Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
11.
Cây phượng hoàng vốn có nguồn gốc từ Đại Ngụy. Khi ta còn là công chúa, trong cung đã có một cây cổ thụ trăm năm tuổi, phải ba người ôm mới xuể.
Lúc ấy Tề Huyên thân là chất tử, tự do ra vào. Hắn dạy ta và Hi Nguyệt, nếu muốn thứ gì thì viết lên dải lụa đỏ treo lên cây phượng hoàng, hắn sẽ tùy ý rút một dải, ra ngoài mua về cho chúng ta.
Giống như cầu nguyện, còn hắn chính là ông tiên ấy vậy.
Ta từ nhỏ đã thích những món đồ dân gian kỳ quái, còn Hi Nguyệt thì khác, nàng ta cứ thay đổi kiểu cách treo lên đó tên các loại bánh ngọt.
Tề Huyên không chỉ một lần than phiền ta khó chiều hơn Hi Nguyệt, nhưng với yêu cầu của ta, hắn chưa từng chối từ.
Dưới cây phượng hoàng, ba chúng ta đã thực sự hạnh phúc.
Bởi vậy, khi ta vào ở Khôn Nghi cung, Tề Huyên đã tự tay trồng một cây phượng hoàng tặng ta.
Ngày ấy, hắn chỉ vào cây phượng hoàng hỏi ta: “Ta tặng nàng vô vàn tâm nguyện chưa nói, nàng có hoan hỉ không?”
Nhưng ước nguyện đầu tiên của ta, hắn đã chẳng thể nào thực hiện.
Ta đã treo kín cây dòng chữ: “Tình tỷ muội đứt đoạn, mối hận sâu dày, nguyện kiếp này không còn nhìn thấy nhau,” nhưng ba ngày sau, sứ thần vẫn đúng hẹn lên đường đến Đại Ngụy.
Tề Huyên im lặng nhìn ta.
Rất lâu sau, hắn mới mở miệng: “Ngày mai ta sẽ tặng nàng một cây khác.”
“Đa tạ Bệ hạ. Nhưng Thần thiếp nay đã trồng đầy cúc họa mi, không còn chỗ nào dung chứa được phượng hoàng mộc nữa rồi.”
Ta cúi mình tạ ơn Tề Huyên, giữ lễ nhưng đầy xa cách.
“Một tiếng Thần thiếp, hai tiếng Thần thiếp, Hi Uyển, nàng còn muốn giận dỗi ta đến bao giờ.”
Tề Huyên nhìn chằm chằm vào ta, như muốn vạch trần tấm mặt nạ của ta.
Nhưng ta nào có mặt nạ.
Mất ba năm để đặt đúng vị trí của mình, điều đó không hề khó khăn.
Hắn là Quân, ta là Hậu, chỉ có thế thôi.
Đợi lâu không thấy ta đáp lời, Tề Huyên bèn đổi chủ đề hỏi: “Nàng có còn nhớ hôm nay là ngày gì không?”
“Sinh thần của nàng ta.”
“Nàng vẫn còn nhớ!” Tề Huyên thốt lên, có chút kích động: “Lúc sinh thời, điều nàng ấy buông không đượcchính là nàng không chịu tha thứ cho nàng ấy. Hi Uyển, nàng vẫn thương nàng ấy, đúng không?”
Vào ngày sinh thần của Hi Nguyệt, món quà hắn muốn tặng nàng ta, có tên là An nghỉ.
Nhưng ta, cố chấp không theo ý hắn.
“Ngày giỗ của Mẫu hậu Thần thiếp cũng là ngày mai, gần kề như thế, Thần thiếp làm sao quên được.”
Nghe ta nhắc đến Mẫu hậu, màu mắt Tề Huyên liền tối sầm.
Hắn biết rõ, vì sao Mẫu hậu ta phải bỏ mạng.
“Hi Uyển.”
