Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
17
“Là khối u não.”
Ánh đèn bệnh viện luôn mang lại cảm giác trống trải đến rợn người.
Tôi nhìn vào tấm phim chụp trước mắt, nhìn mà chẳng hiểu gì cả.
Rõ ràng đang nghe bác sĩ nói, nhưng đầu óc cũng không thể tiếp nhận nổi.
“Dựa trên hình ảnh thì có vẻ là u cấp độ thấp, nhưng liệu đã chuyển sang ác tính hay chưa thì cần phải mở hộp sọ lấy bệnh phẩm mới có thể kết luận cuối cùng.”
“Ý bác sĩ là sao… nếu là ác tính… anh ấy sẽ chết ạ?”
Tôi ngơ ngác hỏi.
“Xác suất tử vong rất cao, vì vậy cần phải sinh thiết càng sớm càng tốt. Có một vết xuất huyết nhỏ trong nội sọ, hiện tại áp lực não tạm thời giảm xuống, nhưng tôi vẫn khuyên nên phẫu thuật ngay. Cô là người nhà bệnh nhân chứ?”
Ánh mắt bác sĩ dừng trên người tôi.
Tôi thẫn thờ một chút rồi đáp: “Dạ không… tôi là bạn anh ấy.”
“Vậy hãy gọi người nhà bệnh nhân đến ký cam kết phẫu thuật đi.”
Cơn gió thu thổi qua bậu cửa sổ, làm lay động những tán lá xanh trên bàn làm việc của bác sĩ.
“Xin lỗi bác sĩ.” Tôi cảm thấy một vị đắng chát lan tỏa trong miệng.
“Tôi và anh ấy… đều không có người thân.”
17
Khi tôi bước vào phòng bệnh, Lâm Hòe Hứa đang ngồi trên giường nhìn tôi.
Tôi không biết tiếng “A” anh thốt ra là lời chào hay là gì nữa.
Lần đầu tiên trong đời, tôi muốn đánh anh một trận.
“Lâm Hòe Hứa.”
Tôi đứng trước mặt anh.
“Anh sắp chết rồi anh biết không?”
Ánh mắt anh vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng: “Vậy sao? Bác sĩ có nói với em là nếu anh chết thì có đau không? Anh hơi sợ đau đấy…”
“Lâm Hòe Hứa!”
“…”
Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt vừa lăn dài trên má tôi, mỉm cười đầy thú vị: “Người sắp chết là anh chứ có phải em đâu. Em khóc thành thế này, là định đi điếu tang anh sớm đấy à?”
Câu đùa này chẳng buồn cười chút nào.
Nước mắt tôi rơi càng dữ dội hơn, còn biểu cảm của anh thì bắt đầu trở nên lúng túng.
Tôi biết anh ghét người hay khóc nhè.
Nhưng tôi cũng ghét chính bản thân mình vì không thể kiểm soát nổi tuyến lệ.
“Lâm Hòe Hứa.”
“Ừ” Anh đáp lại bằng một tông giọng hơi cao lên, như đang dỗ dành.
“Chúng mình kết hôn đi.” Tôi nói.
18
“Bác sĩ nói cam kết phẫu thuật bắt buộc phải do người nhà ký. Hiện giờ thân phận duy nhất mà em có thể ký cho anh chính là vợ của anh.”
Tại cục dân chính, tôi đã giải thích lý do cho năm chữ gây chấn động kia của mình.
Anh ngoan ngoãn ngồi cạnh tôi, thong dong lấy tờ rơi của cục dân chính gấp thành một con hạc giấy rồi cài lên tóc mai của tôi.
“Trông cũng đẹp đấy chứ.” Anh mỉm cười đầy mãn nguyện.
“…”
Chúng tôi là cặp đôi cuối cùng nhận được giấy đăng ký kết hôn trước giờ đóng cửa.
Tôi mở ra ngắm nghía.
Trên tấm ảnh cưới nền đỏ, trông tôi thật gượng gạo, chẳng dám nhìn thẳng vào ống kính.
Còn Lâm Hòe Hứa, gương mặt anh dường như viết rõ dòng chữ: “Hôm nay tôi kết hôn rồi, tôi vui lắm.”
Thực ra lúc đó đã có thể thấy được manh mối, anh thực sự rất ăn ảnh.
Sau khi về bệnh viện, Lâm Hòe Hứa bắt đầu chuẩn bị cho ca phẫu thuật.
Dù là mổ não nhưng bác sĩ bảo nếu chỉ là sinh thiết thì rủi ro không quá lớn.
Nhưng nếu là u ác tính…
“Lâm Hòe Hứa, anh đừng chết có được không?”
Đêm trước ngày phẫu thuật, tôi nắm chặt tay anh.
“Đến chết vẫn còn là ‘trai tân’, Lâm Hòe Hứa, anh không thấy cuộc đời này quá lỗ sao?”
Anh cười híp mắt nhìn tôi, không chút khách khí mà rút tay ra khỏi lòng bàn tay tôi, khẽ xoa đầu tôi: “Ngủ ngon nhé. Hẹn gặp lại vào ngày kia.”
