Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
Sức khỏe Xuân Khê vẫn cần điều dưỡng, Tề Huyên bèn mời Hà Cung tạm thời lưu lại trong cung một thời gian.
Ngoài việc điều trị cho Xuân Khê, Tề Huyên cũng mời Hà Cung chăm sóc cho ta.
Ở Lãnh cung ba năm, ăn uống thiếu thốn và bị lạnh, sức khỏe ta đã suy giảm rất nhiều.
Theo lời Tề Huyên, ta nên bồi bổ thật tốt.
Ta đồng tình, chỉ là thuốc thật sự khó uống.
Ta uống một hơi cạn sạch, nhíu mày tặc lưỡi, còn chưa kịp mở lời, một viên ô mai đã được nhét vào miệng ta.
Và trước mặt ta, là khuôn mặt phóng đại của Tề Huyên đang cười tươi.
Hà Cung ở trong cung ba tháng.
Sức khỏe của ta và Xuân Khê khỏe lên thấy rõ bằng mắt thường.
Đến ngày hắn ta xin từ biệt xuất cung, ta đã ban hôn cho hắn ta và Xuân Khê.
Qua ba tháng chung sống, ta đã sớm nhìn ra tình ý giữa hai người họ.
Dù không nỡ xa Xuân Khê, ta lại càng không đành lòng thấy nàng phải bầu bạn cùng ta trong cung cả đời.
Y thánh không có quan tịch, nhưng Tề Huyên lại ban tặng cho họ một quan phủ gần Hoàng cung nhất, và cho phép hai người họ tùy thời vào cung trò chuyện cùng ta.
Xuân Khê vốn không muốn rời xa ta, nhưng khi biết Tề Huyên sắp xếp như vậy, nàng mới yên lòng bước lên kiệu hoa.
Tề Huyên chủ hôn cho họ, ta thì đích thân trao tay Xuân Khê cho Hà Cung.
Ta còn chưa kịp nói những lời may mắn với Xuân Khê, nàng đã mở lời trước ta: “Công chúa, chúng ta đều sẽ hạnh phúc.”
Mắt ta dần ướt, khẽ gật đầu: “Nhất định sẽ thế.”
17.
Sau khi thành hôn, Xuân Khê quả thực hạnh phúc.
Hà Cung dù có tính cách tiêu diêu tự tại như mây bay gió thoảng, nhưng vì Xuân Khê đã ở lại kinh thành.
Xuân Khê gần như ngày nào cũng vào cung bầu bạn cùng ta.
Và ta cũng tận mắt thấy nàng dần dần đẫy đà ra.
Đúng vậy, nàng đã mang thai.
Biết được tin vui này, ta vô cùng xúc động. Như vậy, ta lại sắp có thêm một người thân nữa rồi.
Ta đặt tay lên bụng Xuân Khê chưa lộ hình hài, cười cong cả mày mắt: “Vậy ta sẽ là dưỡng mẫu của hài tử, nếu sau này nó thân thiết với ta hơn, không được phép ghen tị đấy.”
Xuân Khê cười giục ta: “Nếu Công chúa muốn có hài tử, chi bằng tự mình sinh một đứa đi.”
Ta chưa từng nghĩ đến chuyện sinh nở, mà nay nhìn vẻ hạnh phúc của Xuân Khê sắp làm mẹ, lòng ta cũng không khỏi rạo rực theo.
Nhưng ta vốn không dễ thụ thai.
Ba năm làm Thái tử phi, nếu có thể mang thai, đã sớm có rồi.
Chỉ là lúc đó ta còn trẻ tuổi, không nóng vội chuyện này, cũng không quá để tâm.
Xuân Khê tự nhiên hiểu rõ ta.
Nàng kéo tay ta, cười an ủi: “Công chúa chớ quên, phu quân của Thần thiếp chính là Y thánh đó. Thần thiếp sẽ bảo chàng ấy điều dưỡng cho Công chúa thật tốt. Sang năm, Công chúa nhất địnhsẽ toại nguyện sinh hạ Hoàng tự!”
Ta ưng thuận, nhưng dặn dò Xuân Khê không được kể chuyện này cho Tề Huyên.
Dù ta không có con, Tề Huyên lại có.
