NGOẠI TRUYỆN: PHÓ TÂN NGÔN 1. Tháng đầu tiên sau khi chia tay. Phó Tân Ngôn luôn giật mình tỉnh giấc giữa đêm.Khi nhận ra Thư Dao không còn ở bên cạnh, anh mới sực nhớ ra họ đã chia...
Truyện: MƯỜI NĂM, TUYẾT RƠI ĐỢI MỘT NGƯỜI
MƯỜI NĂM, TUYẾT RƠI ĐỢI MỘT NGƯỜI – CHƯƠNG 7
13. "Phó tiên sinh." Tôi quay sang nhìn anh, cố tình hỏi: "Nằm viện lâu như vậy, sao chẳng thấy vị hôn thê của anh đến thăm nhỉ?" Người Phó Tân Ngôn cứng đờ trong chốc lát. Anh trầm giọng...
MƯỜI NĂM, TUYẾT RƠI ĐỢI MỘT NGƯỜI – CHƯƠNG 6
10. Gần đến nửa đêm, nhóm bạn lên kế hoạch tìm một quán bar để tiếp tục tăng hai. Tôi lịch sự chào tạm biệt, nói mình phải về phòng ngủ. Cánh cửa phòng bệnh vừa khép lại, Kỳ Diễm...
MƯỜI NĂM, TUYẾT RƠI ĐỢI MỘT NGƯỜI – CHƯƠNG 5
8. Tôi bắt đầu tiếp nhận trị liệu. Bác sĩ nói tình trạng của tôi vẫn còn khả quan, phát hiện sớm nên vẫn còn cơ hội chờ ghép gan. Có điều bệnh nhân xếp hàng trước tôi còn rất...
MƯỜI NĂM, TUYẾT RƠI ĐỢI MỘT NGƯỜI -CHƯƠNG 4
6. Thời gian như ngưng đọng trong khoảnh khắc này. Vô số ý nghĩ xẹt qua đại não. Tôi cứng nhắc quay người lại nhìn Phó Tân Ngôn. "Cái này là của cô đúng không?" Vẻ mặt Phó Tân Ngôn...
MƯỜI NĂM, TUYẾT RƠI ĐỢI MỘT NGƯỜI – CHƯƠNG 3
4. Đẩy cửa bước vào, người trên giường bệnh đang đọc sách. Nghe tiếng động, anh ấy ngước nhìn về phía tôi. Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, tôi lại giống như năm xưa, đứng chôn chân tại chỗ đầy...
MƯỜI NĂM, TUYẾT RƠI ĐỢI MỘT NGƯỜI – CHƯƠNG 2
Đợi đến khi Phó Tân Ngôn phát hiện ra điểm bất thường, lao đến nhà kéo tôi dậy khỏi giường, tôi mới sực nhớ ra chúng tôi đã hơn một tuần không gặp nhau. Phó Tân Ngôn hỏi tôi: "Em...
MƯỜI NĂM, TUYẾT RƠI ĐỢI MỘT NGƯỜI – CHƯƠNG 1
1. Tôi chết không thành. Chính cuộc điện thoại này đã cứu mạng tôi. Đầu dây bên kia, nhân viên vẫn đang cười rạng rỡ chúc mừng: "Quý khách thật sự rất may mắn đó ạ!" May mắn sao?Là tôi...