Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

VẾT HÔN CỦA THIÊN SỨ – CHƯƠNG 3

10

Công ty tôi tham gia bị nghi ngờ huy động vốn trái phép và trốn thuế.

Với tư cách là pháp nhân đứng tên lúc bấy giờ, tôi là người bị bắt đầu tiên.

Nghe nói các anh chị khóa trên đã cao chạy xa bay không dấu vết, chỉ còn mình tôi chịu trận.

Lúc đó tôi mới bàng hoàng nhận ra, có lẽ việc họ nhiệt tình mời tôi vào công ty ngay từ đầu chỉ là để tôi ngồi vào cái ghế pháp nhân thế mạng đó.

Quãng thời gian trong trại tạm giam là những ngày tôi không muốn nhớ lại nhất. Nhưng rồi sau đó những kẻ kia cũng bị bắt.

Bản thân tôi nhờ chủ động giữ lại đủ bằng chứng nên không bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

Ngày tôi ra khỏi trại, Lâm Hòe Hứa là người đến đón.

Ánh mắt anh vẫn chẳng có gì thay đổi.

Nhưng tôi thì trở nên ít nói hẳn.

Anh giơ tay khoác chiếc áo khoác dài lên người tôi rồi lên xe.

Anh hỏi tôi một câu, cứ như thể giữa chúng tôi chưa từng có cuộc chia ly nào:

“Đi ăn lẩu không?”

11

Thực ra, tôi luôn cố gắng tìm kiếm một thứ gì đó trong đôi mắt của Lâm Hòe Hứa.

Nhưng đáng tiếc, chẳng bao giờ thấy cả.

Trong quán lẩu, tôi nhìn gương mặt anh xuyên qua làn khói nghi ngút từ nồi nước dùng đang sôi sùng sục.

Thầm nghĩ, hóa ra thật sự có người sở hữu hàng mi dài đến mức tạo thành bóng râm che phủ cả bọng mắt dưới.

“A Vãn.” Anh gọi tôi.

Trái tim tôi cũng theo miếng lòng bò trên đầu đũa của anh mà lên lên xuống xuống đầy vô định.

“Chuyện em bị bắt ấy mà.” Anh chống cằm nhìn tôi, đôi mắt đẹp đẽ ấy giờ chỉ còn lại vẻ đẹp thuần túy, không vương chút cảm xúc nào.

Anh mỉm cười, một nụ cười dịu dàng nhưng lạnh lẽo: “Nói trước là anh không chịu trách nhiệm đâu đấy nhé.”

“Đừng có ý định dùng đạo đức để bắt chẹt anh.”

12

“Anh cảnh sát, làm phiền anh một chút, tôi thực sự cảm thấy vợ mình đã gặp chuyện gì đó rồi.”

Đây là lần thứ ba Lâm Hòe Hứa nâng cổ tay xem đồng hồ, rồi nói với viên cảnh sát trực ban tại quầy.

“Thưa anh, đối phương là người trưởng thành có năng lực hành vi dân sự. Tình huống anh phản ánh chúng tôi đã ghi nhận, nhưng có lẽ cô ấy chỉ là điện thoại hết pin hoặc đang ở nơi sóng yếu thôi, anh đừng quá lo lắng…”

Nhận được câu trả lời như vậy, lần đầu tiên tôi thấy trong đôi mắt Lâm Hòe Hứa hiện lên vẻ mờ mịt, hoang mang.

“Trường hợp của chúng tôi hơi đặc biệt.”

“Đối với vợ tôi mà nói… tôi rất quan trọng. Cô ấy sẽ không bao giờ không trả lời tin nhắn của tôi đâu. Tôi vừa tra soát lại lịch sử trò chuyện của chúng tôi, anh cảnh sát, tôi không biết liệu đây có được coi là bằng chứng không, nhưng cô ấy chưa bao giờ trả lời tin nhắn của tôi muộn quá năm tiếng đồng hồ cả. Xin lỗi, tôi nghĩ thời đại này sạc dự phòng công cộng có ở khắp nơi mà…”

Viên cảnh sát bắt đầu cười khổ rồi cúi đầu xử lý công vụ, còn ông chú mất xe điện lúc nãy thì lại rất thích “đổ thêm dầu vào lửa”, lân la lại gần: “Thì chẳng phải hai đứa cãi nhau sao?”

