Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

ÁI TÌNH ĐỘC DƯỢC – CHƯƠNG 5

11

Ngày đó rốt cuộc cũng đã đến.

Tôi bị một nhóm người áp giải xuống hầm ngục.

Trong cơn đau đớn và vùng vẫy,Thẩm Kiều xuất hiện.

Mọi thứ dường như quay trở lại điểm xuất phát ban đầu: hắn là con quỷ nhẫn tâm, còn tôi là kẻ tù tội bị giam cầm.

Đám đông dạt ra nhường lối cho hắn.

Hắn chậm rãi dừng lại trước mặt tôi, cúi đầu nhìn xuống, gương mặt không chút cảm xúc.

Cách đây không lâu, chúng tôi còn đang ở vùng đất thánh khiết xa rời trần thế, thành kính trao nhau những nụ hôn.

Giờ đây, người tình dịu dàng ấy đã tháo xuống chiếc mặt nạ, họng súng đen ngòm giơ lên.

“Em có gì muốn giải thích không?” Hắn hỏi.

Tất cả mọi người đều nhìn tôi, kẻ thì xót xa, người thì hả hê chờ xem kịch hay.

Mọi lời nói vào lúc này đều trở nên bạc nhẽo.

Nhưng tôi vẫn cố gắng vùng vẫy: “Không phải tôi.”

Trong giây lát im lặng ấy, họng súng khẽ run lên.

Hắn không tin.

Tôi nghĩ hắn chắc chắn rất muốn hỏi tại sao, nhưng dưới bao nhiêu ánh mắt đang đổ dồn vào mình, với tư cách là đại ca của tổ chức, hắn không thể lộ ra bất kỳ sự yếu đuối nào.

Bàn tay siết súng của hắn càng thêm dùng lực, các khớp ngón tay trắng bệch ra.

“Hẹn gặp lại ở kiếp sau nhé,cục cưng.”

Tôi ngước mắt nhìn hắn.

Trước khi ngón tay hắn kịp siết cò hết cỡ, tôi cất lời: “Tôi mang thai rồi.”

Cánh tay hắn lệch đi vài phân.

Phát đạn đó găm thẳng vào bức tường phía sau lưng tôi.

Ai đó hít một hơi khí lạnh.

“Đẻ xong rồi tao giết.”

Thẩm Kiều ném lại câu nói đó, và tôi đã sống sót.

Nhưng kể từ đó, là những ngày tháng bị giam cầm vô tận.

Tôi bị bịt mắt, bị quăng quật trên những chuyến máy bay và tàu thủy.

Tôi không biết mình bị đưa tới đâu, đến khi mở mắt ra, ngoài cửa sổ chỉ còn là những cánh đồng hoang vu và dãy núi xa tít tắp không thấy điểm dừng.

Có lẽ là một xó xỉnh nào đó ở nước ngoài.

Mỗi ngày có hàng chục người canh chừng tôi, phạm vi hoạt động chỉ gói gọn trong căn nhà hai tầng này.

Thỉnh thoảng có bác sĩ đến kiểm tra, có người chăm sóc sinh hoạt thường ngày, nhưng từ đầu đến cuối, không một ai nói với tôi nửa lời.

Ngoài cửa sổ, những rặng núi từ xanh rì chuyển sang phủ trắng tuyết rơi, bụng tôi cũng lớn dần lên từng chút một.

Tôi ngồi trên chiếc ghế bập bênh, ngắm nhìn bình minh rồi lại hoàng hôn, ngắm cả bầu trời đầy sao.

Tôi không biết mình đang chờ đợi điều gì, cũng không biết những ngày tháng cứ thế trôi đi này sẽ dẫn tôi tới đâu.

Cơ thể tôi ngày càng suy kiệt, bắt đầu những đêm dài mất ngủ triền miên.

Đứa trẻ trong bụng dường như cảm nhận được điều gì đó, vài lần định rời bỏ tôi mà đi.

Lần cuối cùng, tôi bị ngã từ cầu thang xuống, máu chảy đầm đìa giữa hai chân.

Và rồi, tôi gặp lại Thẩm Kiều sau một thời gian dài đằng đẵng.

Có lẽ phía cảnh sát đã bắt đầu hành động,trông hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi, dưới mắt hằn lên quầng thâm nhạt.

Bản năng nghề nghiệp của một nội gián trỗi dậy đúng lúc này.

Tôi dốc hết sự mềm mỏng và yếu đuối cuối cùng của đời mình, nắm lấy tay hắn: “Anh còn nhớ những gì tôi từng nói không? Nếu là con trai thì gọi là Tiểu Dũng, nếu là con gái thì gọi là Cảm Cảm…”

Thẩm Kiều lặng im nhìn tôi.

Tôi đang đánh cược.

