11
Tôi không nán lại lâu thêm nữa, chào cô hướng dẫn một tiếng rồi khoác tay cậu em rời đi.
Trên đường về, cậu em tôi cứ run rẩy lo sợ: “Không phải chứ chị, tình hình gì vậy? Em thuận đường chở chị về, sao tự nhiên lại biến thành ‘vi phạm đạo đức’ thế này?”
“Đạo đức cái búa ấy!”
Tôi lườm một cái cháy mặt: “Mượn mày làm bia đỡ đạn đấy, không nhìn ra à?”
Thằng em gãi đầu: “Một cực phẩm soái ca như thế thích chị mà chị lại không thèm?”
Tôi hừ lạnh: “Đẹp trai thì có tác dụng gì, cậu ta là một tên ĐẠI – TRA – NAM!”
Cậu em lập tức cùng hội cùng thuyền với tôi, quàng vai bảo tôi rút điện thoại ra chụp ảnh: “Đăng ngay một cái status lên vòng bạn bè, để anh ta không bao giờ dám có ý đồ bất chính với chị nữa!”
Nghe vậy tôi hơi do dự, đấu tranh tư tưởng vài giây rồi cuối cùng cũng nhấn nút gửi.
Đợi đến khi gửi xong rồi tôi mới sực nhớ ra, mình vốn dĩ đã có kết bạn WeChat với Hứa Triều đâu, tôi đăng lên cho cái búa nó xem à?
Trưa hôm sau tan học, tôi vẫn đứng đợi xe buýt của trường như thường lệ.
Dữ liệu trong phòng thí nghiệm lại sai bét,tôi nhíu mày rà soát từng công đoạn để tìm lỗi, thì một cái bóng đổ ập xuống trước mặt.
Là Hứa Triều.
Cậu ta mặc áo ba lỗ sát nách và quần vận động, trán đeo băng đô thun, trông tràn đầy hơi thở thanh xuân của một nam sinh đại học.
“Khéo quá nhỉ.” Tôi mỉm cười khách sáo.
“Không khéo đâu.” Hứa Triều nhìn tôi, hơi thở có chút dồn dập, đầu mũi còn đọng những giọt mồ hôi, “Tôi đến tìm cô đấy, Tô Tô.”
“Tôi gửi lời mời kết bạn, sao cô không đồng ý?” Cậu ta nhìn xoáy vào mắt tôi, thần sắc có phần tủi thân.
Tôi ngẩn người, mở chiếc điện thoại vốn chỉ dùng cho công việc ra thì thấy một yêu cầu kết bạn, phần ghi chú đúng là tên Hứa Triều.
“Tôi không để ý.” Tôi tiện tay nhấn đồng ý, nhưng cũng chẳng giải thích gì thêm.
Hứa Triều nhìn động tác của tôi, đột nhiên hỏi: “Tài khoản WeChat này thật ra không phải cái cô hay dùng đúng không?”
Tôi im lặng.
Hứa Triều tiến lại gần một bước, trong giọng nói dường như có thứ gì đó đang bị kìm nén đến cực hạn:”Tại sao hả Tô Tô? Tại sao… Tại sao lại ra đi mà không một lời từ biệt? Tại sao lại giả vờ không quen biết? Tại sao lại lạnh nhạt như thế này?”
Trong một khoảnh khắc tâm linh tương thông kỳ lạ, tôi bỗng thấu hiểu hết những chất vấn mà cậu ta chưa thốt ra thành lời.
“Tiểu Diệp đã cho tôi xem vòng bạn bè của cô rồi.”
Im lặng vài giây, cậu ta ngước mắt nhìn tôi, giọng nói hơi khản đặc: “Người đó… thật sự là bạn trai cô sao?”
Tôi đột nhiên cảm thấy rất phiền lòng.
Rõ ràng cả hai đã xa nhau lâu như thế rồi, tại sao cậu ta cứ phải trưng ra bộ dạng thâm tình quyến luyến này làm gì?
Thế là tôi gật đầu, thậm chí còn đưa cho cậu ta xem những tấm ảnh chụp chung nhí nhố thường ngày với thằng em họ:”Chúng tôi bên nhau lâu rồi, giờ cuối tuần nào cũng ở chung một chỗ.”
Sắc mặt Hứa Triều tái nhợt đi.
Cậu ta nhìn chằm chằm vào một tấm ảnh hai chúng tôi cùng thả tim trước ống kính thật lâu.
Một hồi sau, cậu ta cúi đầu, giọng nói nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy: “Xin lỗi, tôi cứ tưởng… là cô đang lừa tôi cơ.”
Cậu ta rũ mắt xuống, không rõ là mồ hôi hay thứ gì đó nhỏ xuống mặt đất: “Ngày hôm đó là tôi không đúng, tôi sẽ không làm phiền cô nữa đâu, Tô Nhiễm.”
