Góc Của Chan

TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 35: SÁM HỐI(5)

35

Ban đầu trong cơn giận dữ có thể bị lừa, nhưng sau khi bình tĩnh lại, không khó để hắn nhận ra những điểm đáng ngờ.

Hoa Thâm dù có hoang đường đến mấy, cũng đâu dám ra tay ngay trong ngày thành hôn của hắn.

Nói cho cùng, chẳng qua là Mục Dao ỷ vào việc Trọng Dạ Lan yêu nàng ta, nên mới bày ra cái kế hoạch đầy sơ hở này. Ngày đó nếu không có tôi ngăn lại, nói không chừng Hoa Thâm đã thật sự bị Trọng Dạ Lan chém chết dưới kiếm rồi.

Đây cũng là tật xấu của nhiều nữ chính trong tiểu thuyết.

Họ luôn quá tự cho mình là trung tâm, cho rằng thù hận của bản thân mãi mãi quan trọng hơn tình cảm nam nữ.

Cho nên mới không tiếc lợi dụng người yêu mình, rồi khiến cả hai đều bị tổn thương, đến khi đó mới chợt nhận ra.

“Cuối cùng, ta nhắc nhở ngươi một câu, thứ trên đời này không chịu được thử thách nhất chính là lòng người. Sự lợi dụng của ngươi sớm muộn rồi cũng sẽ làm cạn kiệt tất cả thiện ý.” Tôi lên tiếng, giọng nửa khuyên răn nửa cảnh cáo, “Vì những chuyện trong quá khứ, ta mới dung thứ cho thủ đoạn lần này của ngươi. Nhưng nếu ngươi còn dùng những trò lừa gạt này để hãm hại người khác, ta cũng sẽ không nể tình. Xấp khế ước bán thân hôm nay chính là một lời cảnh cáo.”

Mục Dao nhìn tôi, nhìn rất lâu, rồi nàng ta nói: “Hoa Thiển, rốt cuộc ngươi đang toan tính điều gì?”

Tôi không hề nao núng nhìn thẳng lại: “Dạy ngươi cách làm người.”

Mục Dao chắc bị tôi chọc tức không ít.

Tay nàng ta siết lại càng chặt.

Lúc này trong lòng tôi không có chút hổ thẹn nào.

Là nàng ta đã làm sai nên mới cho tôi cơ hội đứng trên đỉnh cao đạo đức này.

“Chuyện mạo danh thân phận của ngươi trước đây, ta đã thẳng thắn với Trọng Dạ Lan. Ta trả Trọng Dạ Lan lại cho ngươi. Cho nên Mục Dao, lúc này đây, ta không nợ ngươi một chút nào.”

“Trả lại cho ta?” Mục Dao nhíu mày.

“Thiên Chỉ lúc này chắc đã đưa hòa ly thư đến trước mặt Trọng Dạ Lan rồi. Chuyện của ngươi, tình cảm của ngươi, sau này ngươi tự xử lý đi. Ta sẽ không dính líu vào nửa phần.”

“Ngươi nghĩ như vậy chúng ta đã hết nợ sao? Hoa Thiển, ngươi nghĩ quá đơn giản rồi. Hoa phủ các ngươi…” Mục Dao ánh mắt lóe lên, nhưng miệng vẫn không chịu thua.

“Xin sửa lại một chút, ta là ta, Hoa phủ là Hoa phủ. Xin đừng đánh đồng.” Tôi không đợi nàng nói hết, đã ngắt lời, “Trước đây ta từng nghĩ, tại sao ta không đến đây sớm hơn hay muộn hơn một chút, mà lại đúng vào ngày đại hôn.”

Đối diện với ánh mắt đầy khó hiểu của Mục Dao, tôi nói: “Bởi vì nếu đến sớm hơn, e rằng ta sẽ bao che cho Hoa phủ một cách mù quáng. Còn ông trời đặt ta vào một ván cờ bế tắc, nhưng cũng để lại một tia hy vọng. Chuyện Mục gia các ngươi bị lưu đày là việc triều chính, ta không dám nói bừa. Chuyện đó đã gây ra cho ngươi bao nhiêu tổn thương, ta không phải ngươi, đương nhiên không thể đứng ở vị trí của ngươi để thấu hiểu. Thế nhưng, giữa chúng ta không có thù hận máu thịt. Điều ngươi muốn Hoa phủ phải chịu, thật trùng hợp, ta cũng muốn.”

Mục Dao nhìn tôi như nhìn một kẻ dị hợm, im lặng rất lâu, trong mắt đầy rẫy sự nghi hoặc.

Lưu đày và từ quan, khác biệt chỉ là một bên không có tiền, một bên có tiền.

