Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

VẾT HÔN CỦA THIÊN SỨ – CHƯƠNG 5

23

Tôi bắt đầu mất ngủ triền miên.

Không thể nào chợp mắt được.

Khi một mình đối diện với bóng đêm, tâm trí rất dễ sa vào ngõ cụt.

Tôi không thông suốt được nhiều chuyện, không hiểu tại sao mình lại mắc bệnh.

Rõ ràng trước đây xảy ra bao nhiêu biến cố tôi đều vượt qua được, tại sao bây giờ cuộc sống êm đềm rồi, cái hố này tôi lại không bước qua nổi?


Đau đớn vô cùng.

Ở phòng nghiên cứu, tôi luôn là người về cuối cùng.

Trên đường phố lất phất mưa bay, tôi ngửa đầu nhìn lên màn hình lớn của trung tâm thương mại.

Đó là một chương trình tạp kỹ đón năm mới, Lâm Hòe Hứa được mời tham gia.

À, anh ấy bây giờ quả thực đã có chút danh tiếng rồi.

Mưa chia cắt tôi và anh thành hai thế giới riêng biệt.

Thực tế thì lúc này tôi đã chẳng còn cảm nhận được niềm vui gì nữa, nhưng tôi vẫn khẽ đưa tay ra, nắm chặt bóng hình người đàn ông trên màn hình ấy vào lòng bàn tay mình.

Lúc đó tôi đang nghĩ gì nhỉ?

Tôi nhận ra rằng, sau khi bóc tách hết thảy những dục vọng và định nghĩa tình cảm của thế gian, tôi vẫn không muốn rời xa anh.

24

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn nhảy xuống.

Xin lỗi anh nhé, Lâm Hòe Hứa, thực sự là quá đau đớn rồi.

Nếu con người phải sống trong tình trạng không thể sản sinh ra dopamine, thì chẳng khác nào đang ở địa ngục vậy.

Quá mệt mỏi, không cảm nhận được chút cảm xúc mãnh liệt nào, mỗi ngày trôi qua đều là một sự giày vò.

Tôi muốn cười, nhưng hình bóng trong gương lại bảo rằng tôi đang khóc.

Tôi sống ngày càng tệ đi.

Mất ngủ, tim đập nhanh, trí nhớ bắt đầu hỗn loạn.

Một người vốn có trí nhớ tốt như tôi, đôi khi còn đặt sai cả vị trí bàn chải đánh răng.

Tôi không ngừng tự hỏi ý nghĩa của việc mình tồn tại là gì.

Ngày hôm đó, anh nhận được một giải thưởng rất lớn.

Anh của hiện tại đã đủ khả năng để tự cho mình một cuộc sống tốt đẹp, tiền đồ xán lạn vô cùng.

Anh cuối cùng cũng đứng dưới ánh đèn sân khấu thuộc về riêng mình.

Đối với tôi, thế là đủ rồi, thế là tốt rồi.

Cuộc đời của Lâm Hòe Hứa, nếu không có tôi, chắc chắn sẽ càng rực rỡ hơn.

Thế nên, ngày hôm đó, tôi đã nhảy xuống từ cây cầu bắc qua sông.

25

“Được rồi, em thừa nhận là em đã nhảy mà chưa kịp thông báo cho anh.”

Bên bờ sông lúc này bắt đầu lất phất mưa, dưới chân cầu phía xa lập lòe ánh đèn đỏ xanh.

Cảnh sát đã giăng dây phong tỏa. Lâm Hòe Hứa xuống xe, bước chân ai nấy đều vội vã, có lẽ là để nhanh chóng xác nhận danh tính người quá cố.

Tôi bay bên cạnh anh, tự lẩm bẩm một mình.

“Trời ơi, xác của mình chắc không bị ngâm nước lâu quá đấy chứ? Trông có bị biến dạng kinh khủng lắm không nhỉ? Chắc là xấu lắm. Lần cuối cùng thấy mặt vợ mà lại là cái bộ dạng đấy, Lâm Hòe Hứa à, em cũng thấy hơi tội cho anh rồi đấy…”

Dưới chân cầu, có cảnh sát mặc thường phục và pháp y trong bộ đồ bảo hộ.

