Góc Của Chan

XA TẬN CHÂN TRỜI, GẦN NGAY TRƯỚC MẮT – CHƯƠNG 5

13

Cái tên Hứa Triều này, hồi ở Đức cực kỳ nổi tiếng.

Cậu ta kém tôi hai tuổi, nhưng toàn đăng ký học các môn của khóa trên.

Cậu ta rất thông minh, lại còn đẹp trai.

Tôi nghe các bạn bên Đức kháo nhau rằng, cậu ta gần như mỗi học kỳ thay một cô bạn gái, là một tay chơi đào hoa khét tiếng khắp chốn phong lưu.

Thế nên tôi không tin cậu ta có thể chung tình với mình lâu đến thế.

“Nếu là vừa yêu đương với người khác vừa đi tìm tôi thì thôi đừng nhắc đến làm gì.”

Tôi thở dài, “Nghe tra nam lắm.”

Hứa Triều hờ hững nắm lấy cổ tay tôi, vội vã giải thích: “Không có, không có người nào khác cả, tôi vẫn luôn…”

Điện thoại rung lên, là cuộc gọi từ phòng thí nghiệm.

Lòng dạ rối bời khiến tôi nhất thời chẳng muốn nghe cậu ta giải thích, liền đứng phắt dậy: “Hứa Triều, thật ra tôi luôn cảm thấy, có lẽ cậu cũng chẳng thích tôi đến thế đâu.”

Nhìn gương mặt sững sờ đột ngột của cậu ta, tôi nhẫn tâm nói tiếp: “Chẳng qua vì tôi khác biệt với những người cậu từng tiếp xúc, nên cậu mới giả vờ không biết tiếng Trung để trêu đùa tôi, chẳng qua vì cậu chưa kịp tán đổ tôi mà tôi đã chạy mất, nên cậu mới chấp niệm muốn đuổi theo cho bằng được.”

“Vì thế tôi luôn thấy rằng, thứ cậu dành cho tôi là chấp niệm, chứ không phải là thích.”

“Mà tôi thì không muốn phải trả giá cho cái chấp niệm đó của cậu.”

Hứa Triều ngơ ngác nhìn tôi, hồi lâu sau cuối cùng cũng cúi đầu xuống, không nói thêm lời nào nữa.

Tôi thở hắt ra một hơi, quay lưng bước ra khỏi phòng nghỉ, thoang thoảng có tiếng nói vọng lại từ phía sau.

Tôi không dám nghe rõ.

Bận rộn ở phòng thí nghiệm đến tận sầm tối mới xong, tôi và Tiểu Diệp mặt mày lấm lem bước ra khỏi tòa nhà.

“Mệt chết mất thôi, đợi dự án này xong, nhất định phải bắt cô cho nghỉ phép!”

Tiểu Diệp gật đầu đồng tình, rồi hỏi: “Đúng rồi, Hứa Triều có tìm được cậu không?”

Tôi ngẩn người: “Hả?”

Tiểu Diệp ngáp một cái: “Thì trưa nay ấy, cậu ấy hình như vừa làm xong dự án từ bên ngoài về, bảo muốn tìm cậu, tớ nói cậu đang ở cơ sở phía Đông.”

Tôi lắng nghe: “Cậu ấy đúng là có đi xe buýt trường đến tìm tớ thật.”

Tiểu Diệp xua tay: “Xe buýt gì chứ, cậu ấy không bắt kịp chuyến cuối, nên đã đạp xe đạp công cộng qua đó đấy.”

Nghe đến đó, tôi chết lặng.

Bố trí hai cơ sở Đông – Tây của trường chúng tôi vốn không hợp lý, không có xe buýt công cộng chạy thẳng, chỉ có xe trường và taxi.

Buổi trưa tắc đường như thế, muốn chặn được tôi trước khi tôi lên xe trường, Hứa Triều chỉ còn cách chọn đạp xe.

“Chậc chậc, giữa trưa nắng ba mươi sáu ba mươi bảy độ, đạp xe hơn hai mươi cây số.” Tiểu Diệp cảm thán, “Nhưng chắc cậu ấy cũng không thấy khổ đâu, em trai Hứa Triều đúng là thâm tình với cậu thật đấy.”

Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác khó tả, muốn hỏi thăm tình hình của Hứa Triều nhưng lại phát hiện điện thoại công việc đã bỏ quên ở phòng thí nghiệm, mà điện thoại hiện tại lại không có số liên lạc trong nước của cậu ta, chỉ có cái số bên Đức cũ rích kia thôi.

Thôi bỏ đi.

Tôi nghĩ, tôi nghe cô nhắc qua là Hứa Triều định ở lại trong nước rồi, chắc cũng chẳng giữ cái số cũ đó làm gì nữa.

Về đến ký túc xá, tắm rửa xong bước ra, tôi chợt thấy có thông báo tin nhắn mới.

Đầu số 490, đến từ khu vực Đức.

