1
Ba năm ở Đức là quãng thời gian bảy năm đau khổ nhất trong năm năm du học của tôi.
Một tuần ba bài tiểu luận, tôi sắp viết đến phát điên rồi.
Thầy giáo có lẽ cũng nhận thấy sự bất mãn của chúng tôi, nên tuyên bố có thể chọn một trong hai: lên sân khấu biểu diễn ba phút hoặc viết bài luận ba vạn chữ.
Thế mà lại có người chọn lên sân khấu biểu diễn thật.
Đó là một cô gái người Trung Quốc.
Cô ấy bước lên với gương mặt không chút cảm xúc, hát liền ba lần bài Quốc tế ca, làm mặt thầy giáo xanh mét như tàu lá chuối.
Tôi nghe thấy mọi người gọi cô ấy là Tô Tô.
Cái tên mới đáng yêu làm sao.
2
Tài xế xe buýt của trường đình công, tôi đành phải đi bộ về căn hộ.
Trên đường lại bắt gặp cô gái tên Tô Tô ấy.
Cô ấy đang cho một người vô gia cư xem cái ví tiền của mình, trống rỗng chẳng có một xu.
Người vô gia cư đầy vẻ đồng cảm vỗ vỗ vai cô ấy, rồi chia cho cô một nửa ổ bánh mì của mình.
Cô ấy ngẩn người, quay đầu dáo dác tìm kiếm gì đó, rồi vô tình chạm phải ánh mắt tôi.
“Xin lỗi, phiền một chút, cậu có thể cho tôi mượn mười Euro được không?”
Cô ấy nhìn tôi đầy khẩn thiết, “Thật ra chúng ta là bạn cùng lớp, học chung môn tự chọn ấy, cậu có nhớ không?”
Tôi dĩ nhiên là nhớ chứ.
Tôi đưa cho cô ấy mười Euro, và còn biết được tên của cô ấy: Tô Nhiễm.
Tô Nhiễm đưa mười Euro đó cho người vô gia cư, mỉm cười nói với người đó: “Cảm ơn vì đã mời tôi ăn bánh mì nhé.”
Ngày hôm sau, cô ấy trả lại mười Euro cho tôi, ngập ngừng một lát rồi dùng tiếng Đức hỏi: “Chúng ta có thể trao đổi phương thức liên lạc được không?”
Tôi biết cô ấy chắc chắn nghĩ tôi là người Đức, vả lại phát âm tiếng Đức của cô ấy thực sự rất đáng yêu.
Tôi đồng ý.
3
Chúng tôi bắt đầu gặp nhau.
Tô Nhiễm nói đó chỉ là những buổi cùng nhau ôn tập trước kỳ thi cuối kỳ thôi.
Nhưng tôi vẫn mang hoa tặng cô ấy.
Tôi giả vờ như không biết tiếng Trung, chỉ gọi cô ấy là Tô Tô.
Mỗi khi cô ấy lên tiếng đáp lại, vành tai lại đỏ ửng lên, trông càng đáng yêu hơn nữa.
Thành tích học tập của Tô Nhiễm rất xuất sắc, xuất sắc đến mức tôi thực sự có chút ghen tị.
Thế là tôi hỏi cô ấy: “Bài tiểu luận hôm đó đối với chị chắc là đơn giản thôi mà, sao chị lại chọn lên sân khấu hát thế?”
Cô ấy hơi ngạc nhiên: “Cậu có chú ý đến tôi sao?”
Dĩ nhiên là tôi có chú ý rồi.
Thú thật là ngay từ ngày đầu tiên khai giảng, tôi đã luôn dõi theo cô ấy.
Hôm đó, cô ấy mặc một chiếc váy liền thân màu vàng nhạt.
Kể từ ngày đó, tôi quyết định màu tôi thích nhất chính là màu vàng nhạt.
4
Chúng tôi bắt đầu gặp nhau thường xuyên hơn.
Thái độ của Tô Nhiễm có chút kỳ lạ.
Rất nhiều lần tôi đã bày tỏ ý muốn xác nhận mối quan hệ, nhưng cô ấy cứ giả vờ như không hiểu.
Cô ấy không thích tôi sao?
Tôi ướm hỏi thử.