Có tiền đương nhiên mọi chuyện đều dễ xử lý.

Cho nên bây giờ tôi và Mục Dao đều muốn Hoa tướng phải từ chức.

Một người vì báo thù, một người vì bảo toàn tính mạng của người nhà Hoa phủ.

Hoa phủ sụp đổ, nhưng Minh Nguyệt công tử vẫn còn.

Tôi tự nhiên không cần phải lo lắng quá nhiều.

Nếu khi đó tôi lỡ một niệm, không khuyên Hoa tướng thay án chém đầu Mục gia thành lưu đày, thì bây giờ chờ đợi tôi thật sự là một ván cờ chết không thể phá giải.

Trong ván cờ này, một bước sai là sai tất cả.

May mà tôi vừa xuyên không đã nhận rõ tình thế, những bước đi sau đó cũng không hề sai lầm.

Trở về viện của mình, tôi lại thấy bóng dáng Trọng Dạ Lan.

“Nàng đã đi đâu?” Trọng Dạ Lan thấy tôi về, lên tiếng hỏi.

“Đi giải quyết một mối hận cũ. Vương gia đến đây làm gì? Thiên Chỉ chưa nói rõ cho người sao?” Tôi nhíu mày hỏi ngược lại.

Trọng Dạ Lan mím môi, cầm một tờ giấy mỏng trên tay, dường như bị hắn vò đến biến dạng: “Đây là có ý gì?”

Nhìn tờ hòa ly thư với nét chữ xấu xí, tôi đáp: “Ta rời Tấn Vương phủ, mọi người đều vui vẻ không phải tốt hơn sao?”

Tôi lướt qua hắn đi vào phòng trong.

Hắn kéo tay tôi lại, nói: “Nàng nghĩ bây giờ quay về Hoa phủ là tốt hơn sao?”

Ý gì đây?

Tôi nhíu mày nhìn hắn.

Hắn cúi mắt xuống nói: “Hoa phủ tự lo thân còn khó, nàng là một nữ nhân, Hoa phủ có thể bảo vệ nàng đến bao giờ?”

Lời này ý là hắn biết Mục Dao muốn đối phó với Hoa phủ, hắn cũng chuẩn bị giúp Mục Dao.

Sự ban ơn duy nhất hắn dành cho tôi là để tôi ở lại Tấn Vương phủ, sau này không bị liên lụy.

Tôi hất tay hắn ra nói: “Chuyện đó không phiền Vương gia bận tâm.”

“Nàng…” Trong giọng Trọng Dạ Lan có chút bực bội, “Nàng đã cứu ta, ta sẽ không làm ngơ với nàng. Cho nên dù nàng muốn đi… cũng đợi một thời gian nữa. Chỉ khi ở trong Tấn Vương phủ, ta mới có thể bảo vệ nàng được vẹn toàn.”

Muốn tôi đợi Hoa phủ sụp đổ rồi mới rời đi sao?

Trọng Dạ Lan này vẫn còn chút nhân tính, không như trong tiểu thuyết, trực tiếp vứt bỏ tôi, để tôi cùng Hoa phủ tan hoang.

Thế nhưng, cái thiện ý này… đối với tôi vô dụng.

“Ta cứu người là một sự cố ngoài ý muốn. Nếu có lần nữa, ta nhất định sẽ đứng tại chỗ mà bàng quan. Cho nên người không cần để tâm, cứ xem đó là sự đền bù cho sai lầm trước kia của ta. Người và ta không nợ nần gì nhau, nên không cần người, ta cũng có thể tự bảo vệ chính mình.” Tôi không ngoảnh đầu lại bước đi.

Đột nhiên cảm thấy mình có chút giống Na Tra, cắt thịt trả mẹ, róc xương trả cha.

Nhưng tôi có lẽ thê thảm hơn một chút, vì tôi đang phải trả giá cho những việc mình chưa từng làm.

Lấy thân che chắn trả lại sự thật cho Trọng Dạ Lan, rời đi trả lại hạnh phúc cho Mục Dao.

Đúng là một nữ phụ vĩ đại và hiểu chuyện.

Phía sau vang lên tiếng giấy bị xé nát.

Sau đó Trọng Dạ Lan bỏ lại một câu rồi rời đi.

Hắn nói: “Chuyện hòa ly… nàng không có quyền quyết định.”

Thiên Chỉ lo lắng nhìn tôi nói: “Tiểu thư…”

Tôi cười một tiếng, không hề bận tâm, nói: “Ngày mai chúng ta vào cung một chuyến.”

“Làm gì ạ?”

“Thỉnh chỉ.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!