Hi Nguyệt chết vì khó sinh, nhưng đã để lại cho Tề Huyên một Hoàng tử.
Tính ra đứa bé đó đã hơn hai tuổi, nhưng ta chưa từng gặp mặt.
Ta không muốn gặp nó.
Tề Huyên có lẽ cũng mong ta sinh hạ con cái cho hắn, nhưng hắn đã có người nối dõi, việc ta có sinh con hay không cũng chỉ là có cũng được, không có cũng chẳng sao.
Hơn nữa, hắn chưa từng bàn với ta chuyện này.
Bởi thế, cần gì phải nói cho hắn hay.
Sau đó, mỗi lần Xuân Khê vào cung gặp ta, nàng nhất định mang theo thang thuốc đã sắc sẵn.
Dù không còn viên ô mai Tề Huyên đích thân đưa, ta vẫn cảm thấy ngọt ngào như thế.
Ta khao khát sinh một đứa con, sinh một đứa con của ta và Tề Huyên.
Tuy nhiên, ta vẫn không thể nào toại nguyện.
18.
Xuân Khê sinh một nữ nhi, đặt tên là A Vũ.
A Vũ mềm mại đáng yêu, ta yêu thương nàng hết mực.
Tề Huyên cũng thế.
Khi A Vũ tròn một tuổi, Tề Huyên phong nàng làm Công chúa, coi như chính thức hành lễ nhận thân với ta.
Từ đó, ta cũng không còn cô đơn không có con cái bên mình nữa.
Tuy nhiên, mỗi khi A Vũ chập chững bước đến xin ôm trong lòng ta, bi bô gọi ta là Mẫu hậu, ta luôn nuối tiếc vì không thể sinh được huyết mạch của chính mình.
Tề Huyên chưa từng trách cứ ta không thể sinh con, Xuân Khê thì an ủi ta đừng từ bỏ.
Nhưng một ngày kia, khi Xuân Khê lại đến gặp ta, mặt nàng trắng bệch, chỉ có khóe mắt là đỏ hoe.
Ta vội vàng nắm tay nàng, quan tâm hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Xuân Khê chưa nói lời nào, nước mắt đã trào ra: “Công chúa, chúng ta trở về Đại Ngụy đi.”
“Vì sao?”
Lòng ta thắt lại, mơ hồ cảm thấy bất an.
Xuân Khê lắc đầu nhẹ, rất lâu sau mới ngước mắt nhìn ta, trong mắt tràn đầy sự không đành lòng: “Ban đầu Hoàng thượng sai Hà Cung điều dưỡng ba tháng cho Công chúa, thực ra… đó là thang thuốc triệt sản. Uống liên tục ba tháng… đã đủ khiến người ta cả đời không thể mang thai.”
Rõ ràng ta hiểu từng chữ Xuân Khê nói, nhưng khi chúng ghép lại với nhau, lại khiến đầu óc ta trống rỗng.
“Công chúa, chúng ta trở về Đại Ngụy đi! Hoàng thượng dù vô tình đến mấy, nhưng nếu Công chúa xin từ, hắn chắc sẽ chấp thuận! Thần thiếp cũng… Thần thiếp cũng không cần Hà Cung nữa, sau này người và Thần thiếp, còn có A Vũ, ba chúng ta sẽ sống thật tốt!”
Xuân Khê đã khóc không thành tiếng, còn thương tâm hơn ta gấp mười lần.
Rất lâu sau, ta mới khó khăn cất lời: “Ta biết rồi, ngươi hãy về trước đi.”
Xuân Khê muốn ở lại với ta, nhưng ta kiên quyết bắt nàng rời đi.
Ta khẽ vỗ tay nàng, vốn định gượng cười an ủi, nhưng cuối cùng lại thôi.
Ta có thể đeo mặt nạ trước bất kỳ ai, duy chỉ với Xuân Khê là không thể.
Trên đời này, không còn ai hiểu ta hơn Xuân Khê.
Bởi vậy, ta chỉ nói thật với nàng: “Ta sẽ nói chuyện rõ ràng với Tề Huyên.”
19.
Sau khi tan triều mỗi ngày, Tề Huyên luôn đến bầu bạn với hài tử của Hi Nguyệt một hai canh giờ, đến giờ Ngọ mới chuyển giá đến Khôn Nghi cung cùng ta dùng bữa.