Tô Nhiễm mỉm cười rạng rỡ, dùng tiếng Trung nói: “Thích chứ, nhưng mà…”
Cô ấy nói xong rồi lại thôi.
Tôi suýt chút nữa đã dùng tiếng Trung để hỏi dồn, nhưng cô ấy lại dùng tiếng Đức trả lời tôi: “Cậu là chàng trai đáng yêu nhất thế giới này, ánh mắt cậu nhìn tôi giống hệt như một chú cún con vậy, rạng rỡ và chân thành.”
Người ta nói rằng, khi bạn thấy ai đó đáng yêu, đó chính là điềm báo của việc rơi vào lưới tình.
Vì thế tôi nghĩ, chắc hẳn cô ấy cũng có một chút thích tôi nhỉ.
Ai bảo tôi là chú cún con đáng yêu cơ chứ!
5
Nghe thấy rồi!
Cô ấy nói cô ấy “ưng” tôi!!
Cảm ơn mẹ đã ép con học tiếng Trung từ nhỏ!
Mặc dù lời bày tỏ này diễn ra sau vụ nổ súng, nhưng tôi không nghĩ đây là “hiệu ứng cầu treo” (cảm xúc nhất thời do hoảng sợ).
Tôi nghĩ mình nên thú nhận về dòng máu lai của mình, cũng như việc mình tinh thông tiếng Trung.
Và dĩ nhiên, tôi sẽ tỏ tình!
Chiếc bánh ngọt nhỏ học mãi mới xong cuối cùng cũng có đất dụng võ rồi!
Tôi chụp ảnh chiếc bánh màu vàng nhạt gửi cho Tô Tô xem, hy vọng cô ấy sẽ thích.
Aaa căng thẳng quá đi mất! Hôm nay là “chú cún sốt ruột”!!
6
Tô Tô không đến.
Tôi đã đợi suốt cả một đêm.
Lớp kem trên bánh đã tan chảy thành một đống bết dính.
Trông thật khó coi làm sao.
7
Tô Tô biến mất rồi.
Thầy giáo nói cô ấy đã vào nhóm dự án, có lẽ sẽ phải di chuyển qua nhiều quốc gia khác nhau và không ở lại Đức nữa.
Tôi bắt đầu cảm thấy may mắn vì châu Âu không quá lớn.
Mỗi dịp cuối tuần hay kỳ nghỉ, tôi lại đạp xe đi khắp các nước để tìm cô ấy.
Nếu có thể gặp lại, thật ra tôi cũng chẳng biết mình nên nói gì.
Tôi không dám hỏi tại sao cô ấy không đến dự bữa tối, không dám hỏi tại sao cô ấy lại cắt đứt quan hệ với mình, không dám hỏi dự định tương lai của cô ấy.
Tôi không dám hỏi, liệu cô ấy đã từng thích tôi hay chưa.
Dù cho tôi thực sự rất thích cô ấy.
Tìm kiếm rất lâu, lùng sục khắp các trường đại học ở Châu Âu, nhưng vẫn không tìm thấy.
Vô số tin nhắn và cuộc gọi đều bặt vô âm tín, chẳng có lấy một lời hồi đáp.
Tại sao cô ấy có thể ra đi mà không một lời từ biệt, không cho tôi lấy một lời giải thích?
Bất kể cô ấy nói gì, tôi cũng đều sẽ tin mà.
Tôi thực sự có chút giận rồi đấy, Tô Nhiễm.
Nhưng mà, tôi vẫn cứ thích nhất màu vàng nhạt.
Khóa học kết thúc, cuối cùng tôi cũng có thể về nước.
Mẹ khoe với tôi rằng có một học trò cực kỳ ưu tú sẽ theo bà để bắt đầu con đường làm nghiên cứu sinh tiến sĩ.
Có thể ưu tú đến mức nào chứ?
Tôi đã từng gặp người vô cùng ưu tú rồi mà.
Giây phút cánh cửa mở ra, tôi đứng chết trân tại chỗ.
Trái tim không kìm nén được mà đập loạn nhịp liên hồi.
Người yêu của tôi, xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.
Lần này, tôi sẽ không chỉ làm một chú cún con đứng yên một chỗ đợi chờ nữa.
Tôi sẽ nỗ lực để nắm lấy tay em, và không bao giờ buông tay thêm lần nào nữa.
(HẾT)
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