19
Tôi thực sự đã gặp lại anh vào ngày kia.
Ca phẫu thuật diễn ra rất suôn sẻ, khối u là lành tính, bác sĩ đã tiện tay cắt bỏ luôn.
Lâm Hòe Hứa hoàn toàn bình phục.
Tôi lén đem giấu đi số thuốc ngủ liều cao mà mình đã chuẩn bị sẵn.
Suốt thời gian anh nằm viện hậu phẫu, tôi thay đổi đủ mọi công thức để nấu đồ ngon cho anh.
Giường bên cạnh có một dì cũng vừa phẫu thuật cắt u xong, cứ tấm tắc: “Chà, cậu nhóc này nhìn là biết số hưởng rồi, có cô vợ tốt thế này cơ mà.”
Tôi quả thực đã quá cẩn thận trong việc chế biến nguyên liệu cho anh.
Bao nhiêu năm nấu nướng cho Lâm Hòe Hứa, tay nghề của tôi đã khiến bạn bè đồng môn ai nấy đều phải khen ngợi hết lời.
Tất cả đều nhờ vào sự “mong manh” và khẩu vị cực kỳ kén chọn của anh mà ra.
Những ngày nằm viện, hai đứa chung sống khá bình thường.
Anh không nhắc chuyện kết hôn, tôi cũng vui vẻ coi như chưa từng có gì xảy ra.
Mãi đến ngày anh xuất viện.
Tôi làm xong thủ tục, thấy anh xách túi lớn túi nhỏ đứng đợi tôi ở cổng.
Mấy ngày nay tóc anh dài ra một chút, làm nổi bật xương chân mày sâu thẳm, khiến anh trông vừa thanh lãnh vừa u buồn.
Đúng lúc tôi bắt gặp mấy cô bé đằng xa đang lén chụp ảnh anh.
Tôi gọi tên anh.
Anh ừ một tiếng.
Tôi bước đến cạnh anh, bắt đầu cuộc đối thoại vô thưởng vô phạt mỗi ngày: “Ăn gì đây?”
“Mì thịt bò nhé.”
“Quán nào?”
“Quán ở đường Đông Thần đi, lâu rồi chưa ăn.”
“Được, đi thôi.”
20
Mì thịt bò đường Đông Thần là món tôi và Lâm Hòe Hứa hay ăn hồi đại học.
Đến tận lúc tôi học thạc sĩ, quán vẫn chưa tăng giá.
Cạnh cửa sổ là một dãy ghế nhìn ra ngoài.
Người qua kẻ lại vội vã, ánh hoàng hôn lẩn khuất sau những bóng râm.
Mì được bưng lên, Lâm Hòe Hứa gắp quả trứng sang cho tôi.
Anh không thích trứng, còn tôi thì thích.
Sữa cũng vậy, nên từ nhỏ đến lớn trong nhà chỉ cần mua một phần trứng và sữa là đủ.
Phần lớn thời gian chúng tôi bên nhau đều là như vậy.
Chẳng ai nói với ai câu nào.
Tôi thích những khoảnh khắc này, nó mang lại một cảm giác rất xa xỉ, như thể tôi đang được “lãng phí” thật nhiều thời gian để ở bên cạnh anh.
Qua cửa sổ, tiếng chó sủa vang lên, hình như là hai con chó lạ đang đánh nhau.
Chủ của chúng chẳng kéo lại nổi, lông rơi đầy đất.
Để “hóng biến”, cả hai chúng tôi cùng ăn chậm lại.
Đang nhìn thì tôi cảm thấy có vật gì đó đặt cạnh tay mình.
Một chiếc hộp nhung thiên nga.
Tôi cầm lên, mở ra. Một chiếc nhẫn kim cương đang lặng lẽ tỏa ra những tia sáng li ti.
“Kết hôn hơi vội vàng, ngay cả cầu hôn cũng chưa có.” Anh vẫn đang ăn mì, không nhìn tôi, nói năng thản nhiên như đang kể một chuyện hết sức bình thường.
Bình thường như cái cách tôi khoe hôm nay tranh được mớ rau giảm giá trong siêu thị vậy.
“Cũng may trước đây từng nắm tay em, nên biết rõ kích cỡ. Có muốn đeo thử không? Không biết em có thích kiểu này không nữa.”
Thế rồi anh rụt tay lại khi thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào ngón áp út.
“Anh không định đeo cho em à?”
“Anh định cầu hôn em đấy à?”
Tôi nghiêng đầu hỏi.
“Thực ra… em đã luôn nghĩ như vậy…”
“…”
Cổ tay tôi bị anh nắm lấy.
Ngón áp út bị giữ chặt, chiếc nhẫn được đẩy lên, vừa khít.
Ánh sáng vụn vặt của kim cương rơi vào một góc bóng tối.
Tôi thấy nó đẹp đến nghẹt thở. Nếu có thể xuyên không, tôi nhất định sẽ mang theo máy ảnh quay về lúc này, rồi nhắm thẳng vào đôi bàn tay anh đang nắm lấy tay tôi mà chụp lấy một trăm tấm ảnh.
21
Ồ, nhưng thật đáng tiếc, tôi suýt chút nữa thì quên mất.