Thoáng chốc, Hi Nguyệt đã tạ thế được sáu năm.
Còn ta, đã mong chờ một đứa con bốn năm ròng rã.
Trong sáu năm này, ta chưa từng hỏi han đứa bé đó thế nào, cũng chưa từng bước chân vào Dục Phi cung nơi hắn ở.
Sau khi Xuân Khê rời đi, ta cho lui tất cả cung nhân, như một cái xác không hồn lang thang vô định trong cung.
Và khi lang thang, ta đã đến trước cổng Dục Phi cung.
Cũng không hẳn là vô định, lúc này ta muốn tìm Tề Huyên, và ta luôn biết, giờ này hắn chắc chắn đang bầu bạn cùng Hoàng nhi của hắn.
Thế nên, khi nhận ra, ta đã trông thấy Tề Huyên đích thân dạy con của Hi Nguyệt tập võ.
Trước mặt ta, hắn không hề có tư thái Đế vương, trước mặt đứa bé này cũng không.
Cứ như thể, họ chỉ là cha con bình thường.
Tề Huyên uốn nắn từng động tác của đứa bé, hoặc vỗ vai để khích lệ, hoặc xoa đầu để thể hiện tình phụ tử.
Nụ cười trên môi hắn toát ra tất cả tình yêu và kỳ vọng dành cho đứa bé này.
Hắn dành trọn tình yêu cho con của Hi Nguyệt, chẳng trách, hắn không muốn ta mang thai.
Con của Hi Nguyệt, một mình đã là quá đủ.
Ta đứng lặng cách họ năm mươi mét một lúc lâu, cho đến khi Tề Huyên lau mồ hôi cho Hoàng nhi, ngước mắt mới nhận ra sự hiện diện của ta.
Hắn lập tức nhét chiếc khăn vào tay Hoàng nhi, bước nhanh về phía ta.
Khi hắn từng bước tiến đến gần, ta nhìn rõ: niềm vui sướng và sự bồn chồn trong mắt hắn.
“Hi Uyển, sao nàng lại đến đây!”
Ánh mắt ta lướt qua hắn, dừng lại trên đứa bé cũng đang lén nhìn ta phía sau: “Đứa bé đó, rất giống nàng ấy.”
Tề Huyên mỉm cười: “Nhưng tính cách lại giống nàng.”
“Ta ư?”
“Nàng là di mẫu ruột của nó, giống nàng cũng là lẽ thường. Hi Uyển, nếu nàng bằng lòng…”
“Ta không bằng lòng.”
Không cần Tề Huyên nói hết lời, ta đã đoán được ý đồ của hắn.
Ta ngước mắt nhìn thẳng vào hắn, từng chữ từng câu nói: “Tề Huyên, ta sẽ có con. Ta còn chưa đến ba mươi tuổi, làm sao lại không thể sinh con được.”
Không đợi Tề Huyên đáp lời, ta lại cười nhạt hỏi hắn: “Đợi đến khi con của chúng ta ra đời, người cũng sẽ dạy nó tập võ không?”
Giọng ta nhẹ nhàng, như đang phác họa một viễn cảnh tươi đẹp.
Tề Huyên ánh mắt đau đớn nhìn ta, cuối cùng chậm rãi gật đầu: “Được.”
20.
Ta rốt cuộc không hỏi Tề Huyên vì sao lại hạ thuốc ta.
Dù sao thì bí ẩn cũng đã được giải đáp trong nửa canh giờ ta đứng lặng trước Dục Phi cung.
Con ta không chỉ là có cũng được, không có cũng chẳng sao, mà còn sẽ trở thành chướng ngại vật cho con của Hi Nguyệt lên ngôi Đế vị sau này.
Tóm lại một câu, con của ta, không nên được sinh ra.
Nhưng hắn không biết, ta muốn sinh con gái, ta muốn nó lớn lên cùng A Vũ.
Giống như, ta và Xuân Khê ngày xưa.
Dù có sinh Hoàng tử, ta cũng hoàn toàn không có ý để nó tranh giành ngôi Đế.
Ta chỉ muốn làm một người mẹ bình thường.
Nhưng Tề Huyên, hắn không cho phép.
Trong bốn năm ta và Tề Huyên hàn gắn tình cảm, hắn luôn đối xử rất tốt với ta.
