1
Một năm du học Đức là quãng thời gian năm năm khó quên nhất trong ba năm cuộc đời tôi.
Nhưng cũng may là trong lớp có một đại soái ca, người giúp tôi giữ vững niềm khao khát đến trường giữa cơn bão áp lực học thuật.
Tôi và cậu ta cùng một nhóm, mỗi lần bị bài tập hành cho “ra bã”, trêu chọc cậu ta chính là cách duy nhất để tôi giải khuây.
Ví dụ như hôm nay, tôi xòe lòng bàn tay về phía cậu ta, làm vẻ thần bí: “Cậu biết không? Tôi có thể xem đường chỉ tay để bói định mệnh cho cậu đấy.”
Anh chàng cực kỳ tin tưởng tôi, lập tức xòe tay ra ngay.
Tôi hỏi cậu ta: “Cậu muốn biết điều gì?”
Cậu ta nhìn tôi rồi lại vội quay đi, có vẻ hơi ngượng ngùng: “Tôi muốn biết… người yêu tương lai của mình là ai.”
Tôi giả vờ vạch vài đường trong lòng bàn tay cậu ta, rồi ướm thử bằng cách đan chặt mười ngón tay vào nhau: “Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.”
Dù không hiểu tiếng Trung, nhưng cậu ta vẫn đỏ mặt, nắm lấy tay tôi khẽ lắc nhẹ, hỏi bằng tiếng Đức: “Nghĩa là gì thế?”
Tôi nheo mắt cười, đáp lại bằng tiếng Hán: “Nghĩa là, thích cậu đó.”
2
Tan học, cậu ta đi cùng tôi.
Tôi biết căn hộ của cậu ta không cùng hướng với mình, nên hơi thắc mắc: “Cậu không về nhà à?”
Cậu ta gãi mũi: “Dạo này khu này không an toàn lắm, tôi đưa cô về nhé?”
Tôi cũng nghe phong thanh rồi, phố bên cạnh cách đây hai hôm lại vừa có vụ “biubiu”.
“Được thôi, cảm ơn cậu.” Tôi mỉm cười với cậu ta, “Để đáp lễ, tối nay mời cậu ở lại nhà tôi ăn phấn chua cay nhé.”
Mắt cậu ta sáng rực lên: “Phấn cay! Ngon lắm!”
Cái anh chàng người Đức này không có thói quen đi ăn chực tay không, cứ nhất quyết đòi vào siêu thị cạnh nhà tôi mua ít đồ tráng miệng.
“Cái bánh mì này mới ra lò, không thử sao?”
Tôi ghé mắt nhìn, trời đất ơi, bánh mì Pháp kẹp cá hun khói!
Thấy cậu ta vẫn đang đầy vẻ hiếu kỳ, tôi ái ngại xoa đầu cậu ta: “Bé cưng à, cậu đúng là chưa được ăn đồ gì ngon bao giờ đúng không?”
Cậu ta ngẩn người, dường như đang cố dịch xem câu tiếng Trung tôi vừa nói là gì.
Tôi cũng sực tỉnh, vội vàng chuyển đổi hệ thống ngôn ngữ: “Arnold, tôi đề nghị cậu nên ăn thêm nhiều món Trung Quốc vào (Ich schlage vor, Sie essen mehr chinesische Küche).”
Arnold chậm chạp “ồ” một tiếng, chẳng hiểu sao đôi gò má lại ửng hồng.
Hai hôm nay nắng khá gắt, lại thêm hội người nước ngoài hay có đủ thứ dị ứng, tôi suýt thì tưởng cậu ta bị dị ứng tia cực tím, vội vàng đưa tay che hai bên mặt cậu ta, giọng lo lắng: “Arnold, cậu thấy không khỏe ở đâu à?”
Đôi mắt nâu trà của Arnold nhìn tôi không chớp, trong trẻo và sáng ngời như một chú cún con.
Vài giây sau, cậu ta đưa tay nắm lấy tay tôi, nghiêng mặt áp sát vào lòng bàn tay: “Có một chút, mặt nóng lắm, phiền cô hạ nhiệt giúp tôi được không?”