Họ vây quanh một vật gì đó đặt trên tấm bạt nhựa đen, là một chiếc túi đựng thi thể người.

Tôi đoán người bên trong chính là mình.

Có người dẫn Lâm Hòe Hứa lại gần.

Anh quỳ xuống, vị pháp y nói gì đó với anh.

Anh gật đầu, rồi người đó đưa tay kéo khóa túi lại.

“Giang Thê Vãn.” Tôi nghe thấy Lâm Hòe Hứa khẽ gọi tên mình.

Chiếc túi được mở ra.

Thực lòng tôi cũng hơi tò mò xem thi thể mình giờ ra sao.

Chiêm ngưỡng cái chết của chính mình, đời này mấy ai có được trải nghiệm mới mẻ này đâu.

Thế là tôi cũng ghé sát lại xem.

Ơ?

Lạ thật, cái xác đó không có mặt.

“Giang Thê Vãn!!!!”

26

Có người đang gọi tên tôi.

Tôi không hiểu, tại sao tôi vẫn nghe thấy có người gọi tên mình?

Tại sao người gọi lại vẫn là Lâm Hòe Hứa?

Tại sao bên tai lại có tiếng nước chảy, tại sao lại lạnh thế này, tại sao mũi lại khó chịu như vậy, tại sao phổi và cổ họng lại đau như bị kim châm?

Tôi mở mắt ra nhìn, là bầu trời sao.

Và cả dòng nước sông.

Tôi đang vùng vẫy giữa dòng nước, khi ý thức mờ mịt, bản năng sinh tồn của cơ thể đã trỗi dậy, tôi cố gắng hết sức giơ một cánh tay lên.

Sau đó lập tức bị ai đó nắm lấy thật chặt.

Ôi, người đó ôm chặt quá.

Tôi cảm thấy chân tay tê dại, răng va vào nhau cầm cập, chẳng còn chút sức lực nào nên chỉ biết bám lấy người đó, để anh ấy kéo tôi bơi vào bờ.

Đại não không còn khả năng suy nghĩ nữa, nhưng đôi mắt tôi vẫn mở trừng trừng.

Tôi thấy trên bờ có những đốm sáng li ti, có đám đông đứng xem, có xe cứu thương, xe cảnh sát, những ánh sáng đỏ xanh đan xen.

“Đừng bỏ cuộc mà!!”

Có ai đó chụm tay lại thành hình loa, hét lớn về phía tôi.

Cuối cùng cũng được kéo lên bờ. Hình như tôi không phát ra tiếng được nữa, chỉ biết ho sặc sụa.

Mãi một lúc sau mới rặn ra được một âm tiết: “Lạnh…”

Thế là tôi được ai đó ôm thật chặt vào lòng.

Có lẽ vì vậy mà tôi thấy ấm hơn một chút, đầu óc vẫn nặng trĩu.

Người đang ôm tôi chính là Lâm Hòe Hứa.

Anh ấy thực sự đã mặc nguyên chiếc áo sơ mi đi dự tiệc để nhảy xuống cứu tôi, giờ thì ướt sũng cả rồi.

Ơ, chẳng phải anh ấy nên đang ở lễ trao giải sao?

Tôi được anh ôm, cằm tựa lên vai anh.

Nhìn xa xa, các nhân viên y tế đang khênh cáng chạy về phía chúng tôi.

“A Vãn.” Giọng anh vương hơi ẩm của nước sông.

Anh gọi tôi, rồi chúng tôi bị nhân viên y tế tách ra.

Tôi được đặt nằm trên cáng, tay vẫn nắm chặt tay anh.

Ngôi sao đêm không ngủ, anh đang nhìn tôi.

Anh ghé sát lại, nhìn tôi vô cùng, vô cùng nghiêm túc.

“Giang Thê Vãn. Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện từ bỏ em. Thế nên, em cũng đừng từ bỏ anh.”

Anh dùng ngón cái nhẹ nhàng gạt đi dòng nước sông đang làm ướt tóc mái của tôi.

