Góc Của Chan

TUYỆT TUYỆT – CHƯƠNG 4

9.

Trần Úc Niên định ngồi xuống ăn cơm thì nhìn vào điện thoại, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.

Anh ta không nói lời nào, đứng phắt dậy lấy áo khoác rồi lao ra khỏi cửa ngay tức khắc.

Chu Phức Ngữ tự sát.

Ba năm trước, sau khi bị thương và bác sĩ tuyên bố cô ta không bao giờ có thể bước lên sân khấu nữa, thậm chí không thể hồi phục như bình thường, không thể đi lại như người khỏe mạnh, cô ta đã khóc lóc thảm thiết, thậm chí còn đòi tự sát.

Đứng trước mọi sự chỉ trích, tôi hoàn toàn không có sức phản kháng, vì sự thật là tôi đã va phải cô ta.

Cô ta đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu tôi.

Dư luận lại một lần nữa trỗi dậy tấn công tôi:

[Hứa Chi Ý cầm cái giải thưởng đó mà lương tâm không thấy cắn rứt sao?]

[Vì một cái thứ hạng mà chẳng tiếc hủy hoại sự nghiệp của người khác, thật ghê tởm. Ai mà chẳng luyện múa mười mấy năm trời, mười năm rèn luyện một phút huy hoàng trên sân khấu, bản thân cũng học múa mà làm ra chuyện này không sợ trời đánh sao?]

Nhìn những dòng bình luận này, đôi bàn tay cầm điện thoại của tôi không ngừng run rẩy.

Rõ ràng là chính Chu Phức Ngữ tự thất thần mới dẫn đến sai sót đó.

Đêm ấy, tôi phải nhờ đến thuốc an thần mới có thể chợp mắt.

Trần Úc Niên đi biền biệt một ngày một đêm không về.

10.

Đêm hôm Chu Phức Ngữ xuất viện, Trần Úc Niên mới quay về.

Sáng sớm hôm sau, anh ta đã chuẩn bị xong bữa sáng.

Tôi vừa định bảo sắp muộn làm nên không ăn, thì anh ta đã nhanh hơn một bước, cầm lấy hộp giữ nhiệt.

“Tôi đóng gói xong rồi. Công ty tôi tiện đường với chỗ em, tôi đưa em đi.”

Những lời định nói lập tức nghẹn lại trong cổ họng.

Tôi đành gật đầu.

Tôi không để anh ta đưa đến tận cổng công ty.

Tôi nói: “Anh cho tôi xuống đây là được rồi.”

Anh ta nhìn tôi, đôi môi mỏng khẽ mở: “Tại sao?”

Tôi không thể nói với anh ta rằng tôi sợ đồng nghiệp nhìn thấy.

Nghĩ đi nghĩ lại, chẳng tìm được cái cớ nào thỏa đáng.

Anh ta mỉm cười nhưng không nói gì, thả tôi xuống ở chỗ đèn xanh đèn đỏ.

Lúc xuống xe, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Hôm qua đồng nghiệp thấy anh ta đưa tôi đi làm, đã xúm lại hỏi đầy vẻ tò mò: “Chị Chi Ý ơi, người lái chiếc Bentley hôm qua đưa chị tới là chồng chị ạ?”

「Chiếc xe đó ngầu thật đấy, cậu có biết đó là “con xe trong mơ” của cánh đàn ông bọn mình không?」

「Khuyết điểm duy nhất là nó quá đắt thôi.」

Một cậu thực tập sinh khác ngay lập tức dỏng tai sát lại gần.

「Uầy, cậu cũng nhìn thấy à?」

「Đâu chỉ có xe đẹp, người lái xe cũng siêu cấp đẹp trai luôn.」

Tôi giả ngu: 「Chắc nhìn nhầm rồi, hôm qua tôi đi bộ đi làm mà.」

Đồng nghiệp gãi đầu, tự nghi ngờ chính mình: 「Ơ, chắc là tôi nhìn nhầm thật.」

Đến công ty, Trần Úc Niên gửi tin nhắn cho tôi: 「Chiều tối tôi đón em ở chỗ xuống xe ban sáng nhé.」

Tôi nhíu mày, không biết dạo này Trần Úc Niên uống nhầm thuốc gì mà cứ nhất quyết phải đưa đón tôi đi làm bằng được. 

Tôi lại bịa ra một lời nói dối: 「Mai là cuối tuần, tối nay công ty em có tiệc liên hoan.」

11.

Chỉ là chẳng ngờ tới, lời nói dối này lại bị chọc thủng ngay trong tối hôm đó.

Tối nay tôi thực sự có việc, tôi đã hẹn gặp luật sư để nhờ soạn thảo một bản thỏa thuận ly hôn.

Thật khéo làm sao, chỗ Trần Úc Niên đi tiếp khách cũng chính là nơi này.

Trần Úc Niên mặc vest, đi phía sau là dăm ba đối tác kinh doanh.

Anh ta đi ở giữa, dáng người cao lớn phong độ vô cùng nổi bật.

Nhìn thấy tôi, ánh mắt anh ta khẽ lay động.

Tôi vờ như không có chuyện gì mà thu hồi tầm mắt.

Tôi trình bày yêu cầu của mình với luật sư, anh ta đã giúp tôi soạn xong bản thỏa thuận ly hôn.

