Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
Cả đời này ta đã yêu hai nữ nhân.
Và đã phụ bạc cả hai người họ.
Lần đầu tiên ta gặp Hi Uyển và Hi Nguyệt, là ở Hoàng cung Đại Ngụy.
Ta tự xin đến Đại Ngụy làm chất tử, trước tiên đã tìm hiểu rõ về Hoàng thất nơi này.
Ngay trước khi vào Hoàng cung Đại Ngụy, ta đã biết hai vị Công chúa được Nguỵ Khang Đế sủng ái nhất là con của Hoàng hậu và Trang Phi.
Ta cũng nghe nói, hai vị Công chúa này cách nhau hai tuổi, ngày ngày dính nhau không rời.
Bởi vậy, lần đầu gặp mặt ở Ngự Hoa Viên, ta lập tức nhận ra họ.
Hi Uyển giống như mọi thiếu nữ lớn lên trong Hoàng cung, đoan trang đại lượng. Nhưng ta, lại bị thu hút bởi đôi mắt như nai con phía sau nàng.
Hi Uyển là một Hoàng gia đích nữ xuất sắc, rất thông minh, và rất đúng mực. Từ nàng, ta lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của chính mình.
Nhưng ta, lại khao khát một cuộc đời đơn thuần và vô ưu như Hi Nguyệt.
Trong sáu năm ở Đại Ngụy, ta xem Hi Uyển là tri kỷ bạn hiền, nhưng lại muốn cùng Hi Nguyệt tay trong tay trọn đời.
Nguỵ Khang Đế đồng ý với ta, nếu ta cưới Công chúa Đại Ngụy, và hứa truyền ngôi cho con trai của Công chúa, ông sẽ giúp ta đăng cơ làm Đế.
Lúc ấy, ông chưa định gả cho ta Công chúa nào.
Bức thư hòa thân đầu tiên ta viết, người ta cầu hôn chính là Hi Nguyệt.
Nhưng không hiểu vì sao, người bước xuống từ cỗ xe ngựa lại là Hi Uyển.
Hi Uyển nhẹ nhàng vén váy chạy về phía ta, trong mắt nàng có ánh sáng.
Ta chưa từng thấy một nàng ấy vui mừng ra mặt như vậy.
Mặc dù nụ cười trên khóe miệng nàng đã tan biến khi nhìn thấy bánh ngọt ta xách trên tay.
Thấy nàng như thế, trong lòng ta chợt lóe lên sự hổ thẹn.
Trước mặt nàng, ta không cách nào hỏi ra câu, vì sao không phải là Hi Nguyệt.
Đoàn hòa thân đã đến nơi.
Nếu ta đuổi Hi Uyển trở về, sau này nàng sẽ phải sống thế nào để gặp người khác.
Hơn nữa, Hi Uyển vốn dĩ là tri kỷ của ta, cao quý đoan trang lại ôn nhu đại lượng. Nếu xét về vị trí Thái tử phi và sau này là Hậu vị, nàng thích hợp hơn Hi Nguyệt.
Bởi vậy, ta cuối cùng đã thành thân với Hi Uyển.
Sau khi thành hôn, Hi Uyển lại không còn giữ kẽ như trước nữa, giữa mày mắt ẩn hiện vài phần tinh nghịch.
Đôi lúc sững sờ, ta thấy được bóng dáng của Hi Nguyệt trên người nàng.
Sau này Hi Uyển nói với ta, Hoàng huynh nàng thật thà bình thường, ngôi vị Thái tử không vững vàng. Mẫu hậu muốn nàng trong cung lấy lòng Phụ hoàng, ngoài cung gả cho trụ cột triều đình, như vậy mới có thể giúp đỡ Hoàng huynh sau này.
Bởi vậy, trong những năm tháng dài ở Đại Ngụy, nàng mãi mãi là vị Công chúa hoàn hảo đến tột cùng.
Đợi đến Nam Sở, nàng mới thực sự là Hi Uyển.
Cưới Hi Uyển dù không phải ý định ban đầu của ta, nhưng lại trở thành may mắn của ta.
Ở Nam Sở, ta không có người tri kỷ nào, cuộc sống lạnh lẽo và đơn điệu.
Sau khi kết hôn với Hi Uyển, ta mới có sự mong đợi, mong đợi tan triều về nhà có thể thấy nàng tựa cửa chờ ta.
Nhưng khi nửa đêm chợp mắt, đôi mắt như nai con ấy lại thường xuyên lọt vào giấc mộng của ta. Chỉ là ánh mắt đó, không còn ngây thơ hồn nhiên, mà chứa đựng nỗi buồn mờ ảo, cùng sự thuần khiết không thay đổi.
Hi Nguyệt, đã trở thành sự nuối tiếc của ta.
Sự nuối tiếc này, cho đến khi ta đăng cơ mới có thể tìm cách bù đắp.
Các Hoàng huynh đều có nữ quyến đông đúc, duy chỉ có ta một mình Hi Uyển.
Ta chưa từng muốn gì là Tam cung Lục viện, người ngủ bên gối, nhất định phải tâm đầu ý hợp.