Tôi chớp mắt, chậm rãi bắt đầu suy nghĩ trở lại.

Ngửa đầu lên, tôi thấy trên bầu trời đêm điểm xuyết vài ngôi sao.

Mãi một lúc, thật lâu sau đó, tôi mới chợt nhận ra: Hóa ra, tôi đang khóc.

Tôi đã không chết thành công.

Tôi lại được Lâm Hòe Hứa cứu về rồi.

Lại một lần nữa được anh cứu về.

27

Lâm Hòe Hứa bắt đầu biết Giang Thê Vãn bị trầm cảm từ lúc nào?

Có lẽ là khoảng hai năm trước, khi cô ấy bắt đầu thường xuyên thẫn thờ.

Anh vặn mở một chai sữa đưa cho cô, cô lại ngẩn ngơ đứng đó.

Anh thấy hơi buồn cười, lấy chai sữa lạnh áp vào da thịt cô: “Đang nghĩ gì thế?”

Nhưng đối phương lại như một con thỏ sợ hãi, giật nảy người lại.

Lâm Hòe Hứa có một khả năng, anh luôn có thể nhạy cảm nhận ra sự thay đổi cảm xúc của người khác.

Đó có lẽ là thiên bẩm của anh.

A Vãn không vui.

Gần như ngay khoảnh khắc đó, anh đã khẳng định như vậy.

Nếu không vui thì làm cho cô ấy vui là được, việc này đối với Lâm Hòe Hứa mà nói thì quá đỗi dễ dàng.

Thế nhưng sau đó anh phát hiện ra, A Vãn làm thế nào cũng không thấy vui nổi.

Rõ ràng là cô đang mỉm cười với anh, nhưng anh biết nụ cười ấy chẳng hề xuất phát từ trái tim.

Điều đó khiến anh có cảm giác như chính mình mới là người đang được cô dỗ dành vậy.

Anh khẽ xoa đầu cô, rồi lặng lẽ giấu chuyện đó vào sâu trong lòng.

Cơ duyên là một ngày nọ anh ở nhà, A Vãn nhờ anh mang giúp một tập tài liệu đến công ty.

Trong lúc tìm kiếm, anh phát hiện ra hai hộp thuốc được nhét sâu tận trong cùng của ngăn tủ.

Chỉ cần tìm kiếm đơn giản, anh đã biết đó là thuốc điều trị trầm cảm.

Ngày hôm sau, ngay lúc cô vừa thay đồ xong định bước ra khỏi cửa, anh đã ôm chầm lấy cô từ phía sau.

Cơ thể A Vãn vốn nhạy cảm, mỗi lần chạm vào anh đều cứng đờ vì căng thẳng.

Nụ hôn của anh trượt dọc từ vành tai cô xuống dưới.

Nhìn biểu cảm “coi cái chết nhẹ tựa lông hồng” của cô, anh nghe cô nghẹn ra một câu:

“Lâm Hòe Hứa, muốn làm chuyện đó sao? Vậy để em xin nghỉ làm hôm nay nhé?”

Anh đặt hai hộp thuốc đó vào lòng bàn tay cô, khẽ hôn lên vành tai như để trấn an: “Giang Thê Vãn, em bị bệnh đúng không?”

“Nói với anh đi.”

Trước sự truy vấn của anh, Giang Thê Vãn đã thú nhận toàn bộ.

Cô được chẩn đoán mắc trầm cảm một tháng trước, dạo gần đây luôn không thấy hạnh phúc, không biết tại sao, cũng chẳng rõ nguyên nhân phát bệnh là gì.

Anh im lặng lắng nghe hết tất cả, nhưng Giang Thê Vãn lại bảo anh đừng quá bận tâm.

“Thôi mà, em cũng chẳng biết tại sao nữa. Chắc là uống thuốc vài ngày sẽ ổn thôi, anh đừng lo.”

Anh gật đầu, dặn cô đi làm chú ý an toàn.

Ngay sau đó, anh liền tìm đến bác sĩ điều trị của cô.

“Vâng, trong các loại hình chính của trầm cảm, có một loại được gọi là phát tác muộn.”