Sau một hồi im lặng thật lâu, hắn lại mở lời gọi ta: “Chúng ta hãy sống thật tốt đi.”
“Được.”
Ta ưng thuận hắn.
Cứ như một giấc mộng dài, mọi thứ lại quay về điểm ban đầu.
Nhưng tất cả, đều đã khác biệt rồi.
12.
Tề Huyên đã dành trọn ba tháng để tế điện và hoài niệm Hi Nguyệt.
Cho đến sau sinh thần nàng ta, hắn mới ngày ngày đến Khôn Nghi cung ngồi chơi một lúc.
Sự chung sống giữa ta và hắn đã chẳng còn thân quen như bốn năm trước.
Ngược lại, càng giống như những hoài nghi và thăm dò cẩn trọng thuở mới quen mười sáu năm trước. Chỉ là mười sáu năm trước, người thăm dò là ta, mười sáu năm sau, người cẩn trọng là hắn.
Tề Huyên hoặc mời ta đối cờ một ván, hoặc hỏi ta về đạo trị quốc.
Chúng ta vẫn phân cao thấp, nhưng không còn hình phạt nào nữa.
Ta không còn trêu chọc hắn, và chỉ gọi hắn là Bệ hạ.
Tề Huyên chưa từng hỏi ta liệu có thể quay về quá khứ không, nhưng lại cố sức hàn gắn mối quan hệ của chúng ta.
Hắn vẫn sưu tầm những món đồ dân gian lạ mắt cho ta.
Ta tạ ơn xong, liền sai Xuân Khê cất lên cao.
Hắn cũng sẽ thay cung nhân đấm bóp cho ta, ngâm nga khúc hát khi ta ngủ trưa.
Ta vẫn cúi người tạ ơn, rồi sau đó mất cả hứng ngủ.
Hắn còn tự tay nấu mì trường thọ vào sinh thần ta.
Thế nhưng, ta chỉ nếm vài miếng đã thấy buồn nôn.
Chính ngày hôm đó, hắn bất lực hỏi ta: “Hi Uyển, rốt cuộc nàng muốn ta phải làm gì?”
Ta chậm rãi lắc đầu: “Không còn gì nữa.”
Những điều hắn có thể làm cho ta, đã không còn từ ba năm trước rồi.
“Vậy tối nay, ta sẽ ở lại.”
Hi Nguyệt đã mất hơn một năm, đây là lần đầu tiên hắn yêu cầu được ngủ lại Khôn Nghi cung.
Trái tim ta, vốn tưởng đã bình lặng như giếng cổ, lại nhảy lên một cách mạnh mẽ.
Ta quay người bước vào, lấy mấy cuộn họa đồ trải ra trên án thư trước mặt Tề Huyên.
“Hôm trước Thần thiếp đã sai Lý công công đem chân dung các quý nữ kinh thành vào cung. Sau khi chọn lựa kỹ càng, đã chọn ra bốn vị nữ tử này cho Bệ hạ, Bệ hạ hãy xem thử.”
Tề Huyên gạt phăng những cuộn họa đồ trên bàn, ánh mắt lại dán chặt vào ta: “Hi Uyển, nàng có ý gì!”
“Thần thiếp biết Bệ hạ không thích náo nhiệt, nên chỉ chọn bốn vị. Nếu Bệ hạ không hài lòng, cũng có thể tự mình lựa chọn. Xuân Khê, đem những cuộn họa đồ còn lại cho Bệ hạ…”
Tuy nhiên, lời ta còn chưa dứt, Tề Huyên đã lao mạnh lên, cúi đầu xuống, phong bế đôi môi ta.
Nụ hôn của hắn dồn dập và đầy tính xâm chiếm.
Khi ta định đẩy hắn ra, hắn lại dùng hai tay kiềm chặt ta lại, mài miệt đôi môi ta một cách cặn kẽ.
Hắn nhắm mắt say tình, ta lại mở mắt nhìn hắn.
Khoảnh khắc đó, giá lạnh bao trùm cả khuôn mặt ta.
