
Vào buổi hôn lễ, anh ta bỏ mặc mình tôi tại lễ đường rồi biến mất.
Tôi mang theo bụng bầu bốn tháng, gọi cho anh ta không biết bao nhiêu cuộc điện thoại.
Lúc đầu là không nghe máy, về sau thì tắt nguồn luôn.
Xung quanh bắt đầu râm ran những tiếng xì xào:
“Lần đầu tiên thấy chú rể đào hôn đấy.”
“Cái loại ăn nằm có chửa trước thì đứa nào nó trân trọng, người ta bỏ là đúng rồi.”
Tôi đứng giữa gió lạnh, tay chân luống cuống, không ngừng trấn an những vị khách đang lần lượt rời đi.
Suốt cả ngày hôm đó, tôi ngốc nghếch đứng đợi nơi góc phố.
Đợi đến khi người đi chẳng còn một bóng, anh ta vẫn không xuất hiện.
Một người dì đi ngang qua vô tình buông một câu: “Giang Thâm nhìn giống con trai vợ cũ của bố cô lắm, đừng bảo cậu ta đến để báo thù cô đấy nhé.”
Trên đường quay về, câu nói ấy cứ vang vọng mãi trong tâm trí tôi.
Trong lúc hồn xiêu phách lạc, xe của tôi va chạm với một chiếc xe tải.
Tôi và đứa trẻ bốn tháng tuổi tan xác dưới gầm xe.
Tổng số chương: 3