“Chứng bệnh này không phát tác ngay lúc gặp chấn thương, mà ngược lại, sau khi trải qua nhiều năm tháng, khi bệnh nhân đã bước vào một môi trường tương đối thoải mái thì bệnh mới bắt đầu khởi phát. Mặt khác, vợ anh là người có chỉ số thông minh rất cao.”

“Điều này cũng có yếu tố di truyền. Anh cần hiểu rõ, trầm cảm không đơn thuần là vấn đề cảm xúc, mà là sự bất thường trong cấu trúc não bộ và hoạt động sinh hóa. Những người thông minh có tỉ lệ mắc trầm cảm cao gấp đôi người bình thường, và việc điều trị cũng khó khăn hơn nhiều.”

“Tuy nhiên, tôi nghĩ tốt nhất vẫn nên tìm ra nguyên nhân thực sự đã kích phát căn bệnh.”

“…”

Nguyên nhân thực sự khiến Giang Thê Vãn trầm cảm là gì?

Thực ra không khó tìm, anh về nhà lật lại đống báo cũ, tra cứu tin tức.

Bảy năm trước, nơi Giang Thê Vãn từng bị tạm giam, viên quản lý ở đó đã bị điều tra vì tội tham ô, hối lộ và dùng nhục hình ép cung.

Trong những ngày đó, cô đã phải chịu đựng những gì?

Cô chưa bao giờ kể với anh.

Còn anh lúc bấy giờ đang mải chạy vạy cầu xin khắp nơi, vì để thiết lập quan hệ, để tìm một luật sư đáng tin cậy mà phải cắn răng uống từng chai bia một, chẳng có thời gian để vào thăm cô.

Anh chỉ thấy ngày cô được thả ra, trông cô gầy đi một chút.

Chỉ có vậy thôi.

Đêm đó, Lâm Hòe Hứa cũng mất ngủ.

Mãi đến sáu bảy giờ sáng hôm sau mới thiếp đi, anh mơ thấy một giấc mơ: Giang Thê Vãn toàn thân đầy máu, bị vô số thanh kiếm đâm xuyên qua người, nhưng cô vẫn mỉm cười với anh, nói: “Anh đến thăm em rồi à, Lâm Hòe Hứa.”

28

Sau đó, căn bệnh trầm cảm của Giang Thê Vãn vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm.

Họ đã thử đủ mọi cách, uống thuốc, gặp bác sĩ.

Nhưng cô vẫn không thấy vui, thậm chí tình trạng còn tệ hơn.

Cảm xúc của cô thường xuyên bất ổn.

Trong nhà đã vỡ đến hai mươi, ba mươi cái đĩa rồi.

Đều là do cô ném.

Cô thường ngồi trên ghế đầy lo âu, tự ôm lấy chính mình.

Mỗi khi như vậy, anh lại quỳ xuống trước mặt dỗ dành cô: “Đừng khóc nữa, đừng buồn mà.”

“Hôm nay em xinh đẹp thế này, khóc lên sẽ không đẹp đâu.”

“Có chuyện gì phiền lòng, nói với anh được không?”

Cũng có khi, cô lỡ tay làm anh bị thương.

Mảnh đĩa văng lên sượt qua gò má anh, để lại một vệt máu nhỏ.

Anh dùng tay lau đi.

Cô gái trước mặt đôi mắt tràn đầy sự hoảng loạn: “Em… em xin lỗi…”

“Em không kiểm soát được bản thân mình nữa, xin lỗi anh…”

Anh ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về: “Không sao, không sao đâu, đừng khóc.”

“Giang Thê Vãn, ôm anh đi.” Anh vòng tay cô qua cổ mình.

“Anh ở đây.”

“Giang Thê Vãn, em yêu anh đúng không? Anh vẫn luôn ở đây, ít nhất em vẫn còn có anh.”

Anh mỉm cười đầy chiều chuộng với cô.

Anh muốn trở thành ánh sáng, thành thiên sứ của cô.

Có lẽ như vậy, anh mới có đủ dũng khí để đưa cô rời xa bóng tối.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!