“Lại còn ‘mình rất quan trọng’ nữa chứ…”

“Nhìn xem, vợ cậu bỏ cậu rồi đấy.”

Lâm Hòe Hứa sững người, định bụng phản bác thì một luồng gió thu từ cánh cửa chưa khép chặt lùa thẳng vào sảnh.

Anh như cảm nhận được điều gì, sững lại một lát rồi ngoái đầu nhìn ra phía sau.

Cùng lúc đó, chuông điện thoại báo tin báo án vang lên.

“Đồn công cảnh sát Thanh Châu xin nghe. Vâng… phát hiện một thi thể nữ chưa rõ danh tính ở hồ Đông Thành sao?”

“Muốn xác nhận xem gần đây có ai báo án mất tích không à…”

13

Tôi muốn nhìn thấy Lâm Hòe Hứa khóc.

Tôi muốn thấy khoảnh khắc anh biết tôi đã chết, ban đầu là không thể tin nổi, rồi anh sẽ liên tục xác nhận, sau đó nước mắt rơi lã chã xuống thi thể lạnh lẽo của tôi.

Và rồi, anh sẽ ôm lấy tôi mà gào khóc thảm thiết.

Được rồi, tôi biết đó là chuyện không thể nào.

Giống như việc tôi từng tặng Lâm Hòe Hứa hàng trăm bông hoa, nhưng chẳng có đóa hoa nào thực sự chạm tới trái tim anh.

Sau khi tốt nghiệp đại học, dù vướng vào rắc rối bị bắt vào trại tạm giam, nhưng nhờ những chứng cứ tôi lưu lại đã chứng minh tôi không liên quan đến hành vi phạm pháp của công ty, cộng thêm sự ủng hộ hết mình của giáo sư hướng dẫn, chuyện đó không ảnh hưởng đến việc tôi được tuyển thẳng lên cao học.

Suốt quãng thời gian học thạc sĩ, tôi đâm ra nghiện tặng hoa cho Lâm Hòe Hứa.

Hoa hồng, hoa trà, hoa sao… Biết là có chút kỳ quặc, nhưng sở thích lúc đó của tôi là tự tay bó những đóa hoa rực rỡ nhất để tặng anh.

Từ ký túc xá viện nghiên cứu đến căn hộ của Lâm Hòe Hứa mất bốn mươi lăm phút đi xe điện, tôi đều đặn đến vào mỗi thứ Hai, Tư, Sáu, bất kể mưa nắng.

“Đây là hồng Champagne, đây là cát tường trắng, còn đây là cúc họa mi…” Tôi ôm bó hoa, chỉ từng loại cho anh xem.

Nhưng anh chỉ nhìn tôi, hàng mi dài rủ xuống, lười biếng phác lên một khoảng râm mát.

Đợi đến khi bài thuyết trình của tôi sắp không còn điểm dừng (thực ra lúc đó chỉ là muốn được nói chuyện với anh thêm một lát), anh cuối cùng cũng nghiêng người, đón lấy bó hoa từ tay tôi.

“Được rồi.”

“Cảm ơn em nhé.”

Động tác của anh trôi chảy tự nhiên, kể cả hành động nhốt tôi ngoài cửa cũng mượt mà y như vậy.

“Chờ đã, Lâm Hòe Hứa!” Lần này, tôi bám lấy mép cửa, ngước lên nhìn anh, mũi sụt sịt: “Anh đừng đuổi em đi có được không?”

“Em nhớ anh lắm. Anh không cho em gặp anh thì có khác gì giết em đâu.”

14

Lâm Hòe Hứa đã để tôi vào nhà.

Tôi đưa mắt nhìn quanh nơi mình chưa từng đặt chân tới.

Sau khi sống riêng, căn hộ anh thuê rất nhỏ, chưa bằng một phần tư ký túc xá của viện nghiên cứu, nhưng rất ngăn nắp.

Cạnh bàn dựa vào chiếc guitar anh đã chơi rất lâu.

Anh ngồi trên chiếc sofa đơn bên cửa sổ sát đất, ánh sáng rọi xuống vừa vặn một cách hoàn hảo.

Tôi thấy anh đang cúi đầu tỉ mẩn chăm chút cho bó hoa tôi vừa tặng.

“Hóa ra những hoa em tặng, anh đều không vứt đi sao?”

Tôi ghé lại gần xem.

