Ngoài sân, tuyết rơi từng bông, bay lả tả giữa không trung. Trong bóng tối, Hân Hân đột nhiên tỉnh giấc từ cơn ác mộng. Yên Chân cảm thấy trong tay mình vắng lặng, lập tức tỉnh giấc theo. Nhưng...
Truyện: GIANG HẢI KÍ DƯ SINH
PHIÊN NGOẠI 2
Phụ thân của mình… không giống phụ thân của người khác. Viên Viên nghĩ thầm —Thượng thư và Thiếu sư có thể đánh con trẻ, nhưng phụ thân thì không.Thượng thư và Thiếu sư chẳng bao giờ ôm con cái,...
PHIÊN NGOẠI 1
Từ thuở thiếu niên, Yên Chỉ đã hiểu rõ, bản thân là cốt nhục duy nhất của Phụ hoàng.Lẽ tất nhiên, hắn được lập làm Thái tử.Song, hắn cũng sớm tỏ tường một điều — Phụ hoàng vốn chẳng hề...
GIANG HẢI KÍ DƯ SINH – CHƯƠNG 15
26“Thái nãi nãi... Hân Hân lạnh, Hân Hân đói...” Tiếng khóc non nớt vang vọng bên tai, ta từ trong giấc mộng chợt tỉnh dậy. Tiếng này... là Hân Hân của ta! Ta chống tay vào giường, vội vã kéo...
GIANG HẢI KÍ DƯ SINH – CHƯƠNG 14
24Viên Viên sinh được không ít con cái. Những hài tử của nó khi lớn lên, lại sinh thêm con cái, thế là số lượng càng thêm đông đảo. Ta từ Hoàng nãi nãi biến thành Thái nãi nãi. Nhìn...
GIANG HẢI KÍ DƯ SINH – CHƯƠNG 13
22Ta biết A Chỉ thân thể không tốt.Nhưng ta không ngờ, thân thể của chàng lại tệ đến thế.Trước kia mỗi lần chàng uống thuốc, ta đều hỏi chàng có đau không, chàng luôn bảo không đau, chẳng chút nào...
GIANG HẢI KÍ DƯ SINH – CHƯƠNG 12
20Đêm ấy, sau khi trở về, ta mộng một giấc mộng. Ta mộng thấy thuở niên thiếu của A Chỉ, khi chàng còn nhỏ, nhưng trong mắt ta vẫn là cao lớn vô ngần. Chàng hướng ta vẫy tay, ta...
GIANG HẢI KÍ DƯ SINH – CHƯƠNG 11
19 Ngày tháng trôi qua bình yên tĩnh lặng, nhưng hình như lại có chút gì đó khác biệt.A Chỉ lại sai Liêu Y Sư giúp ta xem bệnh lần nữa, nhưng lần này không phải là xem đầu óc....
GIANG HẢI KÍ DƯ SINH – CHƯƠNG 10
17Không rõ từ khi nào, mối quan hệ giữa ta và A Chỉ lại trở nên vi diệu đến như vậy. Là bắt đầu từ đêm sinh thần của ta chăng?Đêm ấy, chàng ôm lấy ta, khẽ hỏi:"Tiểu Mãn, có...
GIANG HẢI KÍ DƯ SINH – CHƯƠNG 9
16A Chỉ nói, khi nào ta viết được tên của ta và chàng , chàng sẽ thích ta nhất. Vậy nên từ đó, mỗi khi có thời gian, ta lại ra thư phòng luyện chữ. Nhưng ta thật sự không...