15
Vạn sự may mắn là tình trạng của bố tôi không quá nghiêm trọng, chỉ bị tai biến nhẹ một chút, tính mạng không có gì nguy hiểm.
Bên ngoài phòng bệnh, tôi và thằng em ôm đầu khóc nức nở.
“Dọa chết em rồi!”.
Thằng em tôi nước mắt nước mũi tèm lem, “Bố tự nhiên ngã gục xuống đấy, lúc đó em đơ luôn cả người!”
Tôi an ủi nó: “Không sao đâu, bố mình sẽ sống lâu trăm tuổi mà.”
“Mẹ hôm nay gọi điện cho em rồi.” Thằng em nói, “Ý của mẹ là muốn đưa bố sang bên đó với mẹ, chế độ chăm sóc y tế và phục hồi chức năng ở California sẽ bài bản hơn bên mình.”
Tôi dĩ nhiên là không có ý kiến gì.
Vừa mới xong xuôi mọi việc ở đây, Tiểu Diệp đột nhiên gọi điện cho tôi: “Tô Tô! Cậu bị bóc phốt trên ‘Confession’ của trường rồi! Trời đất ơi, người ta chửi cậu mấy chục tầng lầu rồi kìa!”
Chuyện gì vậy?
Tôi vội vàng nhấn vào xem.
Có hai tấm hình: một tấm là tôi và thằng em họ đang nhìn mặt nhau khóc lóc thảm thiết, vai kề vai bá cổ, một tấm là tôi và Hứa Triều đang nhìn nhau đắm đuối trong phòng y tế.
[Su Ran, nghiên cứu sinh Viện Hóa học, xin hỏi bạn vừa dây dưa lằng nhằng với đàn em trường ngoài, vừa dùng dằng không dứt với bạn cùng trường là có ý gì? Bắt cá hai tay! Thật ghê tởm!]
Tôi giận đến mức bật cười, đứa nào đây?
Sao lại quan tâm đến đời tư của tôi quá mức thế này.
Tuy nhiên lúc này quan trọng nhất vẫn là bố tôi, mấy chuyện khác tôi lười bận tâm, chẳng ngờ chuyện này vẫn chưa dừng lại ở đó.
Buổi tối, điện thoại nhận được một tin nhắn từ số lạ, chẳng nói chẳng rằng, chỉ có duy nhất một tấm ảnh.
Đó là bóng lưng Hứa Triều đang ôm một cô gái.
[Cô Tô, cô chỉ là đàn chị của anh ấy thôi, hy vọng cô biết tự trọng.]
Tôi thẳng tay chuyển tiếp luôn tấm ảnh đó cho Hứa Triều.
Rất lâu sau mới thấy phản hồi của cậu ta.
Đến tận ngày hôm sau tôi mới đọc được, chỉ một câu ngắn gọn nhưng khiến tôi ngẩn ngơ hồi lâu: [Tô Nhiễm, chú cún ngoan ngoãn đợi người sẽ không được ưu ái đâu.]
Sao lại không được ưu ái chứ?
Chú cún của tôi, bất kể cậu ấy có đợi tôi hay không, tôi vẫn yêu cậu ấy.
Tôi biết mình nên nói chuyện nghiêm túc với Hứa Triều, nhưng liên tiếp mấy ngày liền điện thoại của cậu ta đều không thể liên lạc được, thậm chí tôi đến tận ký túc xá cũng không bắt gặp được người.
Cô hướng dẫn bảo trường đang cần người gấp, cậu ta đã bị điều vào nhóm dự án bảo mật, có lẽ trong tuần này sẽ không được liên lạc với bên ngoài.
Sức khỏe của bố tôi phục hồi rất tốt, chúng tôi quyết định thứ Hai sẽ tiễn bố sang Mỹ tìm mẹ.
Ở sân bay, thằng em tôi đột nhiên ghé đầu qua vỗ vỗ tôi: “Đây có phải là cái tên ‘đại tra nam’ của chị không?”
Tôi ngẩn người, thấy yêu cầu kết bạn của thằng em, phần ghi chú đúng là Hứa Triều.
Tôi lập tức gọi điện thẳng cho cậu ta.
Hứa Triều nhấc máy có chút ngỡ ngàng, sau khi phản ứng lại liền hỏi tôi ngay: “Chị đang ở đâu?”
Tôi thành thật đáp: “Sân bay.”
Hứa Triều im lặng trong thoáng chốc, giọng điệu xen lẫn những cảm xúc cực kỳ phức tạp: “Chị lại định bỏ đi nữa sao?”