Đời này, ta chỉ cần Hi Uyển và Hi Nguyệt là đủ.
Bởi vậy, ta hạ bức thư hòa thân thứ hai đến Đại Ngụy.
Hi Uyển không chấp thuận Hi Nguyệt nhập cung.
Ta chưa từng thấy nàng gay gắt đến thế.
Nhưng ta, lại quá quen với nàng thương yêu Hi Nguyệt hết mực rồi.
Tôi vốn nghĩ, đợi khi Hi Nguyệt vào cung, hai người họ sẽ làm lành, và ba chúng ta có thể quay về như trước.
Nhưng ta, đã đánh giá thấp lòng hận thù của Hi Uyển đối với Hi Nguyệt.
Khi ta rước Hi Nguyệt về cung, Hi Uyển đã chuyển vào Lãnh cung rồi.
Có lẽ vì ta đã quen với nàng đoan trang đúng mực, vừa nghe tin này, lòng ta đã tràn đầy phẫn nộ.
Hi Uyển, người ta chọn làm Hoàng hậu thích hợp nhất, không nên là người như thế này.
Ta đêm khuya xông vào Lãnh cung, ý định ban đầu là muốn khuyên Hi Uyển quay về, nhưng lại tiếp nhận trọn vẹn những lời nói tuyệt tình của nàng.
Ta biết nàng quen sống nhung lụa, chắc chắn không chịu nổi cuộc sống Lãnh cung, nên cố ý bắt nàng sống theo quy củ của Lãnh cung.
Ròng rã ba tháng, ta chờ đợi, chờ nàng cúi đầu với ta.
Nhưng, thứ ta chờ được lại là tin nàng lâm bệnh.
Ta tự mình phá bỏ thánh chỉ, dùng lời lẽ ôn hòa muốn đón nàng ra khỏi Lãnh cung.
Nhưng nàng lại một lần nữa ép ta, nàng và Hi Nguyệt, ta chỉ được chọn một người.
Cũng như ngày ở cổng Hoàng thành, ta không thể đuổi nàng đi.
Hi Nguyệt cũng vậy, ta làm sao có thể gửi nàng đi lần nữa.
Nếu biết trước Hi Uyển quyết liệt đến thế, liệu ta có còn đón Hi Nguyệt vào cung không?
Ta không biết.
Hoặc là, không biết, đã là câu trả lời.
Nhìn dáng vẻ cúi đầu nức nở của Hi Nguyệt, lòng ta mang đầy hổ thẹn.
Ta ôm lấy nàng, nói rất nhiều lời an ủi.
Còn nói gì, ta quên mất rồi.
Chỉ nhớ, Hi Uyển đã hộc ra máu.
Sau đó, dù ta thường xuyên đến Lãnh cung, nhưng lần nào cũng bị Xuân Khê cự tuyệt, ôm bụng tức tối quay về.
Đợi khi cơn giận tan đi, ta lại tự mình đến chịu phạt một lượt.
Ta cũng đã sớm phá vỡ quy củ Lãnh cung, sai cung nhân chuyển đồ ăn thức uống theo quy cách Khôn Nghi cung cho nàng.
Thế nhưng nàng thà đào rau dại trong Lãnh cung, cũng không chịu nếm một miếng cao lương mỹ vị, thậm chí ném hết mọi thứ tốt lành ra ngoài cổng Lãnh cung.
Bất đắc dĩ, ta đành phải quay lại quy củ của Lãnh cung.
Ít nhất, nàng vẫn có thể uống một bát cháo nóng.
Năm thứ tư Hi Uyển vào Lãnh cung, Hi Nguyệt khó sinh băng huyết, chết trong vòng tay ta.
So với nỗi đau, thứ ta nghĩ đến nhiều hơn lại là câu nói “Có nàng thì không có ta” của Hi Uyển.
Cuối cùng, ta có thể gặp lại Hi Uyển sao?
Đợi đến khi thi thể Hi Nguyệt trong lòng ta dần mất đi hơi ấm, ta mới giật mình nhận ra ý nghĩ đáng sợ của mình.
Hi Nguyệt là ánh sáng ta đã theo đuổi từ nhỏ, là người đã liều mình sinh hạ Hoàng tử cho ta.
Nàng phải là tình yêu trọn đời của ta, nhưng khi ôm thi thể nàng, ta lại cảm thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Ta không muốn thừa nhận ý nghĩ khủng khiếp đó. Lòng ta uất nghẹn không chỗ giải tỏa, chỉ có thể xông thẳng đến trước mặt Hi Uyển, tái diễn lại tình cảm ta dành cho Hi Nguyệt hết lần này đến lần khác.
Cứ như vậy, ta sẽ không phải là người phụ bạc.
Ta đã ban tặng cho Hi Nguyệt tang lễ theo nghi thức Hoàng hậu, và tự giam mình ba tháng để tưởng niệm nàng.
Ba tháng đó, ta ngày ngày vùi mình vào việc nước, chưa từng gặp Hi Uyển.
Cứ như vậy, ta có thể giảm bớt tội lỗi đã gây ra cho Hi Nguyệt.
