ném thật mạnh xuống đất.

Mảnh sứ và nước văng tung tóe, nhưng vẫn không nguôi ngoai được cơn giận, tôi quét sạch tất cả đồ đạc trên bàn xuống sàn nhà.

Tôi ngồi một mình trong văn phòng từ chiều đến tận đêm khuya, cuối cùng cũng gửi đi một tin nhắn vào số máy đó: “Chu tiên sinh, tôi đã nghĩ kỹ mình muốn gì rồi.”

Đầu dây bên kia nhanh chóng phản hồi bằng một địa chỉ.

Ngay khoảnh khắc màn hình tắt ngấm, tôi thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.

11

Ban đầu tôi không hiểu tại sao chỉ vì một cái ví giấy tờ nhỏ mà một đại thiếu gia như Chu Cẩn lại phải “đích thân hạ phàm” đến lấy.

Cho đến khi anh ta ngồi xuống trước mặt tôi.

“Vậy Khương tiểu thư, cô có điều gì mong muốn không?”

Đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta nhìn thẳng vào tôi.

Tôi vô thức gồng người lên, khí thế của những kẻ quen ngồi ở vị trí cao thực sự rất đáng sợ, nó luôn khiến người ta phải nghi ngờ liệu mình có lỡ lời điều gì hay không.

“Chu tiên sinh, tôi có một việc muốn thỉnh cầu anh. Nhà họ Tống đang tranh chấp một mảnh đất với nhà họ tôi.”

Tôi liếm đôi môi có chút khô khốc: “Xin anh hãy giành lấy mảnh đất đó rồi… giao nó cho nhà họ Tống.”

Ánh mắt anh ta quá đỗi áp lực, tôi cảm giác như mọi tâm tư trong ngoài của mình đều bị nhìn thấu, nên dứt khoát thành thật luôn: “Tôi chỉ muốn lấy lại tro cốt của mẹ mình mà thôi.”

Nói thật, tôi không thích giao thiệp với những người như Chu Cẩn.

Hạng người này đều là những “con cáo già”, việc anh ta xuất hiện trước mặt tôi chắc chắn đồng nghĩa với việc gia thế, bối cảnh của tôi đã bị anh ta điều tra rõ như lòng bàn tay.

Bố tôi điển hình là một trai nghèo đổi đời nhờ nhà vợ.

Thời đại học, ông ta tốn bao công sức để bẫy được mẹ tôi, một tiểu thư nhà giàu ngây thơ, từ đó dựa vào thế lực nhà ngoại mà lên như diều gặp gió.

Tuổi thơ hạnh phúc trong ký ức của tôi ngắn ngủi đến đáng sợ.

Mẹ tôi là người phụ nữ dịu dàng nhất mà tôi từng gặp.

Tiếc thay bố tôi là kẻ thay lòng đổi dạ, mẹ tôi lại như một nhành hoa tầm gửi yếu ớt, việc mất đi tình yêu của chồng khiến bà héo úa nhanh chóng.

Bà không sống nổi nữa.

Trong ký ức của tôi, căn nhà luôn trống trải và lạnh lẽo, mẹ mặc một chiếc váy trắng, như một linh hồn lạc lối.

Vào ngày sinh nhật mười tuổi của tôi, bà vuốt ve mặt tôi, đầy hối lỗi nói: “Miên Miên, mẹ phải đi trước đây. Xin lỗi con, mẹ mệt quá rồi.”

Tôi khóc lóc cầu xin bà đừng bỏ đi.

Nhưng khi đi học về, thứ chờ đợi tôi đã là cái xác lạnh lẽo của bà.

Ông ngoại đau đớn vì mất con gái, không lâu sau cũng qua đời vì tai nạn giao thông, toàn bộ gia sản rơi vào tay bố tôi.

Chỉ một tháng sau, mẹ kế đã vác cái bụng bầu bước vào cửa.

Tôi không muốn giống như mẹ mình.

Tôi muốn những kẻ đó phải nhận báo ứng.

“Khương tiểu thư,” Chu Cẩn chậm rãi lên tiếng, “Tôi nghe nói cô đã theo Ôn thiếu nhiều năm, cậu ta không giúp cô lấy lại tro cốt sao?”

Tôi im lặng một hồi, Chu Cẩn cũng không vội vã, anh ta thong thả dùng thìa khuấy ly cà phê.

“Cũng không có gì không thể nói. Cậu ta nghĩ tôi phản bội cậu ta, nên ngầm cho phép gia đình dùng tro cốt để tiếp tục khống chế tôi.”

Nói đến đây, tôi thấy mũi mình cay cay, phải nghiến răng kìm nén một hồi lâu mới nuốt ngược vào trong.

“Xin lỗi Khương tiểu thư, cô xuất hiện trước mặt em trai tôi như thế, tôi rất khó để không hoài nghi.”

Chu Cẩn nói, “Tôi không chắc cô có phải người của nhà họ Ôn phái đến hay không, nên yêu cầu của cô, thứ lỗi cho tôi không thể đồng ý.”

Móng tay tôi bấm sâu vào lòng bàn tay, cảm giác nhục nhã quen thuộc lại ập đến.

“Chẳng phải sớm muộn gì anh cũng đối đầu với nhà họ Ôn sao?”

Tôi nghiến răng ngẩng đầu nhìn anh ta, “Đã vậy thì chỉ là một mảnh đất thôi, thậm chí nhà họ Ôn còn chẳng mất mát gì, tôi không thấy chuyện này có ảnh hưởng gì đến nhà họ Chu cả. Hay cái gọi là lòng cảm ơn của anh chỉ là nói suông cho vui?”

“Tôi có thể giúp cô,” cuối cùng anh ta nói, “Nhưng, nếu để tôi biết cô cố tình tiếp cận em trai tôi… Khương tiểu thư, tôi sẽ khiến cô phải hối hận vì đã sinh ra trên đời này.”

Cho đến khi anh ta rời đi, tôi mới cảm nhận được sau lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Sau này tôi mới hiểu.

Chu đại thiếu gia đích thân tới đây, dĩ nhiên không phải vì có hứng thú với tôi.

Mà là để xem tôi có điểm gì mà khiến Chu Lập phải vương vấn không thôi.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!