Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
6
Lâm Hòe Hứa gọi cho tôi ba cuộc điện thoại.
Tôi đều không bắt máy.
Dĩ nhiên là không thể rồi, vì xác của tôi có khi đã trôi dạt đến tận phương trời nào.
Buổi tiệc đã tan, đêm đã về khuya.
Anh cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, im lặng hồi lâu, rồi đổi sang một số khác để gọi tiếp.
Tôi nhìn thấy rồi, đó là số của sếp tôi.
“Chào chị Trương, tôi là Lâm Hòe Hứa.”
“Xin lỗi vì đã đường đột quấy rầy chị muộn thế này.”
Giọng anh rất hợp để hát, và cũng rất hợp để trò chuyện.
Sự ôn hòa, dễ nghe ấy khiến người đối diện chẳng thể nào nổi giận cho được.
“Tôi là… chồng của Giang Thê Vãn.”
“Tôi muốn hỏi thăm một chút, chuyến công tác hôm nay của cô ấy với chị có thuận lợi không?”
“…”
“Ồ, dạo này bộ phận không có dự án công tác nào sao?”
“Tôi hiểu rồi. Không có gì đâu ạ, tôi mới là người phải cảm ơn, A Vãn ở công ty cũng nhờ chị giúp đỡ nhiều…”
Sau đó toàn là những lời xã giao.
Anh ứng đối trôi chảy, chuẩn mực đến mức không tìm ra một kẽ hở nào.
Nhưng ánh mắt anh lúc này đã nhuộm một màu đen kịt như bóng đêm ngoài kia.
Anh vừa đi vừa nói điện thoại, giữa đường bắt một chiếc taxi.
Tài xế hỏi anh đi đâu.
Anh cúp máy, ngẩng đầu thốt ra ba chữ: “Đến đồn cảnh sát.”
7
Anh muốn báo án tôi mất tích.
Cảnh sát bảo anh rằng mất tích chưa đủ 24 giờ thì không thể lập hồ sơ.
Cạnh đó có một ông chú đang ngồi báo mất xe điện, nghe thấy vậy cũng xúm vào góp chuyện: “Này chàng trai, tôi nói thật nhé.”
“Có phải bạn gái cậu đang giận dỗi gì không?”
“Con gái lúc dỗi là hay chạy đi xa, tắt máy không nghe điện thoại, chuyện bình thường như cơm bữa ấy mà!”
Lâm Hòe Hứa ngồi cùng ông chú đó ngay trước cửa đồn cảnh sát.
Anh vẫn mặc bộ vest sang trọng, trông chẳng hề ăn nhập với không gian nơi này.
Ánh mắt anh vốn đẹp, nhưng lúc này lại có phần trống rỗng.
Giữa lúc ông chú kia đang kinh ngạc: “Trời đất, cậu có phải là ca sĩ không? Cái cậu đang nổi tiếng dạo gần đây…”
Anh lại tự lẩm bẩm một mình: “Cô ấy sẽ không bao giờ không nghe điện thoại của tôi đâu.”
Anh thốt ra câu đó với biểu cảm rất tự nhiên.
Ánh đèn xe bên đường phản chiếu vào đồng tử anh, đẹp đến mức như chứa đựng cả một dải cầu vồng rực rỡ.
Anh nói điều đó một cách hiển nhiên như thể một cộng một bằng hai vậy: “Cô ấy đến cả lúc đi tắm cũng sẽ trả lời tin nhắn của tôi.”
“…”
Đó là sự thật.
Vào những năm tháng thuần khiết nhất, vì Lâm Hòe Hứa mà chuyện ngốc nghếch nào tôi cũng đã làm qua.
Năm lớp 12, khi kỳ thi đại học căng thẳng nhất, tôi vẫn còn tâm trí để nghiên cứu công thức nấu ăn cho anh.
Chỉ vì tôi lỡ nghe ai đó nói một câu: “Muốn giữ trái tim người đàn ông, phải giữ lấy cái dạ dày của họ.”
Kết quả là mỗi ngày anh về nhà đều thấy những món ăn không hề trùng lặp. Tôi kiên nhẫn ghi chép lại khẩu vị, sở thích của anh, rồi điều chỉnh cho lần nấu sau.
Anh bảo anh không thích dỗ dành người khác.
Vậy thì để tôi dỗ dành anh, chăm sóc anh là được.
Tôi gỡ từng chiếc xương cá, bóc từng vỏ tôm cho anh, hâm sữa đến đúng nhiệt độ vừa uống.
Hôm đó anh về nhà ăn cơm như thường lệ, vẫn là ba món mặn một món canh.
Trong khi bạn bè cùng lớp miệt mài với đề thi, thì tôi chỉ miệt mài với thực đơn.
Tôi tin chắc đó đều là những món anh thích.
Hôm đó anh đặt đũa xuống, mỉm cười nhìn tôi: “Giang Thê Vãn.”
“Dạ?”
“Tôm hơi mặn.”
Tôi gật đầu: “Vâng, lần sau em làm nhạt hơn.”
