Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
29
Lâm Hòe Hứa trước đây chẳng bao giờ tự tay xuống bếp.
Nhưng sau một lần Giang Thê Vãn đang nấu ăn thì bỗng nảy ra ý định mở bình gas để tự sát, căn bếp trong nhà chỉ còn mình Lâm Hòe Hứa được phép vào.
May sao anh làm gì cũng nhanh nhạy, chỉ hai ba ngày sau, những món anh nấu đã đủ cả sắc, hương, vị.
…
Miệng của Giang Thê Vãn còn kén chọn hơn cả anh.
Món nào thích cô sẽ ăn nhiều một chút, không thích là gạt sang một bên.
Để cô ăn thêm được một chút cơm, Lâm Hòe Hứa gần như phải tung hết mọi ngón nghề.
“Lão Hứa, ông còn có tài lẻ này cơ à?” Một người bạn bartender ở quán bar chắp tay sau lưng chép miệng thán phục.
“Ông điêu khắc củ cải thành cả một đóa hoa luôn đấy à?”
Lâm Hòe Hứa cười cười, bảo thế này đã thấm tháp vào đâu, đóa hoa này chỉ là một phần trong “Đại Quan Viên” củ cải của anh thôi, bữa tối anh chuẩn bị cho Giang Thê Vãn hôm nay có tên là “Hồng Lâu Mộng”.
Nói xong, anh nhớ ra phải cầm điện thoại nhắn tin cho cô.
Cứ cách một tiếng anh lại nhắn cho Giang Thê Vãn một tin, ngay cả khi không có việc gì anh cũng lôi chuyện khác ra nói.
Còn nguyên nhân… là để đảm bảo rằng cô vẫn còn ý thức.
“Đang ăn trưa chưa?”
“Hôm nay em vẫn chưa ăn trưa đâu, đừng có quên đấy.”
Ba phút sau, phía bên kia gửi lại một sticker thỏ con đang ngoan ngoãn ăn cơm.
Trí nhớ của Giang Thê Vãn bắt đầu xuất hiện những lỗ hổng nhỏ.
Đó là tác dụng phụ của liệu pháp sốc điện (ECT) – phương pháp dùng dòng điện kích thích dây thần kinh phế vị để não bộ phóng điện có kiểm soát.
Đối với tình trạng của Giang Thê Vãn hiện tại, đây là cách hiệu quả nhất.
Tuy nhiên, vì thế mà cô thường xuyên rơi vào trạng thái thẫn thờ, bắt đầu quên mất một vài thứ.
Như là chìa khóa ra khỏi cửa, tập tài liệu nhét vào túi xách… Thậm chí sau này, cô bắt đầu quên cả những cuộc đối thoại trước đó với anh, quên đi những chuyện đã xảy ra giữa hai người.
Và cô quên cả việc… Lâm Hòe Hứa đã sớm phát hiện ra mình bị trầm cảm.
Sáng hôm đó, cô vẫn nói lời tạm biệt với anh như mọi khi.
Lâm Hòe Hứa tựa vào khung cửa, lười biếng nhìn cô.
“Về nhà sớm với anh nhé.” Anh dặn.
Anh cũng chẳng thể ngờ được, cô lại định kết thúc sinh mạng của mình.
30
Lâm Hòe Hứa phát hiện ra điểm bất thường là ngay sau khi anh nhận giải xong và xuống sân khấu.
Trước khi lên nhận giải, anh đã nhắn cho cô một tin: “Đến khách sạn chưa? Phòng thế nào?”
Anh nhận giải trên sân khấu, phát biểu xong xuôi, đi xuống rồi mà điện thoại vẫn không thấy hồi âm.
Ngay khoảnh khắc ấy, trái tim anh thắt lại đầy nặng nề.
Mặc kệ ánh nhìn của người đại diện, anh cúi người rời khỏi hàng ghế khán giả, đi ra hành lang vắng vẻ phía sau cánh gà để gọi điện.
Ba cuộc gọi đi, không ai nhấc máy.