Hiếm khi cậu ta gọi thẳng tên tôi một cách trịnh trọng như thế.
Tôi hơi sững lại, còn chưa kịp phản ứng thì Hứa Triều đã quay người rời đi.
Nhưng cậu ta chẳng đi được bao xa, chỉ khoảng ba năm mét, thân hình bỗng lảo đảo rồi đổ gục xuống đất.
Đồng tử tôi co thắt lại: “Hứa Triều!!”
12
“Hạ đường huyết, lại còn bị sốc nhiệt nữa. Cái bọn trẻ mấy đứa thật là biết cách hành hạ bản thân mà.”
Trong phòng y tế của trường, tôi rụt cổ nghe bác sĩ mắng mỏ: “Bạn trai cô trông cao to lực lưỡng thế kia, nhưng nhìn cái quầng thâm dưới mắt xem, bao lâu rồi không được nghỉ ngơi tử tế? Làm bạn gái thì phải biết đốc thúc người ta chứ!”
Tôi há miệng định cãi: “Cháu…”
“Cảm ơn bác sĩ.” Tiếng nói phát ra từ trên giường bệnh.
Hứa Triều tỉnh lại từ lúc nào không hay, giọng khàn đặc: “Cô ấy… cô ấy là đàn chị của tôi.”
Tôi khựng lại một chút, rồi “ừm” một tiếng: “Vâng, cháu là đàn chị của cậu ấy.”
Sau khi cắm kim truyền nước, trong phòng nghỉ chỉ còn lại hai chúng tôi.
Hứa Triều sờ sờ miếng dán hạ sốt trên trán,lên tiếng cảm ơn tôi: “Gây rắc rối cho cô rồi, ngại quá.”
Tôi gắt gỏng: “Tôi thì chẳng rắc rối gì, chỉ sợ ‘đại soái ca họ Hứa’ đây mất sạch thể diện, bị người ta dùng xe ba gác kéo vào phòng y tế, sau này vô duyên với top 3 nam vương của trường rồi.”
“Nhưng mà nghĩ lại thì cũng chẳng sao.” Tôi đứng dậy nhún vai, “Mấy cô fan cuồng của cậu chắc sẽ chỉ càng thương xót cậu hơn thôi. Không có việc gì nữa thì tôi đi trước đây, cậu…”
“Tô Nhiễm!”
Hứa Triều đột nhiên đưa tay chộp lấy cổ tay tôi, nhưng rồi lại buông ra nhanh như bị điện giật, đáy mắt vừa lo lắng vừa tủi thân: “Không phải như cô nghĩ đâu, không phải fan cuồng!”
“Ông anh ơi, nhìn cái ống truyền dịch kìa!”
Mọi sự chú ý của tôi đều đổ dồn vào cái ống truyền đang bị máu chảy ngược vào, tôi cuống cuồng vỗ vỗ cậu ta: “Nằm yên đi! Máu! Máu chảy ngược rồi kìa!”
Hứa Triều chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái, thậm chí còn định rút phăng kim tiêm ra để đứng dậy: “Tôi không sao, đừng để ý, tôi đi tìm mẹ tôi để giải thích rõ ràng với cô.”
Thế là công sức châm cứu nãy giờ coi như đổ sông đổ biển, máu tươi cứ thế rỉ ra từ mu bàn tay Hứa Triều, thấm xuống lách tách.
Tôi nhìn mà kinh hồn bạt vía, thẳng tay “bốp” một nhát vào trán cậu ta ấn ngồi xuống, rồi cuống cuồng lục tung cả phòng tìm băng dính y tế.
“Cấm cử động!”
Thấy tên này vẫn chưa chịu ngồi yên, tôi gào to một tiếng: “Cậu mà còn dám nhúc nhích cái nữa, ngày mai tôi bỏ trường đi bụi luôn cho cậu xem!”
Nghe thấy thế, Hứa Triều giống như một cỗ máy đột ngột bị kẹt lẫy, ngồi đờ ra bên mép giường, ngừng mọi động tác.
Lục ra được bông gòn, tôi vội vàng cầm máu cho cậu ta.
Hơi thở nhè nhẹ phả xuống từ đỉnh đầu, vài giây sau, một bàn tay ấm áp lướt qua mang tai tôi, giúp tôi vén lọn tóc con vừa rơi xuống.
Tim tôi hẫng một nhịp, theo bản năng ngẩng đầu lên, đâm sầm vào ánh mắt của Hứa Triều.
“Tô Tô.”
Tay Hứa Triều không rời đi, cứ thế lơ lửng bên tai tôi, tựa như đang ôm trọn tôi trong lòng bàn tay cậu ta vậy:
“Đừng đi mà, tôi đã tìm chị rất lâu mới thấy đấy.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