Sinh thần đầu tiên sau khi Hi Nguyệt chết, ta cuối cùng đã bước chân vào Khôn Nghi cung.
Lần nữa gặp Hi Uyển, nàng tay cầm xẻng sắt, đang nhổ cỏ trong sân.
Nàng đã trồng đầy cúc họa mi trong Khôn Nghi cung. Trong Hoàng cung, ngoài Lãnh cung, chưa từng có nơi nào trồng loại hoa cỏ không hợp nhẽ này.
Ta biết, những vạt hoa lớn ấy, đều là oán hận và tố cáo của nàng dành cho ta suốt ba năm qua.
Khi bốn mắt chạm nhau, tất cả tâm tư tình cảm ta muốn thổ lộ, đều bị tiếng “Bệ hạ” nhàn nhạt của nàng đánh tan.
Cuối cùng, ta chỉ van nài nàng, cùng ta sống tốt tiếp.
Thật may, nàng đã đồng ý với ta.
Sau đó, ta ngày ngày đến Khôn Nghi cung. Dù Hi Uyển và ta không còn thân mật như trước, nhưng ít ra ta cũng thấy được hy vọng.
Tuy nhiên, sự đối đãi tốt của ta dành cho Hi Uyển lại như trâu đất xuống biển, không nhận được bất kỳ hồi đáp nào.
Nàng thậm chí, đã bắt đầu giúp ta tìm kiếm phi tần hậu cung.
Ta nói trong lòng tôi có nàng, nhưng nàng không chịu tin.
Ta biết nàng nghĩ gì, vì Hi Nguyệt chết, nàng nghĩ nàng trở thành lựa chọn thứ hai của ta.
Nhưng linh hồn Hi Nguyệt đang ở trên cao, ta không thể nói ra, rằng thực chất ta đã không còn yêu nàng ấy nữa.
Ta vốn nghĩ, đời này với Hi Uyển đã chấm dứt, nhưng Xuân Khê lại tìm đến ta.
Xuân Khê nói với ta, Hi Uyển vẫn còn yêu ta, chỉ là không vượt qua được rào cản trong lòng nàng, trừ phi ép nàng phá vỡ nhà tù đang giam cầm chính mình.
Bởi vậy, Xuân Khê đã giả bệnh.
Xuân Khê vốn không có bệnh, ta không cần thiết phải thật sự tìm được Y thánh. Tuy nhiên, Hi Uyển đã nhiễm phong hàn trong những năm ở Lãnh cung, sức khỏe suy giảm, ta muốn tìm Hà Cung để điều dưỡng cho nàng thật tốt.
Nhưng khi tìm được Y thánh, ta lại tham lam một lần nữa.
Cảnh Hi Nguyệt băng huyết mà chết rành rành trước mắt, ta không dám, không dám đánh cược Hi Uyển nếu mang thai sẽ ra sao.
Bởi vậy, ta ích kỷ yêu cầu Hà Cung thêm vào thang thuốc điều dưỡng cơ thể phương thuốc triệt sản.
Ta không thể chấp nhận, cũng không thể tưởng tượng, nếu Hi Uyển chết trong lòng ta, ta sẽ như thế nào.
Nhưng Hi Uyển, rốt cuộc đã chết trong lòng ta.
Đêm đó ta đã cảm thấy Hi Uyển có gì đó không ổn.
Nàng chưa từng hỏi ta, ta cũng chưa từng nói yêu nàng.
Nhưng đêm đó ta lại hoảng loạn, thốt ra không ngừng bên tai nàng.
Nàng đối với ta, là người thân, tri kỷ, và cũng là người yêu.
Quá nhiều cảm xúc giao thoa như vậy, cần gì phải đơn độc tách tình yêu ra.
Ta xưa nay chỉ nói với nàng, nàng là người quan trọng nhất đời ta.
Ta vốn tưởng, đó là lời bày tỏ tốt nhất.
Nhưng nàng, vẫn không tin.
Hi Uyển ra đi quyết liệt.
Vết rạch trên cổ tay nàng rất dài, rất sâu, máu đỏ chảy ướt đẫm cả sàn nhà.
Khi ta tỉnh dậy, nàng đã lạnh ngắt cả người, không thể cứu chữa.
Nhưng nàng rất ngoan, mặt hướng về ngực tôi, rúc trong lòng ta, ngủ thật an lành.
Trước đây khi ta tỉnh dậy, ngay cả trong giấc ngủ, nàng cũng luôn nhíu mày.
Mà lần cuối cùng này, vầng trán nàng lại thư thái.
Nàng vứt bỏ tất cả, và vứt bỏ cả ta.
Khoảnh khắc nhận ra Hi Uyển đã chết, ngoài cú sốc mạnh ban đầu ở tim, ta chưa từng có được sự bình yên đến thế.
Ta chẳng qua là, sờ lấy con dao dính máu nàng, rạch một nhát lên cổ tay chính mình, rồi dùng cánh tay còn lại ôm chặt Hi Uyển.
Vì đây là con đường nàng đã chọn, ta sẽ đi theo nàng.
Vĩnh biệt, Hi Uyển.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