Anh liền gọi cho sếp của cô: “Chị Trương, xin lỗi vì đã làm phiền chị muộn thế này. Tôi là chồng của Giang Thê Vãn. Muốn hỏi chị xem chuyến công tác hôm nay có thuận lợi không?”
Nhận được câu trả lời rằng hôm nay bộ phận không hề có lịch trình công tác nào, anh cúp máy, lập tức sải bước ra ngoài hội trường.
Người đại diện đuổi theo giữ chặt lấy anh:
“Cậu điên rồi à! Bây giờ là lúc nào? Hiện trường trao giải! Bao nhiêu ống kính truyền thông đang hướng vào cậu, mà cậu dám tự ý bỏ ghế sao?”
“Quay lại ngay cho tôi!”
“Tôi không quay lại nữa. A Vãn có lẽ gặp chuyện rồi, tôi phải đi tìm cô ấy.”
“Không… cậu này…!”
Người đại diện gần như nấc nghẹn vì tức giận, mắt thấy người trước mặt không cách nào giữ lại được, liền đổi sang một tông giọng khác:
“Được, cậu không quay lại đúng không?”
“Lâm Hòe Hứa, cậu nhìn ra sau lưng mình đi, đây là hiện trường trao giải mà bao nhiêu người mơ ước!”
“Qua đêm nay, nhận phỏng vấn xong, cậu sẽ một bước lên tiên!”
“Hợp đồng quảng cáo rợp trời! Tiền! Toàn là tiền! Tiền tiêu không hết! Chỉ trong một đêm cậu sẽ nổi tiếng khắp cả nước!”
“Coi như tôi cầu xin cậu… quay lại ngồi đó đi có được không? Phỏng vấn xong rồi đi, được không?”
“Tin tôi đi, vợ cậu không sao đâu! Chỉ là không trả lời tin nhắn thôi mà, tôi gửi lời chúc ngủ ngon cho vợ tôi từ ba ngày trước đến giờ cô ấy còn chưa thèm trả lời đây này!”
“Lâm Hòe Hứa, tôi xin cậu! Nhìn ra sau lưng cậu đi!”
“Cậu xem, bao nhiêu ống kính, bao nhiêu tòa báo, bao nhiêu truyền thông, tất cả đều đang đợi cậu kìa!”
“Cậu thật sự… không quay đầu lại sao?”
Âm thanh bối cảnh vô cùng ồn ã.
Giọng của người đại diện cũng đang run lên, đây là người đã từng dẫn dắt biết bao nhân vật tầm cỡ.
Có lẽ những lời ông ta nói đều là sự thật.
Nhưng Lâm Hòe Hứa thậm chí không hề dừng bước.
“Lâm Hòe Hứa!”
Đó là lần cuối cùng người đại diện gọi tên anh.
“Thực ra.” Anh khựng lại một nhịp. “Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện phải vang danh thiên hạ.”
Dứt lời, anh lại một lần nữa bước vào bóng đêm mịt mùng không thấy điểm dừng.
31
Lâm Hòe Hứa từng mua một chiếc móc treo điện thoại cho Giang Thê Vãn.
Hình một con thỏ nhỏ ôm củ cà rốt đung đưa qua lại, Giang Thê Vãn thích đến không nỡ rời tay.
Thực ra, bên trong đó có gắn một thiết bị định vị đơn giản.
Lâm Hòe Hứa chỉ bật phần mềm này lên khi anh hoàn toàn không thể tìm thấy cô.
Phần mềm vận hành không lâu thì định vị được cô đang ở cầu bắc qua sông của thành phố.
Chiếc xe anh đang lái là một chiếc Bugatti Veyron, tốc độ tối đa có thể đạt tới 407 km/h.
Đó là xe của sếp Giang Thê Vãn.
Sếp của cô là một người phụ nữ cực kỳ quyết đoán, thừa kế đế chế kinh doanh khi còn rất trẻ và quản lý công ty khổng lồ đâu ra đấy.