Khi nước mắt ta lăn dài đến môi Tề Huyên, hắn mới chậm rãi mở mắt, buông ta ra, trong mắt thoáng qua vẻ hoảng loạn: “Hi Uyển, Hi Uyển, xin lỗi nàng, nàng đừng khóc…”
Ta cũng không muốn khóc, nhưng nước mắt không sao ngừng lại được.
Tề Huyên lúng túng lau nước mắt cho ta, cuối cùng ôm chặt ta vào lòng, lặp đi lặp lại tiếng “xin lỗi”.
Hắn ôm ta thật chặt, chặt đến mức như muốn hòa tan ta vào xương máu hắn.
Ngày hôm đó, hắn đã nói với ta không dưới trăm lần “xin lỗi” và “phải làm sao đây”.
Nhưng ta, cũng không biết phải làm sao.
Sau khi Hi Nguyệt chết, ta chưa từng nghi ngờ tâm ý Tề Huyên muốn sống tốt cùng ta.
Ta cũng biết trong lòng hắn có ta, không phải tình yêu, có lẽ là tình thân, hoặc là chí hữu.
Tóm lại là có ta.
Nhưng tổng thể lại không bằng Hi Nguyệt.
Ta cũng rõ ràng, dù là mười sáu năm trước, hay bây giờ, hắn đều đối xử với ta rất tốt.
Ba năm ta ở Lãnh cung, dù hắn giận dữ, cũng vài tháng lại đến thăm một lần, chỉ là ta không muốn gặp mà thôi.
Trừ việc không yêu ta, hắn không có lỗi gì với ta.
Khi thành thân, ta còn có thể nhắm mắt làm ngơ, hy vọng một ngày nào đó hắn sẽ yêu ta.
Nhưng giờ đây, ta làm sao tranh lại được một người đã khuất?
Tề Huyên càng đối xử tốt với ta, ta càng hiểu rõ, tất cả là vì Hi Nguyệt đã không còn nữa.
Sống quá tỉnh táo, thực sự rất mệt mỏi.
Nhưng ta không thể nào không tỉnh táo được.
13.
Đêm đó, Tề Huyên vẫn ở lại.
Hắn ôm ta ngồi trước sân suốt một đêm, nhưng hai người chẳng nói nên lời.
Cho đến khi sắp lên triều sớm, hắn mới buông ta ra.
Trước khi đi, Tề Huyên lại nói rõ với ta: “Ta sẽ không nạp thêm phi tần, nàng không cần bận tâm chuyện này nữa.”
“Nếu Bệ hạ vẫn còn chưa quên được nàng ấy, vậy thì cứ từ từ đi.”
Tề Huyên đã bước được vài bước, nghe ta nói vậy liền dừng lại, quay đầu nhìn ta: “Giờ đây bên cạnh Trẫm có nàng, là đủ rồi.”
Đúng vậy, hắn đã từng nói, đời này chỉ cần ta và Hi Nguyệt là đủ.
Giờ đây Hi Nguyệt đã tạ thế, bên cạnh hắn, chỉ còn lại mình ta.
Chỉ cần ta bằng lòng, là có thể cùng hắn chung sống đến già.
Nhưng ta, không bằng lòng.
“Tề Huyên.”
Cách ba năm, ta lại gọi tên hắn.
Niềm vui sướng thoáng qua trong mắt hắn đã bị ta bắt được.
Ta cười nhạt hỏi hắn: “Nếu ngày ấy, người đến hòa thân là nàng ấy, người còn đến đón ta không?”
Tề Huyên im lặng, hắn xưa nay không bao giờ lừa dối ta.
Quả như ngày ấy dưới cổng thành, ta hỏi hắn có tâm duyệt ta không, hắn chỉ nói với ta rằng, sẽ đối đãi tốt với ta.
Và lời hắn nói, ta liền tin.