Tôi nhận ra cậu ta đang hiểu lầm chuyện gì đó, định vội vàng giải thích thì đột nhiên nghe thấy Hứa Triều nói: “Tô Nhiễm, có phải mối quan hệ của chúng ta, chỉ cần tôi ngừng chờ đợi, tôi không chủ động nữa, là sẽ hoàn toàn kết thúc không?”
Nghe câu đó, tôi không khỏi sững sờ, sống mũi chợt cay xè.
Đầu dây bên kia của Hứa Triều có chút ồn ào, cậu ta cười khổ một tiếng rồi bảo: “Thôi bỏ đi.”
Bỏ đi là bỏ thế nào?
Tôi không muốn bỏ chút nào cả.
Tôi siết chặt điện thoại định giải thích, nhưng đáp lại chỉ là tiếng tút dài ngắt kết nối.
Quen biết Hứa Triều lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cậu ta chủ động cúp máy của tôi.
Nỗi hoang mang ập đến như thủy triều, tôi gọi lại mấy lần nhưng đều không có người nhấc máy.
Tôi bắt đầu cảm nhận được dường như có thứ gì đó đang lặng lẽ tan biến, mà bản thân thì hoàn toàn bất lực.
Tiếng thông báo tại cửa khởi hành vang lên, tôi gửi cho Hứa Triều dòng tin nhắn cuối cùng, chỉ duy nhất một câu: [Ich mag dich aufrichtig.] (Tôi thích cậu, là chân thành.)
16
Mẹ kiếp, cái câu đó suýt chút nữa thì thành lời trăn trối rồi!
Máy bay của chúng tôi gặp phải bão sấm sét, giữa những cú xóc nảy dữ dội, tôi cùng bố và thằng em ôm đầu khóc thảm thiết.
Tôi vừa rơi nước mắt, vừa điên cuồng gửi tin nhắn cho Hứa Triều: Nào là tôi thực sự rất thích cậu, lúc ở Đức không phải là trêu đùa cậu đâu. Nào là vì tôi nhận nhầm cậu với cái tên “Tra Nam” Arnold nào đó nên sau này mới tỏ thái độ lạnh nhạt với cậu, thực lòng xin lỗi cậu nhiều lắm…
Nào là không đợi thì thôi đừng đợi nữa, mười tám năm sau tôi lại là một hảo hán, hy vọng cậu có thể chấp nhận khoảng cách tuổi tác khi yêu một người mười tám tuổi.
Vân vân và mây mây.
Thế rồi, cơn bão qua đi, trời quang mây tạnh, máy bay hạ cánh an toàn.
Cả khoang hành khách ôm nhau hò reo ăn mừng, chỉ có mình tôi ngồi thẫn thờ nhìn mấy “bài văn tế” dài dằng dặc đã gửi đi mà rơi vào trầm tư.
Hay là… tôi lại chạy trốn thêm vài năm nữa nhỉ?
Nhưng Hứa Triều không cho tôi cơ hội đó.
Tối ngày hôm sau, Hứa Triều xuất hiện ngay trước cổng bệnh viện.
Giây phút nhìn thấy tôi, cậu ta lao thẳng tới ôm chằm lấy tôi vào lòng, hơi thở dồn dập, nghiến răng nghiến lợi: “Tô Nhiễm, chị cố tình muốn dọa chết tôi đúng không?!”
Tôi đờ người ra: “Sao… sao cậu lại sang tận đây?”
Hứa Triều nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới mới thở phào nhẹ nhõm, rồi gõ nhẹ vào trán tôi: “Chị còn hỏi tại sao à? Điện thoại tôi hết pin nên vô tình bị ngắt cuộc gọi, đến lúc mở máy lên thì tin nhắn muốn nhảy lên 99+. Một nửa là tin nhắn thoại tiếng chị khóc lóc thúc thích, nửa còn lại là chị bảo chị thích tôi, chị bảo chị— ưm!”
“Được rồi, được rồi mà!” Tôi cuống quýt bịt miệng cậu ta lại cầu xin: “Mấy chuyện này đừng có nói chi tiết quá, tôi còn cần liêm sỉ nữa.”
Hứa Triều rũ mắt nhìn vào mắt tôi, nắm lấy cổ tay nhẹ nhàng đẩy tay tôi ra, nhỏ giọng hỏi: “Vậy… những gì chị nói đều là thật lòng, đúng không?”
Chưa đợi tôi trả lời, cậu ta lại nói tiếp: “Nếu là giả thì đừng nói cho tôi biết, cứ coi như tôi chưa từng hỏi đi.”
Nói xong, cậu ta tự cầm lấy tay tôi bịt chặt miệng mình lại, bịt kín mít không hở kẽ nào, giả vờ như mình chưa hề mở miệng.