Chính tôi cũng không nhớ nổi mình đã tặng anh bao nhiêu hoa, nhưng chắc chắn anh biết.

Bởi vì mỗi một bó đều có bình riêng, và được phân loại chăm sóc rất kỹ.

Lâm Hòe Hứa thậm chí còn mua hẳn một giá để hoa cho chúng.

“Vì anh thích hoa.” Anh nói.

Tháo bao bì, cắt tỉa cành… anh làm những việc này một cách thuần thục.

Cho đến khi tôi ép anh vào giá hoa.

“Anh thích hoa, hay là thích người tặng hoa?”

Ngày nào không trêu chọc anh một chút là tôi thấy bứt rứt, tôi nghiêng đầu hỏi.

Bó hồng Champagne tuyệt đẹp bị anh tiện tay chắn giữa hai chúng tôi.

Hương thơm u uẩn khiến nhịp tim tôi đập nhanh một cách bất thường.

Những lời tỏ tình thế này tôi đã nói vô số lần, mặt không đỏ, tim không run.

Cho đến khi anh ghé sát lại, thì thầm vào tai tôi: “Thích em.”

Ngay khoảnh khắc đó, nhịp tim tôi vọt lên 180, mặt đỏ rực như đóa hồng kiều diễm trong góc phòng.

Anh đưa tay, dùng đốt ngón tay vuốt lại lọn tóc bên thái dương tôi.

Nhìn tôi đang trong trạng thái “đứng hình” hoàn toàn, anh bật cười.

Anh cười trông thật đẹp, dịu dàng mà lãng mạn.

“Chúng ta yêu nhau một ngày nhé, Giang Thê Vãn.”

Anh nhìn vào mắt tôi, ánh sáng lãng mạn ấy vừa chân thành lại vừa tàn nhẫn: “Yêu nhau một ngày xong, chúng ta sẽ chia tay.”

15

Trong mơ, tôi từng vô số lần tưởng tượng ra cảnh mình yêu đương với Lâm Hòe Hứa.

Dù sao thì anh cũng rất dịu dàng, rất tốt, rất biết chăm sóc người khác.

Nhưng rõ ràng, tôi đã quá cao hứng về bản thân mình.

Khi anh nắm tay tôi đi dạo, tôi căng thẳng đến mức không thốt nên lời.

Cuộc tình kéo dài một ngày bắt đầu khi hoàng hôn buông xuống giữa những tòa nhà cao tầng.

Điểm dừng chân đầu tiên là khu phố cổ nổi tiếng của thành phố.

“Bạn gái này.”

“Chẳng lẽ em đang nóng lắm sao?”

Một lon Coca lạnh áp vào má tôi.

Tôi và anh ngồi giữa đám đông náo nhiệt để xem biểu diễn.

“Cứ nhìn thấy anh là lại đỏ mặt.”

Anh bỗng nhiên ghé sát lại, gương mặt điển trai phóng đại trước mắt, đẹp đến mức mang tính sát thương cực lớn.

“Em đột nhiên phát hiện ra một chuyện rất kinh khủng.” Tôi vùi nửa mặt vào khăn len, nhìn anh nói.

Anh nghiêng đầu, ngón trỏ khẽ chạm vào kẽ ngón tay tôi.

“Tuy em rất có kinh nghiệm theo đuổi người ta, nhưng hoàn toàn không biết cách yêu đương thế nào cả…”

Thế rồi tôi thấy anh cười.

Buổi biểu diễn dường như bước vào cao trào, tiếng người xôn xao.

Tôi chỉ thấy xung quanh ồn ào, có người đang hò reo cổ vũ.

Mãi một lúc sau tôi mới nhận ra, camera của buổi biểu diễn đã tìm thấy chúng tôi.

Hình ảnh hai đứa hiện lên trên màn hình lớn.

“Hôn đi! Hôn đi!”

Đám đông bùng nổ những tiếng reo hò kịch liệt, pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm.

Lâm Hòe Hứa chỉnh lại khăn len cho tôi.

Giữa lúc nhịp tim tôi đang đập thình thịch trong lồng ngực, khi tôi đang hoảng loạn đến mức muốn đầu hàng, anh kéo lấy chiếc khăn len của tôi, và qua lớp vải ấy, anh đã trao cho tôi một nụ hôn.

