17 Trên đường về, điều duy nhất tôi có thể nghĩ ra là lúc tôi và Bùi Tuân ở riêng với nhau mà cậu ta có thể chụp ảnh lúc tôi không biết. Đó chỉ có thể là lần Ôn...
Truyện: THÁO CHẠY KHỎI THANH XUÂN
THÁO CHẠY KHỎI THANH XUÂN – CHƯƠNG 7
14 Ngay tối hôm đó tôi đổ bệnh, cơn sốt ập đến một cách lạ lùng.Công ty của mẹ đã chuyển địa điểm, mẹ đặt mua thuốc gửi về cho tôi. Thuốc rất đầy đủ, những dòng chữ trên đó...
THÁO CHẠY KHỎI THANH XUÂN – CHƯƠNG 6
13 Vài tháng nữa lại trôi qua, kỳ nghỉ đông đã đến. Tôi và mẹ dự định đón Tết ngay tại Lan Thành. Ôn Thời Xuyên nói năm nay gia đình cậu ấy đi nước ngoài, nên hỏi liệu có...
THÁO CHẠY KHỎI THANH XUÂN – CHƯƠNG 5
11 Tôi dẫn cậu ta đi dạo không mục đích trong khuôn viên trường. Suốt quãng đường, Bùi Tuân liên tục chụp ảnh: sân bóng rổ, con đường rợp bóng cây, những kiến trúc đặc trưng, và cả... tôi nữa....
THÁO CHẠY KHỎI THANH XUÂN – CHƯƠNG 4
8 Lúc Bùi Tuân nhìn thấy bài đăng của Ôn Thời Xuyên cũng là lúc cậu ta vừa báo danh xong tại Lạc Thành. Lồng ngực cậu ta bỗng thắt lại đầy khó chịu, cậu ta phải hít một hơi...
THÁO CHẠY KHỎI THANH XUÂN – CHƯƠNG 3
6 Sau kỳ thi, tôi và mẹ đón sinh nhật tuổi 18 trong căn buồng nhỏ. Một chiếc bánh kem bé xíu, lời chúc phúc từ mẹ, và cả niềm vui sướng khi sắp được rời đi. Một cảm giác...
THÁO CHẠY KHỎI THANH XUÂN – CHƯƠNG 2
4 Kể từ sau vụ chiếc áo khoác đồng phục, mỗi tối Bùi Tuân đều bày đủ trò để hành hạ tôi. Hết bắt tôi đưa nước, lại bắt dọn dẹp bàn học. Hoặc là thay ga giường, giặt quần...
THÁO CHẠY KHỎI THANH XUÂN – CHƯƠNG 1
1 Tôi là con gái của người giúp việc nhà Bùi Tuân. Năm lên bảy tuổi, tôi dời vào căn buồng nhỏ ở tầng một nhà cậu ta.Nhiệm vụ của tôi là chăm lo cho miếng ăn giấc ngủ và...