“Canh vị nồng quá.”
“Thế ạ? Em cứ tưởng anh thích uống đậm vị một chút…”
“Trứng xào cà chua cay quá.”
Cho đến khi anh nói câu cuối cùng, tôi mới nhận ra có gì đó sai sai.
Tôi rõ ràng không hề bỏ một mẩu ớt nào vào cả.
Hơn nữa, lúc nãy tôi đã nếm thử hết rồi, rõ ràng chẳng có vấn đề gì cả.
Anh chọn một tư thế ngồi thật thoải mái rồi lẳng lặng đánh giá tôi.
Trong lòng tôi dâng lên một nỗi thất vọng mơ hồ.
“Có phải anh… không thích ăn đồ em nấu nữa không?”
“Giang Thê Vãn.”
Anh lại gọi tên tôi.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh đèn hắt lên sống mũi và xương chân mày anh, tạo thành những đường cong tuyệt mỹ. Giọng anh nhẹ bẫng, mềm mại như thể đang làm nũng:
“Anh mỏi vai quá.”
Tôi lập tức đứng dậy, bước tới sau lưng bóp vai cho anh.
“Lực thế này vừa chưa?”
Tôi vừa dùng ngón cái xoa nhẹ lên đốt sống cổ của anh, vừa khẽ khàng hỏi.
Đoạn cổ ấy chỉ lộ ra một chút, nhưng cũng rất đẹp.
Tôi luôn nghĩ, Lâm Hòe Hứa mà so với những đại minh tinh trên tivi kia thì cũng chẳng kém cạnh chút nào.
“Giang Thê Vãn.”
“Dạ?”
“Ăn xong em dọn bếp nhé.”
“Vâng.”
“Rửa bát luôn đi.”
“Vâng.” Tôi ngoan ngoãn đáp lời.
“Chuyển cho anh thêm hai vạn tệ nữa.”
“…”
Động tác của tôi khựng lại.
“Hai vạn… Hiện giờ em không có nhiều thế đâu.”
Tôi cúi đầu, cẩn thận hỏi anh: “Đợi em lên đại học, kiếm được tiền rồi chuyển cho anh có được không?”
Ánh đèn đêm lay động, phản chiếu trong đáy mắt anh.
Chúng sinh vô tướng, trong đôi mắt rực rỡ sắc màu ấy của Lâm Hòe Hứa, tôi vẫn chẳng bao giờ tìm thấy bóng hình mình.
Anh bỗng nhiên mỉm cười, đưa tay chạm vào tôi.
Chỉ là một cái chạm nhẹ lên gương mặt rồi rời đi ngay lập tức.
Sau đó anh nói: “Giang Thê Vãn, em ra ngoài một lát đi. Anh muốn hút thuốc.”
“…”
Tôi ngoan ngoãn đứng đợi ngoài lối đi cầu thang.
Gió đêm mùa thu dìu dịu, rất hợp để đếm sao, nhưng tôi đã đếm đến ngôi sao thứ 67 rồi mà anh vẫn chưa gọi tôi vào nhà.
Cuối cùng, tôi tự đẩy cửa bước vào.
Trong phòng không có một chút mùi thuốc lá nào.
Rèm cửa sổ trong bếp khẽ đung đưa, tủ bát đũa đã được rửa sạch sẽ, xếp gọn gàng ngăn nắp.
Trên bàn có một tờ giấy và một phong bì.
Trên giấy là nét chữ của anh, rất chỉnh tề, tôi chẳng biết anh đã luyện từ bao giờ.
“Thi cho tốt, thi không tốt cũng chẳng sao. Anh đi đây, mấy tháng tới anh sẽ không về nhà, đừng tìm anh, em không tìm được đâu.”
Tôi mở phong bì ra, cúi đầu đếm.
Từng tờ tiền lẻ chồng lên nhau.
Vừa vặn hai vạn tệ.
Năm đó tôi thi rất tốt.
Vốn dĩ tôi luôn đứng nhất trường, kỳ thi đại học còn phát huy vượt xa mong đợi.
Ở cái huyện nhỏ này, rất hiếm người đạt được số điểm đó.
Nhưng tôi chẳng thấy vui chút nào.
Cho đến ngày Lâm Hòe Hứa trở về.
Anh đã tố cáo người đàn ông năm xưa nhận nuôi chúng tôi.
Lão ta vốn là trùm của một băng nhóm móc túi khét tiếng trong vùng.
Thời đó hình phạt rất nặng, lão phải ngồi tù cả đời.
Nghe nói ở tòa án, lão đã nhổ nước bọt kịch liệt vào Lâm Hòe Hứa, chửi rủa anh thậm tệ.
Chỉ tiếc là, Lâm Hòe Hứa vốn dĩ làm gì có cha mẹ để mà bị rủa sả.
Lâm Hòe Hứa lại như một người ngoài cuộc không chút can hệ, anh mang quà về cho tôi.