16

Tôi từng nghe qua một lý thuyết.

Những món ăn cao cấp sở dĩ khiến người ta thấy ngon, là bởi lượng mỗi lần đưa lên đều cực kỳ ít.

Khi bạn vẫn còn muốn ăn thêm chút nữa, thì nó đã không còn nữa rồi.

Yêu nhau một ngày đối với tôi cũng giống như vậy.

Lâm Hòe Hứa là một bức họa tuyệt mỹ, nhưng bức họa đó lại được vẽ bằng loại bút mực tự biến mất.

Khốn khổ thay, anh còn nói với tôi rằng tôi sẽ dõi theo những nét vẽ mờ nhạt ấy mà theo đuổi anh, cho đến khi anh hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.

Ngày thứ hai, tôi và Lâm Hòe Hứa đi chơi ở công viên giải trí.

Mỗi lần tôi ngoái đầu lại, anh đều đang nhìn tôi.

Tôi nghĩ, Lâm Hòe Hứa thực sự rất có thiên bẩm để trở thành một người bạn trai tốt.

Khi anh thực lòng muốn dỗ dành ai đó, anh có thể khiến họ hạnh phúc đến phát điên.

Lúc rời khỏi công viên, hai chúng tôi chụp một bức ảnh lấy ngay.

“Này, hai bạn đứng sát vào nhau một chút đi.” Nhân viên cầm máy ảnh cười nói với chúng tôi.

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh kéo sát vào lòng, cánh tay anh siết nhẹ quanh eo.

“Bạn gái này.”

Ánh hoàng hôn nhạt màu rụng xuống đôi lông mày và mắt anh.

Khi tôi ngước lên, chỉ có thể nhìn thấy đường xương hàm hoàn hảo của người đàn ông ấy.

“Nhìn vào ống kính đi.”

Tiếng màn trập vang lên cũng là lúc mặt trời khuất hẳn sau rặng núi.

Bước ra khỏi công viên, hai chúng tôi người trước người sau.

Chúng tôi đến đây bằng xe điện, anh vô cùng tự nhiên ngồi vào ghế sau.

“Em chở anh đi.” Anh ngửa đầu nhìn tôi, dư âm của niềm vui tan chậm nơi đáy mắt, giọng nhẹ bẫng: “Anh mệt rồi.”

“A Vãn.”

Tôi điều khiển chiếc xe điện nhỏ chở anh đi trên đường.

Tôi khẽ hỏi: “Ngày hôm nay… kết thúc rồi sao?”

“Phải.”

“Vậy anh có còn là bạn trai của em không?”

“Em thấy sao?”

“Nếu anh muốn em thấy sao thì em sẽ thấy là như vậy…”

Đột nhiên, tôi cảm thấy anh ta tựa trán vào lưng mình.

“Đừng như thế.”

Giữa tiếng gió lùa bên tai, tôi nghe thấy tiếng anh trầm thấp: “Có những thứ tốt đẹp và những điều vui vẻ vốn dĩ đều có hạn định cả. Trải nghiệm hết rồi thì sẽ không còn nữa đâu.”

“…”

“Lâm Hòe Hứa, anh cũng sẽ biến mất sao?”

Anh không trả lời tôi.

Tôi cứ ngỡ anh lười đáp lại, hoặc vì quá mệt, hay có lẽ câu hỏi của tôi quá đỗi nhạt nhẽo.

Cho đến khi tôi dừng lại ở một ngã tư chờ đèn đỏ.

“Này, cô bé ơi.” Một dì đứng chờ đèn đỏ cùng phía gọi tôi.

“Người phía sau cháu…”

Tôi ngoái đầu nhìn lại.

Theo động tác của tôi, người đang tựa sau lưng bỗng đổ rạp xuống, ngã khỏi xe điện.

“Lâm Hòe Hứa!” Tôi thảng thốt gọi tên anh.

Mắt anh nhắm nghiền, tựa như đang ngủ say, không một chút phản ứng.

Tôi lao xuống xe, lay mạnh vai anh: “Lâm Hòe Hứa? Lâm Hòe Hứa!”

Tôi run rẩy lục tìm điện thoại trong túi.

Mãi đến khi ba con số 120 được nối máy, tôi mới nhận ra ngón tay mình đã không còn nghe theo lời sai khiến, tôi đã phải bấm đi bấm lại rất nhiều lần.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!