5
Mọi chuyện phát triển đến nước này là điều tôi hoàn toàn không ngờ tới.
Đêm xuống, tôi ngồi trên giường, còn Arnold thì nằm dưới đất cạnh bên.
“Cậu…”
“Sao thế?” Cậu ta đặt gối ngay ngắn rồi ngước lên nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh dưới ánh đèn vàng ấm áp, trông chẳng khác nào một chú cún con.
Tôi ngập ngừng: “Thật ra cậu có thể ra ghế sofa nhỏ ngoài kia mà nằm, sàn nhà cứng lắm.”
Nhưng Arnold lại lắc đầu: “Nếu nửa đêm cô có sợ hãi mà tỉnh giấc, tôi có thể biết ngay lập tức.”
Tôi thật sự muốn nói rằng “Cậu lo xa quá rồi”, một đứa chuyên vừa ăn cơm vừa xem phim phá án xác chết như tôi thì biết sợ là gì?
Thế mà không ngờ, nửa đêm tôi lại tỉnh thật, thề luôn!
Dĩ nhiên không phải tỉnh vì gặp ác mộng, mà bị đánh thức bởi tiếng khoan cửa.
Tôi mơ màng bò dậy, quên bẵng mất Arnold đang nằm dưới chân giường, thế là giẫm thẳng một phát lên người cậu ta.
Nghe tiếng rên hừ hừ đau đớn, tôi mới sực tỉnh, vội vàng bật đèn: “Cậu có sao không?!”
Arnold ôm bụng,vẻ mặt trông khá là thống khổ.
Tôi cuống quýt cả lên, ngồi thụp xuống bên cạnh, cẩn thận xoa bụng giúp cậu ta: “Xin lỗi,xin lỗi mà, có cần đi bệnh viện không?”
Tôi càng xoa, mặt cậu ta càng đỏ, lưng càng khòm lại dữ dội.
Cuối cùng, cậu ta cuộn tròn dưới đất, giấu nửa người vào trong chăn: “Tô Tô, được rồi, Tô Tô à.”
“Cậu không được giấu bệnh sợ thầy đâu!” Tôi đưa tay định kéo chăn ra, kết quả là chạm phải một “vật thể” không mấy bình thường cho lắm.
Trời đất ơi ông anh tôi ơi!
Cậu ta làm tôi “cấn” quá đấy nhé!
6
Mặt Arnold đỏ lựng như quả cà chua chín.
Nhưng tôi thì không, vì tôi làm gì có liêm sỉ.
Thậm chí, nếu không phải vì cậu ta quấn chăn quá chặt, có khi tôi đã tranh thủ sờ thử cơ bụng cậu ta rồi.
“Tô Tô, ngoài cửa… hình như ngoài cửa có người.” Arnold túm chặt chăn, cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý.
Tôi cũng nghe thấy rồi, đứa nào rảnh rỗi đi khoan cửa lúc nửa đêm thế này?
“Cô đừng qua đó!” Arnold nửa ngồi nửa nằm giữ lấy cổ tay tôi: “Không an toàn đâu, để tôi qua.”
Tôi khẽ ho một tiếng, nhìn lên trần nhà: “Dựng lều (đang ‘chào cờ’) mà đi ra ngoài, hình như không được lịch sự cho lắm nhỉ?”
Arnold đặt tay lên vai đẩy tôi lùi xa một mét, ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng: “Cô đừng lại đây, tôi không sao.”
“Được thôi.” Tôi nhún vai, “Vậy để tôi đi tìm vũ khí tự vệ cho cậu.”
Vài phút sau, Arnold cuối cùng cũng có thể “diện kiến” thiên hạ, còn tôi thì xách từ đống đồ tạp nham ra một chiếc máy cưa cầm tay.
Vẻ mặt Arnold hiện rõ vẻ muốn nói lại thôi, nhưng cậu ta vẫn đón lấy máy cưa đi về phía cửa, ướm hỏi: “Hallo, Was ist los? (Xin hỏi có chuyện gì vậy?)”
Đáp lại cậu ta, ngoài tiếng khoan cửa còn có tiếng “biubiu”.
Mẹ kiếp!
Sao lại bắn nhau ngay trước cửa nhà thế này?!
Tim tôi thót lại, kéo phăng Arnold chạy ngược về phòng ngủ, chốt cửa lại rồi đẩy cậu ta trốn vào tủ quần áo lớn.
Tôi nói thầm bằng hơi: “Trước khi cảnh sát đến, chúng ta tuyệt đối không được ra ngoài!”
Arnold rõ ràng cũng rất căng thẳng,nhưng vẫn không quên lấy đủ loại áo khoác dài vây quanh để giấu tôi thật kỹ.
Ánh mắt và giọng nói của cậu ta cực kỳ kiên định: “Tôi sẽ bảo vệ cô, Tô Tô.”
Tim tôi như lỡ mất một nhịp, vài giây sau mới đáp: “Cảm ơn cậu.”
Thời gian cứ như bị kéo dài vô tận, đến lúc nghe thấy tiếng còi cảnh sát, tôi cảm tưởng như đã qua cả một thế kỷ.
Tiếng súng đã tắt lịm từ lâu, Arnold đẩy cửa tủ ra một chút, quan sát hồi lâu rồi mới thở phào, quay lại mỉm cười với tôi: “An toàn rồi, Tô Tô.”
Ánh nắng ban mai vừa vặn xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng, đậu trên đôi lông mày và ánh mắt sâu thẳm, cương nghị của cậu ta.