Nghe tin không liên lạc được với Giang Thê Vãn, chị ấy trực tiếp cử đội an ninh dưới trướng giúp anh mở rộng tìm kiếm, rồi ném chìa khóa xe cho anh.
“Trên đời này không có chiếc xe nào chạy nhanh hơn nó đâu.”
“Làm ơn, nhất định phải tìm thấy tiểu Giang.”
Phải, anh lái chiếc xe thương mại nhanh nhất thế giới để đuổi theo cô gái của mình.
Hẳn là anh đã ước thời gian có thể chậm lại một chút, chậm đến mức anh có thể bắt kịp cô.
Hẳn là anh đã ước thời gian có thể nhanh hơn một chút, nhanh đến mức có thể giúp anh chấm dứt nỗi giày vò này.
Anh lao đến cây cầu, nhìn thấy một bóng trắng lẻ loi đứng bên thành cầu.
Cô đứng đó cô độc biết bao, trông thật lạnh lẽo.
Tiếng gầm rú của động cơ như một con quái thú.
Thế rồi, bóng trắng ấy gieo mình xuống.
Dối trá cả thôi.
Chẳng ai có thể chạy đua được với thời gian, bất kể anh có lái Bugatti Veyron hay không.
32
Anh tấp xe vào lề đường.
Cởi phăng áo vest rồi nhảy thẳng xuống dòng nước xiết.
Cục khí tượng thành phố vừa công bố đêm nay nhiệt độ sẽ giảm mạnh.
Nước sông lạnh thấu xương tủy.
“Giang Thê Vãn!!!” Anh hét tên cô, muốn biết cô ở đâu, nhưng màn đêm quá đen đặc.
Dòng nước chảy quá xiết, anh không tìm thấy.
Thế là anh chỉ biết không ngừng gọi tên cô.
Nuốt phải vài ngụm nước sông, anh chợt nhớ lại cái đêm anh đưa cô trốn khỏi cô nhi viện.
Đêm đó cũng lạnh lẽo như thế này.
Anh nắm lấy tay cô, lúc đó chắc chắn anh không biết rằng từ nay về sau họ sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa.
Lạnh đến mức không chịu nổi, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi.
Nhưng nghĩ lại đi, lúc đó chính anh là người đã nắm lấy tay cô.
Khi đó anh đã nói gì nhỉ?
“Anh sẽ đưa em ra ngoài.”
Anh bừng tỉnh khỏi cơn mê man, sải tay rẽ nước gọi tên cô.
Lần này anh đã thấy rồi, giữa những con sóng cuộn trào, có một cánh tay đưa lên.
Anh dùng hết sức bình sinh bơi tới, nắm chặt lấy cô.
Nắm thật chặt.
Cứ như thể làm như vậy, họ sẽ không bao giờ lạc mất nhau nữa.
33
Anh kéo cô ra khỏi dòng nước.
Bên bờ sông đã có vài người dân hiếu kỳ vây xem.
Cô nói lạnh.
Thế là anh ôm chầm lấy cô.
Được anh ôm, cô bắt đầu khóc nức nở.
Cô khóc rất to, anh chưa bao giờ thấy cô khóc như thế, như thể muốn trút cạn mọi giọt nước mắt của cả cuộc đời này.
Cảnh sát và cứu thương mà anh gọi lúc trước đều đã đến.
Tiếng còi hú vang trời, gió đêm thổi qua bờ sông, nhưng người ta không còn cảm thấy lạnh nữa.
Cô vẫn khóc, như thể vừa phải chịu đựng một nỗi uất ức tày trời.
Anh chỉ biết ôm lấy dỗ dành, từng chút từng chút một lau đi nước mắt cho cô.
Anh từng hỏi bác sĩ, tại sao con người lại khóc?
Thực ra đó là cách để bài tiết hết thảy những cảm xúc tiêu cực và không vui ra ngoài.
“Lâm Hòe Hứa.”
“Nhảy xuống sông thực sự rất lạnh, đau lắm.”
