Góc Của Chan

NGƯỢC CHIỀU ĐỂ YÊU EM – CHƯƠNG 4

9

Việc bị “vả mặt” đến nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều.

Đáng lẽ tôi nên biết, đã lăn lộn trong giang hồ thì đừng có dại mà lập lời thề, nếu không sớm muộn gì cũng bị ăn dao.

Lương Tây Dã mở liên tiếp ba đêm concert.

Đến đêm cuối cùng, tôi vẫn không chịu nổi màn năn nỉ ỉ ôi của cô trợ lý nên đã đi.

Trình Nhượng vậy mà cũng đòi đi theo góp vui.

Lý do của chị ấy là: “Tôi phải đi trông chừng cô. Dù sao cô cũng là minh tinh, concert đông người thế kia, rủi bị nhận ra thì sao?”

Tôi thầm nghĩ, chẳng lẽ chị ấy đi cùng thì người ta sẽ không nhận ra tôi chắc?

Thôi được rồi, tôi không bóc mẽ tâm tư của chị ấy, đưa cả chị ấy và con bé trợ lý cùng đi.

Trước khi ra ngoài, hai người họ bọc tôi kín mít: mũ, kính râm, khẩu trang, không thiếu thứ gì.

Tôi không nhịn được mà lầm bầm: “Với cái danh tiếng lẹt đẹt của tôi, thế này có hơi thừa thãi quá không?”

“Cẩn thận vẫn hơn.” Trình Nhượng nhìn xấp vé: “Đây là ghế VIP, máy quay thường xuyên lướt qua, đừng để sơ ý một cái là cái mặt cô hiện lù lù trên màn hình lớn đấy.”

“Ồ.” Tôi chẳng còn sức mà phản bác.

Vào nghề bao nhiêu năm nay, concert lớn nhỏ tôi đều đã đi qua không ít, nhưng không hiểu sao lần này tim lại đập nhanh một cách lạ thường.

Lúc đầu tôi không rõ nguyên do, cho đến khi Lương Tây Dã bước lên sân khấu.

Trên sân khấu cao vút, ánh đèn rải ra một biển sao mênh mông bát ngát.

Chàng thiếu niên khoác lên mình bộ đồng phục trắng đứng giữa luồng sáng, tua rua trên vai khẽ rủ, ánh sáng lướt qua vai như thể cậu ta đang khoác lên mình đôi cánh vàng kim.

Những tiếng hò hét rực lửa xung quanh dần trở nên hư ảo bên tai.

Chàng trai với đôi lông mày thanh thoát bắt đầu hát một bản nhạc sôi động, tràn đầy sức sống như một cây tùng xanh vươn mình đón nắng.

Trong tầm mắt, tất cả đều là những điều tốt đẹp.

Tôi lặng lẽ nhìn, bỗng cảm thấy mắt mình cay cay.

Một dòng chất lỏng lạnh lẽo trượt ra khỏi vành kính râm, thấm vào khẩu trang không một tiếng động.

Trước mắt nhòe đi, chỉ còn một màu trắng xóa.

Tiếng nhạc, tiếng hòa giọng của khán giả, dường như đều đã lùi xa.

Một tờ khăn giấy được đưa tới từ bên cạnh.

Ánh mắt Trình Nhượng vẫn dán vào sân khấu, không nhìn tôi.

Tôi khẽ cong môi, nhận lấy khăn giấy từ tay chị ấy, cúi đầu tháo kính râm, lau đi những giọt nước mắt rơi ra không đúng lúc.

Rõ ràng đã qua rất nhiều năm, rõ ràng đã gần như chẳng còn ai nhắc về người ấy, và tôi cũng đang sống rất tốt.

Hóa ra chẳng có gì bị lãng quên cả, chỉ là nó chờ đợi để được chạm vào trong một khoảnh khắc nào đó.

Để rồi vẫn khiến tôi rơi lệ nhạt nhòa.

Tôi không đợi đến lúc tan cuộc mà rời đi giữa chừng.

Cô trợ lý vẫn còn đang chìm đắm trong âm nhạc nên tôi không bắt con bé về theo, Trình Nhượng thì không sao cả, chị ấy lẻn ra ngoài cùng tôi.

Đêm bên ngoài sân vận động lung linh ánh đèn, thưa thớt bóng người.

Những cột đèn đường nối dài hàng dặm không thấy điểm dừng, lặng lẽ tỏa ra ánh sáng cam dịu mắt.

Tôi đứng trên vỉa hè hút thuốc, Trình Nhượng liếc nhìn tôi một cái nhưng không ngăn cản.

Hút xong một điếu thuốc, tôi vẫn luôn giữ được sự bình tĩnh.