“Cho nên, người người cần từ trước đến nay chỉ có nàng ấy, còn ta chẳng qua là gánh nặng và trách nhiệm người không thể vứt bỏ.”
Tề Huyên mím môi nhìn chằm chằm ta.
Hắn từng chữ từng câu, nói vô cùng nghiêm túc: “Trước kia có lẽ là vậy, nhưng giờ đây không phải.”
Chẳng phải sao?
Hi Nguyệt đã chết rồi.
Ta cười khẽ một tiếng, nhưng trong tiếng cười ấy lại chan chứa sự bi thương.
Tề Huyên bước thêm một bước về phía ta.
Hắn dùng hai tay nâng niu khuôn mặt ta, dịu dàng nói: “Đừng cười như vậy, không đẹp.”
Hắn một lần nữa chân thành nói với ta: “Trong lòng ta, có nàng.”
“Muộn rồi, Bệ hạ.”
Ta cũng nhìn sâu vào hắn.
Những lời hắn nói với Hi Nguyệt trong Lãnh cung ngày đó vẫn còn văng vẳng bên tai.
Trong lòng có ta thì đã sao, hắn chỉ yêu nàng ta.
“Làm thế nào nàng mới chịu tin ta?”
“Trừ phi ta chết đi.”
Đáng tiếc, dù có chết, ta cũng chẳng thể nhìn thấy hắn đau khổ vì Hi Nguyệt hơn, hay đau buồn vì ta hơn.
14.
Sau ngày hôm đó, Tề Huyên không còn đến tìm ta nữa, ta cũng chưa từng bước ra khỏi Khôn Nghi cung nửa bước.
Vốn dĩ nghĩ từ nay mỗi người an phận mà sống, nào ngờ Xuân Khê lại bệnh nặng.
Căn bệnh của nàng, so với lần cảm hàn ở Lãnh cung, còn cấp tính hơn, và cũng ác liệt hơn.
Các Thái y bắt mạch cho Xuân Khê quỳ đầy trong Khôn Nghi cung.
Họ đều bó tay trước bệnh tình của nàng.
Thái y nói với ta, bệnh của Xuân Khê, duy nhất chỉ có Y thánh Hà Cung mới có thể chữa trị.
Nhưng Hà Cung hành y giang hồ, hành tung vô cùng bất định, rất khó để tìm thấy.
Dù ta là Hoàng hậu, nhưng không có quyền điều binh hay điều người thực hiện những việc như thế.
Nếu muốn phái người đi tìm kiếm Y thánh, ta buộc phải cầu xin Tề Huyên.
Hơn một năm qua, Tề Huyên đều ngủ lại trong Ngự Thư Phòng.
Và đây cũng là lần đầu tiên ta bước chân đến nơi này sau khi ra khỏi Lãnh cung.
Ngoài Ngự Thư Phòng không có thị vệ canh gác, ta liền xông thẳng vào.
Lúc ấy Tề Huyên đang phê duyệt tấu chương.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, không hề có vẻ bất ngờ, mở miệng liền hỏi: “Xuân Khê thế nào rồi?”
“Xuân Khê bệnh nặng, Thái y trong cung đều bó tay. Kính xin Bệ hạ phái người tìm kiếm tung tích Y thánh, cứu lấy tính mạng Xuân Khê.”
“Lao sư động chúng để cứu một cung nữ ư?”
Giọng Tề Huyên nhẹ nhàng và chậm rãi, như thể không hề bận tâm đến sinh tử của Xuân Khê.
Có lẽ, ta đã nghe nhầm.
Xuân Khê là người thân duy nhất của ta.
Tề Huyên mà ta quen biết, sẽ không nói ra lời này.
“Bệ hạ…”
Ta vừa định cầu xin thêm, Tề Huyên đã tiếp lời: “Thân là Đế vương, Trẫm không có lý lẽ gì để cứu một cung nữ. Nhưng nếu thân là phu quân của nàng, Xuân Khê là người thân cận bên nàng, Trẫm đương nhiên phải cứu. Nàng bây giờ lấy thân phận gì để nói chuyện với ta?”