Tôi với cậu ta nhìn nhau trân trân vài giây, cuối cùng tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Hứa Triều thấy tôi cười thì gương mặt cũng giãn ra, nhẹ nhõm hẳn đi.
Cậu ta lầm bầm lẩm bẩm: “Tôi không quan tâm đâu, tôi cứ coi như những gì chị nói là thật, tôi cứ coi như chị thích tôi, ưm!”
Lời nói bỗng khựng lại giữa chừng, tôi nhón chân hôn nhẹ lên khóe môi Hứa Triều.
Nhìn vào đôi mắt đang ngơ ngác của cậu ta, tôi nở nụ cười rạng rỡ:
“Coi là thật hay không cái gì chứ? Tôi vốn dĩ là nghiêm túc mà. Tôi thích cậu, dù cậu là Arnold hay là Hứa Triều, tôi đều thích hết.”
Đôi mắt Hứa Triều từ từ cong lại, ánh lên tia sáng rạng ngời như xuân về hoa nở.
Cậu ta vòng tay ôm chặt lấy tôi, vùi nửa khuôn mặt vào hõm vai tôi, giọng nói trầm thấp và hơi khàn: “Lần này tôi đợi được rồi, có đúng không?”
Tôi khẽ “ừm” một tiếng, ôm đáp lại cậu ta: “Cậu không phải chú cún không được ưu ái, cậu là chú cún tôi thích nhất.”
Gò má Hứa Triều hơi ửng hồng: “Xin lỗi, hôm đó tâm trạng tôi không tốt nên mới nhắn cho chị những lời như vậy.”
Nói xong, cậu ta đứng thẳng người dậy, nhìn tôi một cách cực kỳ nghiêm túc, ánh mắt minh chứng cho sự chân thành: “Tôi sẽ đợi chị, dù thế nào cũng sẽ đợi.”
Đợi chị đến, đợi ngày tái ngộ, đợi chị nói lời yêu.
Tôi nhìn sâu vào mắt cậu ta, bao bọc trong tình yêu thương mà mỉm cười: “Ừm, cậu đợi được rồi.”
17
Tôi đưa Hứa Triều đi ăn một bữa với cậu em, nhân tiện giải thích rõ ràng thân phận của “đối thủ giả mạo” này.
Sau bữa ăn, thằng em hỏi tôi: “Chẳng phải chị bảo anh ta là đại tra nam sao?”
Tôi cười gượng: “Hiểu lầm, tất cả là hiểu lầm thôi.”
Thằng em thì thầm: “Anh này để tâm đến chị lắm đấy. Hôm qua lúc vừa hạ cánh em mới thấy anh ấy gửi một đống tin nhắn hỏi thăm tình hình của chị, giọng điệu khiêm nhường kinh khủng, chỉ muốn biết chị có bình an hay không thôi.”
Nghe vậy, lòng tôi bỗng thấy xót xa.
Giữa tôi và Hứa Triều, dường như luôn là cậu ta chủ động tiến về phía tôi.
Ăn xong, tôi đưa Hứa Triều về khách sạn.
Đến nơi mới phát hiện khách sạn này vị trí không tốt lắm, ngay sát vách là một quán bar của băng đảng, thật sự rất nguy hiểm.
Hứa Triều trấn an tôi: “Không sao đâu, tôi chỉ ngủ một đêm thôi mà…”
Lời còn chưa dứt, bỗng nghe thấy tiếng “biubiu” cách đó không xa, theo sau là tiếng la hét và chửi thề.
Tim tôi thắt lại, kéo phăng Hứa Triều nấp vào một nhà hàng gần đó, cùng mấy người da trắng trốn trong căn bếp sau.
Bầu không khí căng thẳng và im lặng đến mức đáng sợ.
Tôi dỏng tai nghe ngóng động động tĩnh bên ngoài, thì Hứa Triều bất chợt nghiêng người hôn nhẹ lên trán tôi một cái, rồi chắn trước mặt tôi, y hệt như một năm về trước.
Tôi ngẩn người hỏi: “Cậu làm gì thế?”
Hứa Triều mỉm cười nhẹ, vành tai hơi đỏ lên: “Từ lần trước tôi đã rất muốn hôn chị rồi.”
Cậu ta nói tiếp, “Nhưng lúc đó chưa danh chưa phận, tôi cũng sợ làm chị hoảng.”
Tôi ngắm nhìn đôi mắt cậu ta, đôi mắt màu nâu trà chỉ phản chiếu hình bóng của duy nhất mình tôi.
“Vậy giờ cậu có danh có phận rồi đấy.”
Tôi nắm lấy tay cậu ta, “Cậu là bạn trai tôi, không làm tôi hoảng được đâu.”