Trình Nhượng định nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng chẳng nói lời nào.

“Buồn ngủ rồi, về thôi.” Tôi dụi tắt điếu thuốc.

Tôi bật điều hòa nấc lạnh nhất, cuộn mình trong chăn chìm sâu vào giấc ngủ.

Nửa đêm, tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa.

Tôi vốn có tính gắt ngủ nên bực dọc ra mở cửa.

Lương Tây Dã đứng bên ngoài, diện một bộ đồ cực ngầu, chiếc áo hoodie rộng thùng thình trùm lên đầu, tóc mái lòa xòa chạm vào chân mày.

“Cậu muốn làm gì?” Giọng điệu của tôi không được tốt cho lắm.

Lương Tây Dã chớp chớp hàng mi dài, vẻ mặt đầy ủy khuất: “Chị ơi, sao chị lại bỏ về giữa chừng?”

Cơn bực dọc vì bị đánh thức tan biến, tôi dịu giọng lại: “Ngủ không ngon, thấy buồn ngủ quá.”

Lý do này rõ ràng không thuyết phục được cậu ta: “Chị nói dối.”

Cậu ta nhíu chặt mày, giọng nói mềm mỏng đến đáng thương: “Chị có biết không, tôi cứ mải nhìn chị suốt, thấy chị đi rồi là tôi không theo kịp nhịp điệu, hát phô luôn đấy.”

Lương Tây Dã thật sự rất cao.

Chiều cao của tôi vốn đã thuộc hàng nổi bật trong đám con gái, vậy mà đứng trước mặt cậu ta, tôi vẫn phải ngửa đầu mới chạm được vào ánh mắt ấy.

Hành lang ánh sáng lờ mờ, càng làm tôn lên tia nước lấp lánh trong đôi mắt cậu ta.

Tim tôi bỗng nóng ran, có thứ gì đó đang điên cuồng nảy nở trong bóng tối.

“Cậu muốn nhận được gì từ tôi?” Tôi tựa người vào khung cửa, hạ thấp ánh nhìn.

Mùi nước hoa trên người cậu trai trẻ vẫn chưa tan hết, gương mặt cậu ta đột ngột áp sát, khoảng cách chỉ còn vài centimet, hơi thở ám muội nóng hổi cứ thế len lỏi vào cánh mũi tôi.

Cậu ta nhếch môi đầy tà khí: “Muốn có được trái tim của chị.”

10.

Mùi hương thiếu niên quẩn quanh nơi chóp mũi, kết tinh thành một loại độc dược đoạt mạng, thấm sâu vào tâm can.

Những tình ý vốn bị kìm nén, bị vùi lấp bấy lâu, bỗng chốc bùng cháy.

Tôi đột ngột vươn tay, móc lấy cổ cậu ta kéo xuống: “Tim tôi đang cháy đây này, cậu giúp tôi dập lửa đi.”

Đồng tử đen láy của Lương Tây Dã giãn ra, cậu ta đẩy tôi vào trong phòng, dùng chân móc cửa lại.

Khép lại thế giới bên ngoài, bốn phía im lìm, tôi buông thả bản thân trêu đùa vạt áo cậu ta.

Một cơ thể trẻ trung hừng hực sức sống, những đường nét cơ bắp săn chắc mượt mà, từng tấc da thịt đều tích tụ sức mạnh chực chờ bùng nổ.

Ngón tay tôi rời từ cơ bụng lên đến lồng ngực, xoay nhẹ qua lại.

Dưới đầu ngón tay là nhịp tim nóng bỏng.

Sống động và rực lửa.

“Chị ơi, chị thích không?” Cậu ta cúi đầu, dùng môi mơn trớn vành tai tôi, thanh âm trầm đục pha chút ý cười xấu xa.

Tôi nhướng đuôi mắt cười thong dong: “Hôn tôi đi.”

Cậu em này dạy một biết mười, khả năng học hỏi cũng mạnh mẽ y như sức sống trẻ trai của cậu ta vậy.

Nụ hôn có lẽ hơi vụng về, lúc cởi đồ tay có lẽ hơi run, nhưng cái sự chân thành nồng nhiệt ấy lại thực sự thiêu đốt lòng người.

Nghe tiếng rên rỉ trầm đục vô thức bật ra từ môi mình, tôi chỉ thấy đêm dài này sao mà hoang đường, mà cũng thật ngứa ngáy tâm can.

Thiếu niên trong chuyện nam nữ luôn có nguồn năng lượng vô tận, chẳng biết mệt mỏi là gì, cứ lặp đi lặp lại dày vò người ta.