“Bệ hạ thật sự không cứu sao?”
Ta vẫn cố chấp cắn lấy hai chữ “Bệ hạ” không buông.
Nhưng tận sâu trong lòng ta, hắn thực chất vẫn là Tề Huyên ngày nào.
Nếu thật sự xem hắn là Đế vương, để cứu Xuân Khê, ta đã nên thuận theo, chứ không phải cứng cỏi đối diện với ánh mắt hắn.
“Hi Uyển, để nàng nói một lời, thật sự khó đến thế sao?”
Tề Huyên đứng dậy, chậm rãi bước về phía ta: “Nàng cho ta một cơ hội, ta sẽ cho Xuân Khê một cơ hội, thế nào?”
“Bệ hạ cần gì phải thế, giữa Thần thiếp và Bệ hạ không còn khả năng nữa.”
“Thái y cũng nói Xuân Khê hồi thiên vô thuật, nàng lại đang cố chấp đòi hỏi.”
Tề Huyên phản bác lại ta bằng lời châm chọc.
“…Thần thiếp xin cáo lui.”
Ta không cầu xin Tề Huyên nữa, bực tức quay lưng bỏ đi.
Thực ra ta biết, Tề Huyên sẽ không để mặc Xuân Khê chết.
Dù ta không đồng ý với hắn, hắn vẫn sẽ cử người đi tìm Hà Cung.
Nhưng khi trở về cung, nhìn khuôn mặt trắng bệch không chút huyết sắc của Xuân Khê, ta không dám đánh cược.
Lỡ như, Tề Huyên thật sự không phái người đi tìm Hà Cung thì sao?
Ký ức của hắn về ta có đến ba năm trống rỗng, ta không nên dựa vào những gì ta biết về hắn trước đây mà tùy tiện đoán mò.
Ba năm, có thể thay đổi rất nhiều thứ.
Giằng co nửa ngày, ta lại một lần nữa quay về Ngự Thư Phòng.
“Tề Huyên, cứu Xuân Khê đi.”
Lần này mở lời, ta đã thay đổi xưng hô.
“Nói như vậy, nàng đã bằng lòng cho ta cơ hội rồi?”
Vẻ hoan hỉ trên mặt Tề Huyên không thể giả dối.
Ta khẽ thở dài gật đầu: “Nếu Xuân Khê được cứu chữa.”
Ta yêu Tề Huyên, luôn luôn như vậy, chưa từng thay đổi.
Chính vì thế, ta không thể nào chấp nhận hắn sau khi đã nghênh thú Hi Nguyệt.
Dù biết sau này hắn chỉ đối tốt với một mình ta, nhưng cái rào cản ấy ta không cách nào bước qua được, thà làm con thú bị nhốt trong lồng tình cảm.
Ta xưa nay lý trí, tỉnh táo và kiềm chế tình cảm dành cho Tề Huyên.
Giờ đây vì Xuân Khê, lý trí và tình cảm cuối cùng đã thống nhất chiến tuyến.
Đúng vậy, vì Xuân Khê, ta cuối cùng đã tìm được cái cớ để thuyết phục chính mình.
15.
Tề Huyên vẫn ngày ngày đến Khôn Nghi cung của ta, chỉ là từ ngồi chơi đã chuyển thành ngủ lại.
Y thánh vẫn chưa tìm được, Xuân Khê liên tục rơi vào hôn mê.
Ta không còn tâm trí để bận tâm chuyện khác, Tề Huyên cũng không hề cưỡng cầu ta.
Việc hắn gọi là “ngủ lại”, cũng chỉ là mặc nguyên y phục ôm ta mà thôi.
Sau trọn một tháng Xuân Khê bệnh tật, người Tề Huyên phái đi cuối cùng đã tìm được Hà Cung.
