
Thái tử gia giới hào môn gặp tai nạn mất trí nhớ, quên sạch sành sanh cô nàng “bạch nguyệt quang” nghèo khó của mình.
Gia đình anh ta nhân cơ hội đó sắp xếp cho tôi chen chân vào, liên hôn, rồi đính hôn.
Năm xưa, khi Phùng Tuyển còn trẻ, anh ta là vị thiếu gia thất thế, chẳng ai coi trọng trong Phùng gia.
Đến cả tôi hồi đó cũng từng vô tình nhục mạ anh ta.
Chỉ có con gái bà vú nuôi là ở bên, cùng anh vượt qua nghịch cảnh để trở thành người kế vị hào môn.
Nhưng số phận trớ trêu thay.
Sau khi Phùng Tuyển mất trí nhớ, tôi tuyệt nhiên không nhắc lại quá khứ ấy.
Tôi đóng tròn vai một vị hôn thê môn đăng hộ đối, chung sống với anh bình lặng, không sóng gió.
Cho đến hai năm sau, cô con gái bà vú năm nào, người từng bị Phùng gia đuổi đi đột ngột về nước.
Mà Phùng Tuyển, cũng sắp khôi phục ký ức.
Một khi trí nhớ và tình cảm của anh ta quay về đúng quỹ đạo, chắc chắn anh ta sẽ cùng tôi tính toán rạch ròi món nợ này.
Ngay khoảnh khắc mọi thứ sắp sửa “về đúng vị trí của nó”, tôi lại mang thai.
Tác giả: Trú Lý Tịnh
Dịch: -rqz-
Tổng số chương: 6