Mọi vinh sủng trong cung đều đổ dồn lên đầu ta, đến mức ta dần dần tê liệt, cứ ngỡ Tề Huyên cũng yêu ta.
Cho dù, hắn chưa từng nói yêu ta.
Ta lại một lần nữa tự lừa dối mình.
Có lẽ, ngay từ mười hai năm trước, khi hắn xách bánh ngọt Từ Ký đứng ngoài cổng Hoàng thành, ta đã nên rút lui.
Giờ đây rút lui trở về Đại Ngụy ư?
Quá muộn rồi…
Tề Huyên vẫn ngủ lại Khôn Nghi cung.
Kể từ sau khi Xuân Khê bệnh, hắn đêm đêm đều đến, chưa từng bỏ lỡ một ngày nào.
Đêm đó, ta chủ động hơn mọi khi.
Khi tình yêu lên đến tột cùng, ta không thể kìm nén được, nước mắt chảy dài ướt đẫm mặt.
Tề Huyên tưởng ta đau, liền dừng động tác, quỳ rạp bên tai ta thở dốc, rồi từng chút một lau khô nước mắt ta.
“Hi Uyển, ta không nỡ để nàng khóc.”
Hắn nhẹ nhàng hà hơi bên cạnh ta, dỗ dành: “Nếu ta làm đau nàng nữa, nàng hãy cắn ta đi.”
Lời hắn vừa dứt, ta liền nhắm mắt cắn vào xương bả vai hắn, dùng hết sức lực.
Cho đến khi nếm được đầy miệng mùi máu tanh, ta mới từ từ buông lỏng miệng ra.
Tề Huyên ngay cả rên hừ một tiếng cũng không có.
Khi ta mở mắt, đối diện với ánh mắt đầy lo lắng của hắn, hắn hỏi ta: “Sao vậy?”
“Tề Huyên, ngươi yêu ta không?”
Tề Huyên đáp lại ta bằng một nụ hôn dài và sâu lắng.
Rất lâu sau, hắn buông ta ra, giọng nói có chút khàn đặc: “Yêu.”
Ta rúc vào lòng hắn: “Ta cũng yêu ngươi.”
Nhưng, chỉ là ngày cuối cùng.
Tề Huyên ôm ta chặt hơn lúc trước, lặp đi lặp lại tiếng “yêu” bên tai ta, đến tận nửa đêm mới chìm vào giấc ngủ.
Còn ta, lại luôn tỉnh táo.
Đợi khi hơi thở Tề Huyên ổn định, ta mới rút con dao găm ngắn dưới gối ra, rạch một nhát lên cổ tay mình.
Lập tức, máu chảy xối xả.
Có lẽ vì bị nỗi đau lòng làm phân tán, cơn đau không dữ dội như ta tưởng tượng.
Ta vẫn ngoan ngoãn rúc trong lòng Tề Huyên, chỉ đặt tay phải xuống mép giường, mặc cho máu chảy lênh láng.
Bốn năm trước, khi ta quyết tâm tự thuyết phục bản thân chấp nhận Tề Huyên lần nữa, ta cũng đã chặn đứng mọi lối thoát của chính mình.
Sự phản bội lặp lại, ta không thể chịu đựng nổi.
Từ trước đến nay, ta chưa từng có một khắc quên đi Hi Nguyệt, quên đi tình cảm Tề Huyên dành cho Hi Nguyệt.
Ta chẳng qua là đang cố nén bi thương.
Giờ đây, rốt cuộc đã phản đòn đến cùng cực.
Xuân Khê muốn cùng ta trở về Đại Ngụy, nhưng ngay từ sau khi mẫu huynh ta chết, Đại Ngụy đã không còn là nhà ta nữa rồi.
Người ta nói lá rụng về cội, cội rễ của ta, thực chất là Tề Huyên.
Ta oán hận hắn, lại yêu hắn.
Chết trong lòng hắn, rất tốt.
Có lẽ ngày mai khi hắn ôm lấy ta lạnh lẽo sẽ bi thương đau khổ, nhưng rốt cuộc, ta không thể thấy được nữa.
Tạm biệt, Xuân Khê, A Vũ.
Vĩnh biệt, Tề Huyên.
(HOÀN)
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