「Trường hợp của cô ly hôn cũng khá dễ dàng thôi.」

「Không có con cái, cũng không có nền tảng tình cảm.」

Tôi gật đầu.

Ngay khi định rời đi, Trần Úc Niên đã chắn ngang trước mặt chúng tôi.

Anh ta ôm lấy eo tôi, một tư thế thân mật đầy vẻ tuyên bố chủ quyền khiến tôi không kịp trở tay.

Trần Úc Niên cúi đầu nhìn tôi, rồi ngẩng lên nở nụ cười xã giao với luật sư Ngô, lực tay siết chặt thêm vài phần.

Tôi có thể cảm nhận rõ ràng sức nặng từ bàn tay anh ta.

「Chào anh, tôi là chồng của Hứa Chi Ý.」

「Tôi tên Trần Úc Niên.」

Luật sư Ngô cũng mỉm cười đáp lại: 「Chào ngài Trần.」

「Tôi là luật sư ly hôn của cô Hứa Chi Ý.」

「Tiện đây có cả hai người, chúng ta có thể cùng thảo luận về các điều khoản trong thỏa thuận ly hôn luôn.」

Nụ cười trên mặt Trần Úc Niên cứng đờ lại.

Trong ánh mắt anh ta thoáng hiện vẻ giận dữ.

Tôi gạt bàn tay đang đặt trên eo mình ra: 「Trần Úc Niên, vừa hay đấy.」

「Chúng ta nói chuyện ly hôn đi.」

Anh ta không cảm xúc, nói với luật sư Ngô một câu: 「Xin lỗi.」

「Tạm thời chúng tôi không cần đến chuyện đó.」 Anh ta lôi tôi vào trong xe.

「Mấy ngày nay, em vẫn luôn né tránh tôi.」

「Em không hề tăng ca, cũng chẳng có liên hoan gì cả.」

「Em chỉ đơn giản là không muốn tôi đón em tan làm thôi.」

Tôi không ngờ anh ta đã sớm phát hiện và vạch trần tôi một cách trần trụi đến thế.

Tôi gật đầu: 「Phải, Trần Úc Niên.」

「Tôi chính là không muốn ở bên anh nữa.」

「Tôi cảm thấy chúng ta không hợp nhau.」

Trần Úc Niên nhìn tôi, hốc mắt dần đỏ hoe: 「Chúng ta đã bên nhau bảy năm rồi.」

「Sao có thể nói không hợp là không hợp được?」

Tôi nâng mi mắt, giọng điệu bình thản: 「Chuyện của ba năm trước, anh vẫn luôn nghĩ đó là lỗi của tôi, đúng không?」

Tôi vẫn còn nhớ rõ ánh mắt anh ta chất vấn tôi lúc đó.

Lạnh lùng đến cực điểm.

Anh ta đã nói: 「Em có biết không, cô ấy suýt chút nữa đã bị em hủy hoại rồi.」

「Hứa Chi Ý, anh không biết tại sao em lại trở nên độc ác đến thế.」

Đại não tôi lúc đó như ngừng hoạt động, chẳng thể thốt ra lời nào.

Gương mặt anh ta đầy vẻ thất vọng: 「Để giành chiến thắng, em thực sự bất chấp thủ đoạn.」

Nhưng trong cuộc thi đó, người bị hủy hoại đâu chỉ có mình Chu Phức Ngữ.

Kể từ sau cuộc thi ấy, tôi cũng chưa bao giờ xỏ lại đôi giày múa thêm một lần nào nữa.

Tôi đến phòng bệnh thăm Chu Phức Ngữ.

Cô ta thẳng tay cầm chiếc cốc đựng đầy nước nóng ném thẳng vào mặt tôi, nếu không phải tôi né kịp thì khuôn mặt này đã bị hủy hoại rồi.

“Trần Úc Niên.”

“Động tác của tôi và cô ta đã tập luyện vô số lần trong phòng múa.”

“Là do cô ta thẫn thờ dẫn đến sai sót trong cuộc thi, dựa vào cái gì mà đổ hết lên đầu tôi?”

Anh ta im lặng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi trân trân.

Giọng Trần Úc Niên khản đặc: “Tôi xin lỗi.”

“Trần Úc Niên, thời gian chúng ta kết hôn không dài, tình cảm cũng chẳng sâu đậm gì.”

“Ly hôn đi.”

“Căn nhà là do anh mua bằng toàn bộ tiền túi trước khi cưới, tôi không cần.”

“Những tài sản khác chờ luật sư soạn xong thỏa thuận, yên tâm, tôi sẽ không chiếm hời của anh đâu.”

Đồng tử Trần Úc Niên co rụt lại, các đốt ngón tay siết chặt đến trắng bệch.

“Em nói… chúng ta không có tình cảm?”

“Chúng ta bên nhau bốn năm, kết hôn ba năm, em không có chút tình cảm nào với tôi sao?” Anh ta nói những lời này với giọng gần như muốn khóc.

Tôi thẳng thắn đáp lại: “Trần Úc Niên, nếu anh không quay về, tôi suýt chút nữa đã quên mất chúng ta còn là vợ chồng hợp pháp trên giấy tờ đấy.”

Lông mi anh ta khẽ run rẩy.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!