Cho đến khi Hà Cung tự tin nói với ta rằng, Xuân Khê đã được cứu, trái tim ta đang treo lơ lửng mới chậm rãi hạ xuống.
Sau vài ngày điều dưỡng của Hà Cung, sắc mặt Xuân Khê cuối cùng đã chuyển sang hồng hào, nàng cũng đã có thể xuống giường.
Ta ôm Xuân Khê vào lòng, như thể đang ôm người tri kỷ đã xa cách từ lâu.
Ta biết ơn trời xanh đã trả Xuân Khê lại cho ta, đồng thời, cũng cảm kích Tề Huyên.
Sau khi tỉnh lại, Xuân Khê khuyên nhủ ta:
“Công chúa, những ngày này dù thời gian Thần thiếp tỉnh táo rất ngắn, nhưng lần nào cũng thấy Bệ hạ ở bên cạnh người. Thần thiếp nhìn rất rõ, Bệ hạ toàn tâm toàn ý đối đãi với Công chúa. Chặng đường phía trước còn vài chục năm, Công chúa cần gì phải chìm đắm trong chuyện cũ. Thay vì đối diện đau khổ, chi bằng cho nhau một cơ hội. Công chúa, Xuân Khê mong người hạnh phúc.”
Tình cảm của ta dành cho Tề Huyên, không ai nhìn rõ hơn Xuân Khê.
Dù là việc ta nhất kiến chung tình với Tề Huyên năm tám tuổi, hay cuộc giằng co đau đớn hiện tại, nàng đều thấy rõ.
Nàng biết, ta xưa nay không buông bỏ được.
Không buông được Tề Huyên, cũng không buông được Hi Nguyệt, cuối cùng lại trừng phạt chính mình.
Ta khẽ gật đầu: “Ta hiểu rồi.”
Vậy thì, hãy thử hòa giải với quá khứ đi.
Đợi khi sức khỏe Xuân Khê chuyển biến tốt, ta đích thân đến Ngự Thiện Phòng bận rộn suốt cả buổi sáng, đến tận giờ Ngọ mới quay về Khôn Nghi cung.
Phía sau ta là vài cung nữ chuyển thức ăn từ Ngự Thiện Phòng.
Ta còn chưa bước vào cửa Khôn Nghi cung, Tề Huyên từ xa trông thấy ta đã nhanh chóng chạy đến đón.
Hắn bất chấp ánh mắt của các cung nữ phía sau, vui mừng nắm lấy tay ta: “Xuân Khê giữ ta dùng bữa, Hi Uyển, cuối cùng nàng cũng bằng lòng vào bếp vì ta rồi!”
“Tính ra mạng Xuân Khê là người cứu, mời người là điều nên làm.”
Ta cong môi mỉm cười, đây là “phần thưởng” độc nhất giữa chúng ta.
Dù không biết cuối cùng có thể hoàn toàn buông bỏ Hi Nguyệt hay không, nhưng ta nguyện ý thử xem.
Năm tháng trôi qua, tài nấu nướng của ta chẳng hề tiến triển, nhưng Tề Huyên lại ăn sạch như gió cuốn mây tàn.
Lần này, lời đánh giá hắn dành cho ta lại là: “Vị đắng này, ta muốn nếm đã nhiều năm rồi.”
Hắn níu lấy cổ tay ta, kéo ta vào lòng, thều thào bên tai ta: “Trẫm, thưởng cho nàng thật hậu hĩnh.”
Cách thưởng của hắn cũng độc đáo.
Và lần này, ta không hề từ chối nữa.
Ta và Tề Huyên dần dần trở lại cách sống như khi còn ở Thái tử phủ. Tuy nhiên, khi nửa đêm tỉnh giấc, ta luôn cảm thấy trong lòng trống rỗng một khoảng.
Gương vỡ khó lành, nhưng gượng ép vẫn có thể chiếu hình.
Bởi vậy, ta cố gắng bỏ qua vết nứt quanh co giữa ta và hắn.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