Từ chỗ lạ lẫm ban đầu đến lúc dần nhập cuộc, tôi khó lòng nhẫn nhịn mà phát ra tiếng, cậu ta liền đắc ý hỏi: “Chị ơi, chị thích không?”

Tôi cắn môi cậu ta, không để cậu ta phát ra tiếng nữa.

Thời gian lặng lẽ trôi, gió đã ngừng thổi.

Lương Tây Dã nằm bò trên giường, lặng lẽ nghịch một lọn tóc của tôi.

Tôi nằm ngửa, nửa cái đầu vắt vẻo bên mép giường, nheo mắt phả ra từng ngụm khói mỏng.

Không khí tràn ngập mùi vị ái ân nồng đậm hòa cùng mùi thuốc lá, lan tỏa khắp nơi, lặng lẽ nở hoa giữa thinh không.

Cậu ta nhìn tôi hồi lâu, đáy mắt thêm vài phần si mê: “Chị ơi, chị đẹp quá.”

Tôi nhếch môi cười nhạt: “Nhóc con, đừng để mấy vẻ đẹp phù phiếm làm mờ mắt.”

Đàn ông trẻ thường thích phụ nữ lớn tuổi hơn mình, ngoài việc đối phương xinh đẹp, thì chắc chắn là bị thu hút bởi khí chất lắng đọng từ sự trải đời.

Bao gồm nhưng không giới hạn ở sự dịu dàng, tri thức, tự tại, và cả sự quyến rũ.

Đó là những thứ mà những cô gái cùng lứa với cậu ta không có được, và cậu ta bị mê hoặc bởi điều đó.

Bởi vì loại quan hệ này thường mang theo một vẻ đẹp đầy cấm kỵ.

Nhưng những thứ này, đợi khi cậu ta lớn thêm vài tuổi, có lẽ sẽ chẳng còn thấy mới mẻ nữa.

Lúc đó cậu ta lại phát hiện ra những cô gái trẻ trung còn tuyệt vời hơn.

Đàn ông mà, ai chẳng thích người trẻ?

Lương Tây Dã không phục: “Tôi không nhỏ, chị rõ ràng biết mà.”

Cái điệu bộ rục rịch muốn chứng minh bản thân thêm lần nữa của cậu ta đã thành công chọc cười tôi.

“Ừ, không nhỏ.” Ánh mắt tôi đầy ẩn ý quét xuống phần thân dưới của cậu ta, rồi đứng dậy dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn.

Sợ cậu ta lại hành hạ mình tiếp, tôi đi thẳng vào phòng tắm.

Tắm xong bước ra, Lương Tây Dã vẫn còn đó, cằm tì lên gối, ánh mắt mềm mại ấm áp nhìn tôi chằm chằm như một chú nai nhỏ ngoan ngoãn.

Tôi nhướng mày: “Sao vẫn chưa đi?”

Lương Tây Dã nghe vậy thì xị mặt ra: “Tại sao tôi phải đi?”

Cái giọng điệu “hung dữ kiểu nũng nịu” này làm tôi không nhịn được cười: “Phòng cậu ở đối diện mà.”

Cậu ta ôm gối rúc vào trong chăn, giở trò ăn vạ nhất quyết không chịu đi: “Không, tôi muốn ngủ với chị.”

Tôi đứng bên giường một lát, hơi hối hận rồi.

Cái sự dính người này ai mà chịu nổi?

Tôi thở dài, thỏa hiệp: “Được rồi, mỗi người một bên, không được lại gần tôi.”

Trình Nhượng hay cằn nhằn tôi lắm chuyện, danh tiếng thì chưa lớn mà tật xấu thì đầy mình: ngủ không cho phép ai nằm cạnh, tỉnh dậy thì gắt ngủ, nóng máu lên là có thể tát người ta một cái.

Lương Tây Dã rõ ràng là loại “điếc không sợ súng”, vừa mới miệng mồm hứa hẹn rạch ranh giới không chạm vào tôi, mới được vài phút đã nhịn không nổi.

Cậu ta nhích lại gần rồi cọ vào người tôi, ôm chặt không chịu buông.

Tôi vừa định mở miệng mắng người, cậu ta đã biết cách đánh phủ đầu trước: “Chị ơi, tôi chỉ ôm thôi, sẽ không làm gì loạn đâu.”

Nghe cái giọng cầu xin mềm nhũn ấy, lại nhìn cái đầu bù xù đang rúc vào vai mình, tôi không cầm cự nổi, mủi lòng luôn.

Thôi được rồi, ai bảo mình đã chiếm hời của cậu em này chứ, có ngậm đắng nuốt cay cũng phải dỗ thôi.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!