Sau khi Arnold cam đoan năm lần bảy lượt là không phải dị ứng, tôi mới đưa cậu ta về căn hộ.
Thấy mặt mũi cậu ta đúng là không sưng vù lên như đầu heo, tôi mới thở phào, lấy một hộp kem từ tủ lạnh đưa cho cậu ta: “Cái này lạnh hơn này, cậu áp lên mặt đi.”
Arnold miễn cưỡng buông tay tôi ra: “Được rồi.”
Phấn chua cay chỉ cần luộc qua là xong, sợ anh ăn không no, tôi lại mở ngăn mát tủ lạnh: “Lúc trước tôi có làm ít mứt dâu, cậu có thể… Shit!”
Ngăn mát bên trên của tủ lạnh là một đống hỗn độn, hũ mứt dâu của tôi không biết đã nổ tung từ lúc nào, nước mứt đỏ lòm bắn tung tóe khắp nơi.
“Tô Tô!” Arnold lập tức ngăn hành động dùng tay lau tủ lạnh của tôi lại: “Nguy hiểm lắm, sẽ bị cắt vào tay đấy, lại đây với tôi.”
3
Chỉ có vài mảnh kính vỡ thôi mà, tôi chẳng thấy có gì nguy hiểm cả, nhưng vẻ mặt Arnold thực sự nghiêm trọng, tôi đành vứt giẻ lau sang một bên, bước về phía cậu ta: “Được rồi được rồi, tôi qua đây là được chứ gì.”
Chẳng ngờ Arnold nắm chặt tay tôi kéo ra khỏi phòng, vừa đi vừa gọi cảnh sát.
“Sao thế?” Tôi ngơ ngác.
Arnold học theo dáng vẻ của tôi lúc trước, vụng về nhưng cực kỳ nghiêm túc xoa đầu tôi, đầy ý vỗ về: “Trên vách trong của tủ lạnh có vết đạn.”
Tôi chết đứng tại chỗ: “Cái gì cơ??!”
4
Thật kinh hãi, không chỉ có vết đạn mà còn có cả đầu đạn.
Cảnh sát nhanh chóng tìm ra nguồn gốc của tiếng “biubiu” đó, anh bạn hàng xóm sát vách nhà tôi đã tự sát.
Viên đạn xuyên qua đầu anh ta, xuyên qua bức tường mỏng dính cùng lớp vỏ sau của tủ lạnh, cuối cùng găm trúng hũ mứt dâu vô tội của tôi.
Đến khi xác chết được khiêng ra khỏi tòa nhà thì trời đã khuya.
Trở lại căn hộ, tôi sờ vào vết đạn trên tủ lạnh mà xót xa: “Chắc chủ nhà không bắt tôi đền đâu nhỉ?”
Arnold có chút bất lực: “Không đâu, mấy cái này có bảo hiểm lo hết. Mà Tô Tô này, không phải cô nên lo lắng cho sự an toàn của chính mình hơn sao?”
Tôi chẳng lo tẹo nào, vì dù sao ngày kia tôi đã bay về nước rồi.
Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được mà bật cười “hì hì”.
Arnold thắc mắc nhìn tôi: “Cô cười gì thế?”
Tôi ngước mặt lên nở một nụ cười thật tươi với cậu ta, mặt không biến sắc mà nói dối trắng trợn: “Được ở bên cậu cả ngày hôm nay, tôi thấy vui lắm.”
Gò má Arnold đỏ bừng một cách bất ngờ, một hồi lâu sau, cậu ta lí nhí lẩm bẩm: “Thế… thế phải tính cả buổi tối nữa mới được gọi là cả ngày chứ.”
Đúng là cái sự khắt khe của dân Đức.
Tôi thầm “hừ” một tiếng trong lòng, ngoài mặt lại tỏ vẻ tiếc nuối lắc đầu: “Thế thì tiếc quá nhỉ.”
Arnold im lặng vài giây, bỗng nhiên nắm lấy tay tôi, cẩn thận hỏi khẽ: “Hay là, cô có muốn tôi ở lại bảo vệ cô không?”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