Chúc mừng tôi trưởng thành, chúc mừng tôi đỗ vào ngôi trường hằng mơ ước.
Đó là lần thứ hai tôi tỏ tình với anh.
Anh đứng bên cạnh tôi hút thuốc, rũ mắt nhìn tôi, bảo rằng: “Giang Thê Vãn, em đừng có chuyện gì không nên nhắc lại cứ nhắc mãi được không?”
Lâm Hòe Hứa lại gọi điện cho tôi.
Lần này máy tôi đã sập nguồn.
Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi không trả lời tin nhắn của anh suốt gần 24 giờ đồng hồ.
8
Nếu là trước kia, tôi chẳng nỡ để anh ta đợi dù chỉ một giây.
Anh lại bắt đầu lật xem lịch sử trò chuyện của hai đứa.
Có cái gì hay ho đâu cơ chứ, toàn là tin nhắn tôi gửi cho anh.
“Chán quá đi.”
“Lâm Hòe Hứa, anh đang làm gì đấy?”
“Ở bên em đi.”
“Em thích anh.”
“Đừng lờ em đi mà.”
“Đồ tồi.”
Luôn là như vậy, kết thúc bằng việc tôi hờn trách anh.
Có lúc anh trả lời, có lúc không.
Tôi không bận tâm, anh cũng đã sớm quen rồi.
Quen với việc tôi luôn tìm cách hiện diện bên cạnh, quen với việc tôi cắn lên xương quai xanh của anh mỗi khi được anh ôm vào lòng: “Lâm Hòe Hứa, anh có thể quan tâm đến em thêm một chút được không?”
Thế rồi lần này, anh vuốt xuống tận cùng.
Cái tin nhắn anh gửi cho tôi, tôi đã không trả lời suốt năm tiếng đồng hồ.
Trong giao diện ấy, hai khung tin nhắn màu xanh của anh trông thật nổi bật: “Đã bảo tối nay về nhà sớm mà.”
“A Vãn, em về muộn thật đấy.”
9
Hồi đại học, tôi và Lâm Hòe Hứa làm việc trong cùng một thành phố.
Hai đứa dọn về sống chung.
Tiền thuê phòng rất rẻ, khu chung cư cũng cũ kỹ tồi tàn.
Trên tầng thượng có một khoảng sân nhỏ, chúng tôi thường thích ngồi ở đó vào lúc chiều tà.
“Lâm Hòe Hứa, rốt cuộc anh thích kiểu con gái như thế nào?”
Lúc đó, tôi đã hỏi về hình mẫu lý tưởng của anh.
Anh tựa vào lan can, dáng vẻ lười nhác, nghiêng người che chắn cho tôi khỏi cơn gió thu hun hút.
Nửa khuôn mặt điển trai chìm trong những nét vẽ của hoàng hôn.
“Chắc là người có tiền nhỉ.”
“Nuôi được anh này, không bắt anh phải dỗ dành này, ít chuyện này.”
“Chậc, anh ghét nhất kiểu con gái cứ khóc lóc sướt mướt.”
…
Tôi chưa bao giờ nghi ngờ mục tiêu cuộc đời của Lâm Hòe Hứa là tìm một phú bà để bao nuôi.
Anh trông chẳng có vẻ gì là sẽ theo đuổi những lý tưởng cao xa, hay nói đúng hơn, kiểu người như anh chỉ cần ngoắc tay là có được rất nhiều thứ rồi.
Thế nhưng kể từ đó, việc tôi đam mê nhất ở đại học chính là: Kiếm tiền.
Về mặt học tập, bộ não của tôi khá nhạy bén, những đề bài người khác mất vài phút để giải thì tôi chỉ cần vài chục giây. Không mất quá nhiều thời gian, tôi vào làm ở công ty do một vài anh chị khóa trên mở. Kể từ đó, tôi bắt đầu có rất nhiều tiền.
Tôi nhớ rõ hôm đó là sinh nhật Lâm Hòe Hứa.
Một đêm tuyết rơi trắng trời. Tôi nâng niu chiếc bánh kem mua tặng anh, chiếc bánh giá 3459 tệ – cái giá mà tôi từng nghĩ chỉ người giàu mới dám ăn.
“Lâm Hòe Hứa.” Tôi rút ra từng xấp tiền đỏ rực trong túi, là tiền lương mấy tháng nay của tôi, rất nhiều, đặt lên trước mặt anh ta.
“Anh xem này, em trở nên giàu có rồi. Em có thể khiến anh không phải vất vả như thế nữa, em…”
Cho đến khi tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa vọng lại.
Những ánh đèn xanh đỏ đan xen phản chiếu lên nền tuyết trắng, nhưng tôi vẫn cố chấp đuổi theo ánh mắt của anh.
“Lâm Hòe Hứa, anh ăn một miếng bánh sinh nhật được không?”
“Đây thật sự là món quà em đã chuẩn bị rất lâu, em…”
“Sinh nhật vui vẻ nhé, Lâm Hòe Hứa.”
Tôi bị cảnh sát giải đi.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