Lúc ấy, cậu ta trông bình thản và vững chãi biết bao, cứ như chàng hiệp sĩ của riêng tôi vậy.
Tôi ngây người nhìn, tim đập “thình thịch”, nhất thời chẳng biết nói gì.
Arnold quay người bế tôi ra khỏi tủ áo, và ngay cả khi cảnh sát ập đến, cậu ta vẫn không quên nắm chặt tay tôi.
Tôi nghe thấy viên cảnh sát kia hỏi cậu ta: “Đây là bạn gái cậu à? Cậu đã bảo vệ cô ấy suốt, cậu dũng cảm lắm.”
Mặt Arnold đỏ bừng: “Bảo vệ phụ nữ là trách nhiệm của mỗi người đàn ông.”
Viên cảnh sát trao cho anh một cái nhìn kiểu “tôi hiểu mà”, rồi quay sang bảo tôi: “Tiểu thư, bạn trai cô tuyệt lắm đấy.”
Lúc này tôi cũng đã lấy lại tinh thần, mỉm cười đáp: “Dĩ nhiên rồi, con mắt nhìn đàn ông của tôi từ trước đến nay chưa bao giờ sai cả.”
Gò má Arnold càng đỏ hơn, cậu ta lại biến thành chú cún con đáng yêu rồi.
Nhìn khuôn mặt ấy, chẳng hiểu tôi nghĩ gì mà ma xui quỷ khiến đưa tay lên xoa nhẹ má cậu ta, thì thầm bằng tiếng Trung:”Babe à, cậu thế này làm tôi thấy ưng cậu quá đi mất.”
7
Xảy ra chuyện tày đình thế này, thật tình tôi chỉ muốn đặt vé máy bay về ngay chiều nay cho xong.
Nhưng phía trường học vẫn còn một số thủ tục cần giải quyết, nên trời sáng rõ, tôi vẫn cùng Arnold đến trường.
Trên đường đi, cậu ta cứ ngượng ngùng chẳng dám bắt chuyện với tôi, sắc đỏ trên vành tai mãi mà không tan hết.
Ngoài mặt tôi cười cười, nhưng trong lòng lại thấy lạ lùng vô cùng.
Chẳng phải Arnold là “cao thủ tình trường” trong lời đồn của các bạn cùng khóa sao?
Sao trông cậu ta lại thuần khiết đến mức này nhỉ?
Đến trước cổng tòa nhà giảng đường, tôi và Arnold chia tay nhau.
Cậu ta nhìn tôi, đôi mắt sáng rực, đầy vẻ rạng rỡ: “Tô Tô, chiều nay tôi không có tiết, tôi có thể mời cô cùng dùng bữa tối được không?”
Tôi chú ý cách dùng từ của cậu ta, là một bữa tối khá chính thức đấy.
Nhẩm tính lại giờ bay, tôi gật đầu: “Được chứ.”
Arnold bật cười rạng rỡ, vẫy tay chào tạm biệt tôi.
Đi được vài bước, cậu ta lại ngoảnh đầu nhìn, rồi không kìm lòng được mà chạy nhỏ bước quay lại bên tôi, trao cho tôi một nụ hôn gió lên má đầy chừng mực:
“Quen biết cô là điều tuyệt vời nhất mà tôi có được ở nơi này.”
Cho đến tận lúc làm xong thủ tục bước ra khỏi văn phòng hiệu trưởng, trong đầu tôi vẫn còn vang vọng câu nói đó.
Đúng là chẳng sai chút nào, Arnold quả thực là một tay sát gái lão luyện, chiêu trò “thả thính” thật sự rất ra gì và này nọ.
“Su, chiều nay em không có vấn đề gì chứ?” Cô phụ trách dự án đứng bên cạnh hỏi tôi.
Tôi sực tỉnh: “Dạ?”
Cô hơi bất lực: “Cô bảo là chúng ta sẽ tập hợp sớm, chiều nay đi ra sân bay sớm một chút.”
Tôi vội vàng gật đầu: “Dạ vâng, không vấn đề gì, cô cứ yên tâm ạ.”
Đợi đến khi cô hài lòng đi xa rồi, tôi mới chợt nhớ ra: Nếu đi sớm, chẳng phải là không thể cùng Arnold ăn tối sao?
Đang lúc phân vân, tôi bỗng nghe thấy một cô gái đi ngang qua hào hứng nói: “Tối nay Arnold tổ chức tiệc đấy, cậu ấy có mời cả tớ nữa!”
Người đi cùng cũng vui lây cho cô ấy: “Tớ biết ngay cậu ấy có ý với cậu mà, hai người đã hẹn hò mấy lần rồi còn gì?”
Tôi quay đầu nhìn lại, cô gái tóc vàng mắt xanh kia là đội trưởng đội cổ vũ của trường chúng tôi, cực kỳ xinh đẹp và được yêu thích, trông cũng cực kỳ xứng đôi với Arnold.
Cô nàng đội trưởng cười rạng rỡ: “Đúng vậy, tớ nghĩ tối nay chúng tớ có thể xác nhận mối quan hệ luôn.”
Tôi mím môi, rút điện thoại ra đổi vé máy bay.
Hóa ra lời mời không phải chỉ dành riêng cho mình tôi, mà là “quăng lưới” diện rộng.
Được lắm Arnold, bà đây không làm con cá trong ao của cậu nữa!
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