Cược rằng Thẩm Kiều vẫn còn chút tình dư ảnh cũ dành cho tôi, cược rằng hắn vẫn chưa nắm trong tay bằng chứng thép khẳng định tôi là nội gián.

Sau một hồi im lặng kéo dài, hắn đã dao động.

Hắn đưa tôi trở về.

Tính từ lúc tôi rời đi đến nay đã được bảy tháng.

Cái bụng lùm lùm khiến tôi đi đứng khó khăn, chân tay phù nề, mặt bắt đầu nổi những vết nám.

Tôi cứ ngỡ Thẩm Kiều sẽ ghê tởm đến mức chẳng buồn liếc nhìn tôi lấy một cái.

Nhưng không.

Hắn ở bên tôi, như một người chồng tận tụy chăm sóc người vợ đang thai nghén.

Hắn sẵn sàng dậy giữa đêm chỉ để nấu cho tôi một bát mì khi tôi kêu đói, cũng sẵn lòng quỳ bên mép giường, nhẹ nhàng xoa bóp đôi chân sưng phù cho tôi.

Có lẽ phụ nữ khi mang thai thường trở nên nhạy cảm, đôi khi nhìn nghiêng gương mặt hắn, tôi bỗng thấy thẫn thờ.

Tôi tự hỏi, nếu hắn không dính vào ma túy, nếu hắn chỉ là một thương nhân thành đạt theo lẽ thường, hay đơn giản chỉ là một người đàn ông bình dị, biết đâu tôi đã thực sự yêu hắn.

Một ngày nọ, Thẩm Kiều đột nhiên trở về và đòi đưa tôi đi ngay lập tức.

Tôi hiểu ra ngay: Phía cảnh sát đã bắt đầu cất lưới.

Tôi không thể đi.

Đứa trẻ trong bụng như cảm nhận được điều gì đó, những cơn đau thắt bắt đầu ập đến.

Hắn đứng trước hai lựa chọn: Đợi tôi sinh con xong mới đi, hoặc là bỏ mặc tôi lại.

Tôi nắm chặt tay hắn, van nài hệt như cái ngày đó, xin hắn đừng đi.

Chỉ cần trì hoãn được vài tiếng thôi cũng tốt, tôi tuyệt đối không thể để hắn trốn thoát.

Tôi không biết hắn đã nghĩ gì.

Có lẽ khi sự sống đi đến hồi kết, khao khát sinh tồn đã biến thành niềm hy vọng vào một mầm sống mới.

Thẩm Kiều đã nán lại thêm vài giờ đồng hồ.

Và chính vài giờ ấy đã định đoạt tất cả.

Cảnh sát bắt đầu chiến dịch bao vây.

Lực lượng vũ trang hùng hậu siết chặt vòng vây ngoài bờ biển, trong căn biệt thự chỉ còn lại tôi và Thẩm Kiều.

Hắn đơn độc chiến đấu, nhấn nút kích hoạt hàng loạt quả bom cài sẵn xung quanh.

Giữa tiếng nổ vang trời và khói lửa mịt mù, hắn đưa tôi lao thẳng về phía vách đá.

Trời bắt đầu đổ mưa, dưới chân là sóng biển cuộn trào dữ dội, vỗ vào vách đá từng chập khô khốc.

Ánh đèn pha từ trực thăng xuyên thấu màn mưa, rọi thẳng vào hai chúng tôi.

“Nhảy xuống cùng tôi!” Hắn nói.

Độ cao hơn chục mét, làm sao tôi có thể?

Có lẽ nhận ra câu chuyện rốt cuộc cũng đã đến hồi kết, tôi hất tay hắn ra.

“Kết thúc rồi.” -Giọng tôi lạnh lẽo như băng.

Hắn sững sờ nhìn tôi.

“Tình yêu tôi dành cho anh, từ đầu chí cuối, đều là giả dối.”

Thân hình hắn lảo đảo.

Đúng lúc đó, một viên đạn sượt qua tai, găm trúng vai hắn.

Ngay sau đó là cơn mưa đạn trút xuống.

Máu đỏ tuôn ra, thấm đẫm vai áo hắn.

Giữa làn đạn gào thét, hắn ngẩng đầu nhìn tôi, dường như đã nói điều gì đó rồi gieo mình xuống biển sâu.

Tiếng nước bắn tung tóe chát chúa kéo tôi tỉnh lại.

Giữa cơn bão tố, tôi quỳ sụp bên bờ biển, toàn thân ướt sũng.

Rất nhiều người lao về phía tôi, người lo lắng, kẻ hỏi han.

Sóng gầm, mưa xối, tiếng động cơ trực thăng gầm rú… nhưng tôi chẳng còn nghe thấy gì nữa.

Tôi chỉ nhớ duy nhất câu nói của Thẩm Kiều trước khi nhảy xuống.

