13. Lục Dĩ Bạch trở nên cực kỳ bận rộn. Tôi luôn muốn tìm cơ hội nói chuyện rõ ràng với anh ta, nhưng anh ta lúc nào cũng không có thời gian. Tôi cứ thế túc trực bên cạnh...
Truyện: ANH QUÊN RỒI, TÔI CŨNG KHÔNG NHỚ
ANH QUÊN RỒI, TÔI CŨNG KHÔNG NHỚ – CHƯƠNG 5
10. Tôi tỉnh hẳn trong tích tắc: "Hả? Còn ai đến nữa à?" Lục Dĩ Bạch nhíu mày, không nói gì thêm. Tôi phản ứng lại: "Cô ta đâu phải người ngoài." Thậm chí, chẳng bao lâu nữa, cô ta...
ANH QUÊN RỒI, TÔI CŨNG KHÔNG NHỚ – CHƯƠNG 4
8. Khi chúng tôi kết hôn được hơn một năm, một công ty chi nhánh do Lục Dĩ Bạch phụ trách xảy ra vấn đề, anh ta bị đình chỉ công tác. Cùng lúc đó, một người chị dâu họ...
ANH QUÊN RỒI, TÔI CŨNG KHÔNG NHỚ – CHƯƠNG 3
6. Mãi đến tối hôm sau, tôi mới gặp lại Lục Dĩ Bạch. Tôi mặc đồ ngủ đi từ trên lầu xuống, đúng lúc va thẳng vào lòng anh ta. Người anh ta cứng đờ lại, nhìn tôi, thoáng chốc...
ANH QUÊN RỒI, TÔI CŨNG KHÔNG NHỚ – CHƯƠNG 2
3. Ngày tôi xuất viện, Lục Dĩ Bạch đích thân đến đón. Trong phòng bệnh chất đống đồ đạc, từ lẵng hoa quả của họ hàng đến đồ dùng cá nhân. Anh ta tỉ mỉ thu dọn từng thứ một,...
ANH QUÊN RỒI, TÔI CŨNG KHÔNG NHỚ – CHƯƠNG 1
1. Tháng thứ ba sau khi gả cho Lục Dĩ Bạch, cuối cùng tôi cũng gặp được Chu Thiền. Hôm đó là sinh nhật tôi.Nhà họ Lục đã chuẩn bị từ nửa tháng trước, địa điểm, đồ ngọt, rượu vang,...