Tim tôi đập “thình thịch”, nhấn mở giao diện, chỉ có duy nhất một dòng chữ:

[Ich mag dich aufrichtig.]

(Tôi thích chị, là chân thành.)

14

Suốt một đêm trằn trọc không sao ngủ được, trời vừa hửng sáng, tôi gửi tin nhắn cho một người bạn đang ở Đức: [Cậu nói thêm cho tôi nghe về chuyện của Arnold (Hứa Triều) được không?]

Đối phương chắc đang chạy deadline, trả lời tôi rất nhanh: [Sao tự nhiên cậu lại hứng thú với cậu ta thế? Nghe bảo dạo này cậu ta lại mới đổi bạn gái mới đấy.]

Tôi nhíu mày, là cô nàng “fan cuồng” kia sao?

Chỉ vài phút sau, đối phương gửi thêm một tấm ảnh: [Nhìn đi, nữ thần và gã bạn trai tóc vàng của cô nàng.]

Tôi nhấn mở ảnh, nhìn chàng trai trong hình đang cười đến mức mặt mày hớn hở mà đầy dấu hỏi chấm trong đầu: [Đây là ai??]

Đầu dây bên kia cũng ngớ người: [Arnold chứ ai!]

Cái gì cơ???

Tôi gõ chữ lia lịa: [Láo lếu! Arnold làm gì mà xấu đau xấu đớn thế này!]

Đối phương cũng thần tốc gửi lại ảnh, thậm chí cuối cùng còn đính kèm một file PDF: [Toàn bộ “tuyển tập” về tay chơi Arnold đều ở đây hết, cậu tự mà xem đi.]

Sau khi lướt từ đầu đến cuối một lượt, tôi ngẩng đầu lên trong trạng thái tâm thần bấn loạn.

Tôi… đệch… nhận nhầm người rồi.

Arnold này không phải Arnold kia!

Cái bọn Đức các người sao mà lắm đứa tên Arnold thế hả trời?!

Suốt cả ngày hôm đó tôi cứ như người mất hồn.

Buổi tối vẫn đến tòa nhà giảng đường họp nhóm như thường lệ, trên đường đi tình cờ gặp cô hướng dẫn.

“Em chào cô.” Tôi vừa chào vừa đưa mắt dáo dác nhìn quanh.

Cô cười híp mắt: “Tìm Hứa Triều hả?”

Tôi hơi ngượng: “Dạ không phải…”

“Đằng kia kìa.” Cô chỉ tay về góc nhỏ của tòa nhà, “Cái cô fan… à không, có một nữ sinh tìm nó, hai đứa không biết đang đứng nói chuyện gì.”

Tôi khẽ nheo mắt, lại là fan cuồng à…

Đang nói dở thì Hứa Triều từ góc tòa nhà bước ra, tay còn xách một hộp bánh ngọt cực kỳ tinh xảo.

Nhìn thấy tôi, cậu ta rõ ràng sững lại, có chút vui mừng xen lẫn lúng túng: “Tô Tô…”

Tôi bảo cậu ta: “Họp xong đừng về vội, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

Đôi mắt Hứa Triều sáng rực lên ngay lập tức: “Được!”

Ánh mắt tôi lại rơi vào hộp bánh kia: “Cái này là…?”

Hứa Triều bỗng lắp bắp: “À, mẹ tôi… mẹ bảo dạo này mọi người vất vả quá nên bảo tôi đặt bánh cho cả nhóm.”

Sau buổi họp, Hứa Triều giao nhiệm vụ chia bánh cho cô hướng dẫn, rồi kéo tôi chạy biến ra khỏi lớp.

Cậu ta giống như một chú cún con đang hớn hở, tha thiết nhìn sang: “Tô Tô, chị muốn nói gì thế?”

Tôi hít một hơi thật sâu, ba chữ “Tôi xin lỗi” còn chưa kịp thốt ra thì điện thoại đã rung lên bần bật.

Là thằng em họ của tôi.

Tôi đành phải nghe máy trước: “Gì th—”

“Chị ơi! Bố đột nhiên ngất xỉu rồi! Nhà mình đang ở Bệnh viện Phụ sản số 1 thành phố!”

Sắc mặt tôi đanh lại, vắt chân lên cổ chạy: “Chị đến ngay đây!”

Hứa Triều vẫn luôn bám sát sau lưng: “Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Tôi giơ tay chặn bước chân cậu ta định đi theo, vẻ mặt nghiêm túc: “Gia đình tôi hiện có việc cực kỳ gấp, sau khi xử lý xong, tôi nhất định sẽ liên lạc với cậu.”

Biểu cảm của Hứa Triều biến hóa liên tục, nhưng cuối cùng cậu ta vẫn chọn tin tưởng: “Có cần tôi giúp gì không?”

Tôi vốn đã quen độc lập, chỉ lắc đầu rồi chạy biến.

Giọng nói của Hứa Triều vọng lại từ phía sau, đầy kiên định nhưng âm cuối lại để lộ vài phần run rẩy: “Tôi sẽ đợi, Tô Tô.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!