Tôi đã chết rồi.
Cảm giác lạnh lẽo đột ngột bủa vây, tôi bắt đầu không còn kiểm soát được linh thể của mình nữa.
Tôi nghĩ, có lẽ đã đến lúc mình phải thực sự tan biến rồi.
Lâm Hòe Hứa bước lên xe cảnh sát, tôi lẳng lặng bay theo sau anh.
Tiếng còi xe hú vang liên hồi, những dải màu neon rực rỡ hắt lên đôi mày anh.
Anh chống cằm, đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tôi ngồi ngay bên cạnh anh.
Tôi biết anh chẳng thể nghe thấy tiếng tôi, cũng không cảm nhận được sự tồn tại của tôi.
Nhưng tôi vẫn muốn nói với anh một câu:
“Xin lỗi anh nhé…”
Tôi ngửa đầu lên, ánh đèn đỏ xanh của xe cảnh sát gần như xuyên thấu qua thân hình trong suốt của tôi.
“Lâm Hòe Hứa, em thực sự không biết phải làm sao để tiếp tục sống nữa.”
22
Tôi chẳng nhớ mình chẩn đoán mắc bệnh trầm cảm vào ngày nào, tháng nào sau khi kết hôn với Lâm Hòe Hứa.
Chỉ là trước đây nó không rõ ràng đến thế, cho đến khi những triệu chứng cơ thể bắt đầu xuất hiện: chóng mặt, trước mắt tối sầm, và tim thì thường xuyên thắt lại đột ngột.
Đáng sợ hơn cả là tôi không còn cảm nhận được niềm vui nữa.
Rõ ràng trước đây, chỉ cần tranh mua được chiếc bánh ngọt giảm giá cuối cùng trước khi cửa hàng đóng cửa cũng đủ khiến tôi hạnh phúc cả ngày.
Vậy mà giờ đây, dù thế nào tôi cũng không tìm lại được cảm giác ấy.
Cầm bản báo cáo trầm cảm nặng trên tay, tôi thẫn thờ mất nửa phút.
“Bác sĩ, cuộc sống của tôi đang rất tốt mà, tại sao tôi lại mắc bệnh này?”
“…Nguyên nhân gây trầm cảm có rất nhiều loại. Không chỉ là những tổn thương tâm lý hiện tại, mà còn có phản ứng chấn thương muộn, thậm chí là do yếu tố di truyền… Cô đã có triệu chứng phát tác ra cơ thể rồi, cần phải đặc biệt lưu ý. Người nhà cô đâu?”
Tôi chỉ là không thể hiểu nổi.
Đứng giữa hành lang bệnh viện, tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy báo cáo, nước mắt cứ thế từng giọt, từng giọt rơi xuống làm nhòe mặt chữ.
Tại sao chứ?
Cuộc sống của tôi rõ ràng đang tiến triển theo hướng tốt đẹp mà.
Năm nay tôi vừa thăng chức thành người phụ trách chính của phòng nghiên cứu, Lâm Hòe Hứa cũng bắt đầu có nhiều công ty âm nhạc và người đại diện liên hệ.
Ngày tháng của hai đứa ngày một khấm khá hơn, anh cũng không còn bài xích tôi, không còn luôn miệng từ chối tôi nữa.
Anh đã bắt đầu quen thuộc với việc ôm tôi vào lòng sấy tóc cho tôi sau khi tắm xong.
Anh biết chuẩn bị quà vào các dịp lễ, biết mang ô cho tôi vào ngày mưa, biết đón tôi tan làm.
Vậy mà tại sao, tôi lại không còn thấy hạnh phúc nữa?
Về đến nhà, tôi mở cửa huyền quan.
“Em về rồi à. Anh có làm bánh Scone, không biết em có thích không.”
Lâm Hòe Hứa đang xoa cằm suy nghĩ, rồi nhìn tôi cười: “Em có sẵn lòng làm ‘chuột bạch’ thử độc đầu tiên không?”
Tôi sợ hãi.
Tôi sợ những ngày tháng thế này sẽ biến mất.
Tôi ghét bản thân mình, tại sao lại mắc căn bệnh này vào đúng lúc này cơ chứ.
Tôi nhớ lại lúc trên đường về nhà, tôi cứ lướt xem những bài đăng về trầm cảm:
[Làm bạn với người trầm cảm, rất có thể bạn cũng sẽ bị lây sự u uất của họ.]
[Đừng yêu người bị trầm cảm.]
[Thế giới của người trầm cảm quá đáng sợ, suốt ngày khóc lóc, lúc nào cũng bắt người khác phải dỗ dành, tôi thực sự không thể hiểu nổi.]
Lâm Hòe Hứa không thích những cô gái suốt ngày bắt anh phải dỗ dành.
Tôi tháo giày, bước vào nhà.
Tôi xắn tay áo, chộp lấy một mẩu bánh vừa ra lò từ tay anh, cười toe toét:
“Để xem tay nghề của thầy Lâm thế nào nào!”
Kể từ đó, tôi đeo lên mình chiếc mặt nạ mang tên “nụ cười”.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