Hắn nói: “Tôi yêu em.”

Thật nực cười làm sao.

Một tên trùm ma túy đã giam cầm, hành hạ tôi, hủy hoại biết bao gia đình, lại nói với tôi rằng hắn yêu tôi.

Tôi chỉ cảm thấy buồn nôn, một nỗi ghê tởm dâng lên tận cổ họng.

12

Tôi đã mơ một giấc mơ rất dài.

Trong mơ, Thẩm Kiều đã chết, tôi đã thoát ra ngoài.

Tôi sinh hạ Tiểu Dũng, ở bên cạnh nhìn con trưởng thành trong hạnh phúc.

Nhưng đột nhiên, Tiểu Dũng biến mất.

Tôi điên cuồng tìm con giữa màn sương đen kịt như cõi chết.

Tôi quỳ xuống đất gào khóc thảm thiết, đúng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng Tiểu Dũng gọi khẽ: “Mẹ ơi.”

Tôi choàng tỉnh.

Nắng sớm rực rỡ khiến tôi phải nheo mắt lại.

Tiểu Dũng đang bò bên cạnh tôi, giọng đầy ngạc nhiên: “Mẹ ơi, mẹ tỉnh rồi!”

Tôi cứ ngỡ đây lại là một giấc mơ khác.

Cho đến khi thằng bé nhào vào lòng tôi, cảm giác ấm áp và mềm mại ấy mới giúp tôi nhận ra thực tại.

Tôi ôm chặt lấy con, nước mắt tuôn rơi không kìm lại được.

“Mẹ đây, Tiểu Dũng, mẹ đây rồi.”

Tôi cuống quýt kiểm tra khắp người con, thấy thằng bé không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.

“Nói cho mẹ biết, mấy ngày qua đã xảy ra chuyện gì?”

“Có một chú đưa con đến đây, còn bảo con gọi chú là bố.”

Tim tôi thót lại một cái.

“Chú ấy đâu rồi?”

“Chú ấy vừa ra ngoài rồi ạ.”

Nói xong, thằng bé ghé sát tai tôi, hạ thấp giọng: “Mẹ ơi, con hơi sợ chú ấy. Chú ấy nói bên ngoài toàn là nguy hiểm, không cho chúng ta ra ngoài. Nhưng mẹ ơi, con muốn đi học mẫu giáo lắm…”

Bản năng mạnh mẽ của một người mẹ được kích phát.

Tôi ôm chặt Tiểu Dũng vỗ về: “Không sao đâu con, chúng ta sẽ sớm được về nhà thôi.”

Nhưng tôi biết, chúng tôi đã bị cầm tù, ngày thoát thân còn mịt mù tăm tối.

Căn phòng quen thuộc này chính là nơi Thẩm Kiều đã giam lỏng tôi lúc tôi mang thai bảy tháng.

Khi đó tôi cứ ngỡ mình đang ở nước ngoài, mãi sau này mới biết, hóa ra từ đầu đến cuối tôi vẫn luôn ở trong nước.

Chỉ có điều, nơi này hẻo lánh đến mức chẳng mấy ai hay biết.

Tôi bước ra khỏi phòng.

Nhìn thấy những kẻ đang giám sát trong nhà và ngoài sân, linh cảm của tôi càng được củng cố: Tổ chức của Thẩm Kiều chưa hề tan rã.

Thế lực của chúng thậm chí còn lớn hơn cả những gì cảnh sát nắm được.

Dưới danh nghĩa một nội gián bị trùm ma túy bắt về, tôi không tránh khỏi hoảng sợ.

Nhưng với tư cách một người mẹ, tôi bắt buộc phải kiên cường và bình tĩnh.

Tôi bảo Tiểu Dũng: “Chú ấy mời mẹ con mình đến đây du lịch thôi, không lâu nữa là mình được về nhà rồi.”

Thằng bé nghe vậy mới bớt lo lắng.

Ngày thứ nhất, Thẩm Kiều không xuất hiện.

Ngày thứ hai, hắn cũng không lộ diện.

Thời gian lẳng lặng trôi đi, tôi hoàn toàn không biết hắn rốt cuộc đang toan tính điều gì.

Tiểu Dũng cũng dần mất kiên nhẫn, thằng bé bắt đầu quấy khóc đòi về nhà.

Cho đến một đêm khuya, khi đang nửa tỉnh nửa mê, tôi cảm nhận được có người đang ngồi bên mép giường.

Tôi giật mình tỉnh hẳn.

Ánh trăng phác họa nên bóng hình người đàn ông ấy, tôi không nhìn rõ biểu cảm của hắn, nhưng trái tim tôi co thắt lại từng cơn vì sợ hãi.

Là Thẩm Kiều.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!