Chẳng mấy chốc cảnh sát đã đến, chúng tôi mới chui từ trong bếp ra.
Mấy anh Tây da trắng giơ ngón tay cái tán thưởng: “Nụ hôn của hai bạn còn khiến tôi chấn động hơn cả tiếng súng nữa, chúc hai người hạnh phúc nhé!”
Hứa Triều nghe vậy không còn chỉ biết đỏ mặt như lần trước, mà chủ động bắt tay họ: “Cảm ơn lời chúc của các anh, chúng tôi nhất định sẽ hạnh phúc.”
Khách sạn thì chắc chắn là không dám ở rồi, tôi đưa Hứa Triều về căn hộ nhỏ của mình ở bên này.
“Đúng rồi, lúc trước trên Confession có đứa mắng tôi bắt cá hai tay, tôi phải giải thích một chút mới được.” Tôi lôi điện thoại ra.
“Tôi đã tìm gặp người đăng bài rồi.” Hứa Triều thản nhiên nói, “Trang Confession cũng đã xóa bài viết đó đi rồi.”
Tôi kinh ngạc một chút, liếc nhìn cậu ta: “Cái người đăng bài đó không lẽ chính là cô gái đã ôm cậu chứ? Cũng là… fan cuồng của cậu sao?”
Hứa Triều lập tức không còn giữ được vẻ điềm tĩnh nữa: “Không phải fan cuồng, chỉ là lúc trước khi tôi đi học làm bánh vô tình gặp phải, cô ta cứ muốn hẹn hò với tôi nhưng tôi đều từ chối hết rồi. Tôi không biết năm nay cô ta cũng về nước, còn định đăng ký làm nghiên cứu sinh của mẹ tôi. Cái ôm đó cũng là cô ta tự dưng lao vào thôi, tôi đã đẩy ra ngay lập tức mà!”
Cậu ta rõ ràng là sợ tôi hiểu lầm, sốt sắng giải thích một tràng dài, cuối cùng còn cam đoan với tôi: “Tô Tô, lúc đầu giả vờ không biết tiếng Trung là lỗi của tôi, nhưng tôi không phải trêu đùa chị đâu. Tôi chỉ là… chỉ là cảm thấy dáng vẻ chị nói tiếng Đức trông rất đáng yêu.”
“Tôi không phải tra nam, tôi chỉ thích mình chị thôi.”
Tôi dĩ nhiên biết cậu ta không phải tra nam.
Nghĩ đến đây, tôi chủ động nắm lấy tay Hứa Triều, nghiêm túc xin lỗi cậu ta: “Chuyện lúc trước cũng là lỗi của tôi, chưa kiểm chứng đã gán cho cậu cái danh tra nam, bắt cậu phải mang tiếng xấu lâu như vậy, xin lỗi nhé.”
Hứa Triều nắm ngược lại tay tôi, giọng nói khẽ khàng: “Tôi không sợ mang tiếng xấu, chỉ cần kết quả cuối cùng là chị, thì thế nào cũng được.”
Lòng tôi dâng lên một nỗi ấm áp, nghiêng đầu trao cho cậu ta một nụ hôn.
Căn hộ chỉ có duy nhất một chiếc giường, ai đó lại bắt đầu diễn lại “vở kịch cũ”.
“Tôi có thể bảo vệ chị mà, Tô Tô.”
Vệ sinh cá nhân xong, Hứa Triều ôm chăn đứng bên cạnh giường tôi, ra vẻ định trải đệm nằm đất.
Tôi kéo tuột cậu ta lên giường: “Đừng có diễn nữa.”
Hứa Triều bật cười, thuận thế nằm đè lên người tôi, cúi đầu khẽ hôn lên khóe môi tôi: “Cứ như đang mơ vậy.”
Cậu ta nói, “Tô Tô, chị có thể nói lại một lần nữa là chị thích tôi được không?”
Tôi nhắm mắt lại, giọng nói dịu dàng: “Tôi thích cậu.”
Hứa Triều vùi đầu vào cổ tôi, giọng hơi khàn đi: “Tôi yêu chị.”
Nghe thấy thế, tôi không tự chủ được mà nhìn vào đôi mắt sâu thẳm, dịu dàng của cậu ta.
Cậu ta nắm lấy tay tôi, mười ngón tay đan chặt: “Tô Tô, chị nói đúng, người yêu của tôi… xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.”
Tôi cười đáp lại một tiếng, ngước đầu hôn cậu ta, chìm đắm trong làn sóng tình ái triền miên.
Người yêu của tôi ơi, anh đã từng xa tận chân trời nơi mây trắng, nhưng cảm ơn anh cuối cùng đã ở lại bên em.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