“Hóa ra cái chết lại khó chịu đến thế… hức… hức…”
Anh hôn lên đỉnh đầu cô, cảm nhận hơi ấm đang dần quay trở lại trên cơ thể cô, khàn giọng đáp: “Phải, đau lắm. Thế nên, Giang Thê Vãn, sau này đừng bao giờ thử lại nữa.”
“Em không bao giờ tùy tiện nhảy sông nữa đâu.”
“Em không muốn chết nữa đâu…”
Anh nhẹ nhàng vuốt lưng cho cô dễ thở, rồi đặt cằm lên vai cô.
Anh ngẩng đầu nhìn về phía xa, nơi những vì sao đang lấp lánh.
Hình như, mình đã bắt kịp thời gian rồi, anh nghĩ.
34
Hai tháng sau, Giang Thê Vãn về cơ bản đã được xuất viện.
Vừa ra viện là cô đã lại tràn đầy sức sống.
Chân có thể chạy, người hết bệnh, và cũng bắt đầu dần dần mỉm cười từ tận đáy lòng.
Cô quay lại với công việc rất nhanh, khiến chị Trương vui mừng khôn xiết, bảo rằng cả viện nghiên cứu đều đang đợi cô về gánh vác trọng trách.
Một buổi chiều nọ, Lâm Hòe Hứa mua hai ly trà sữa đến đón cô tan làm.
“Bọc kỹ thế này cơ à, đại minh tinh.”
“Khăn len, mũ, kính râm…”
Giang Thê Vãn ghé sát lại, khẽ gạt chiếc kính râm của anh.
Anh tháo kính ra, để lộ đôi mắt đào hoa vừa đẹp đẽ vừa đong đầy tình tự, rồi đeo chiếc kính ấy lên sống mũi cô.
“Chia cho em một cái đấy.”
“Lát nữa đi lối cửa sau nhé.”
“Phiền phức thật đấy nha~”
Cô được anh nắm tay, vừa đi vừa kéo dài giọng than vãn: “Anh bây giờ hot thật đấy, đồng nghiệp toàn nhờ em xin chữ ký của anh thôi. Chẳng qua là lúc anh cứu em bị người ta chụp ảnh đăng lên mạng thôi mà.”
“Chủ đề đó bùng nổ thật sự, hiệu quả còn tốt hơn cả họp báo giới thiệu, ai nấy đều khen anh là ‘người chồng quốc dân’.”
“Người chồng quốc dân ơi~ Có thể cõng em không?”
Bây giờ cô cứ hễ bắt được cơ hội là lại làm nũng với anh.
Lâm Hòe Hứa nhướng mày nhìn cô.
“Em đột nhiên cảm thấy cái chân bị gãy của mình vẫn chưa khỏi hẳn…”
Giang Thê Vãn cũng không định diễn sâu cho lắm, nhưng giây tiếp theo cô đã bị Lâm Hòe Hứa bế bổng lên theo kiểu công chúa tiêu chuẩn.
“Ơ, chờ đã…”
Người xấu hổ trước lại là cô.
“Chân chưa khỏi thì chẳng phải nên bế thế này sao?”
Anh ghé sát lại gần, còn cô thì đã vùi mặt vào ngực anh không nói nên lời.
Ánh nắng mùa xuân dịu dàng, anh bế cô đi về phía xe.
Cả hai không nói gì nhiều.
Gió xuân lướt qua, không vội vã cũng chẳng gắt gao.
Những đóa hoa cải dầu trồng trong sân thu hút lũ bướm dập dìu bay lượn.
Bàn tay cô siết chặt chiếc khăn len của anh.
Bất chợt, giọng cô lý nhí vang lên từ trong lớp khăn: “Cảm ơn anh.”
“Lâm Hòe Hứa.”
“Cảm ơn anh ngày hôm đó đã đến cứu em.”
“Hửm? Ở chỗ anh không nói lời cảm ơn đâu nhé.”
“Thế thì nói gì?”
“Nói yêu.”
(HOÀN TOÀN VĂN)
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