Góc Của Chan

TÔI XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ ÁC ĐỘC, QUYẾT ĐỊNH MẶC KỆ ĐỜI CHỜ QUA NGÀY – NGOẠI TRUYỆN

1

Sau này tôi có tìm hệ thống buôn chuyện thêm một lần nữa.

Từ miệng nó tôi mới biết, hóa ra cuốn sách tôi xuyên vào và cuốn tôi đọc trước khi xuyên là cùng một tác giả.

Tôi gật đầu lia lịa, mọi thứ bỗng trở nên hợp lý hẳn.

Chẳng qua là vì tác giả lười nghĩ tên nhân vật mới nên bê nguyên tên từ bộ cũ sang.

Lại vì bộ này lượt đọc thấp quá nên viết được cái mở đầu đã “đem con bỏ chợ”.

Quá nhiều tình tiết để bắt bẻ, tôi muốn chửi thề mà chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.

Còn về phần Cố Tinh Tinh.

Trước đây tôi chưa từng hỏi, mãi sau này hỏi Cố Dã mới biết, hóa ra thằng bé là con của anh trai và chị dâu anh.

Vì hai người họ gặp tai nạn giao thông qua đời nên anh vẫn luôn nuôi nấng nó.

Chẳng có kịch bản “con riêng” nào ở đây cả, tất cả đã sáng tỏ như ban ngày.

Thế là tôi cuối cùng cũng được tận hưởng cuộc sống “nằm phế” như một chú heo con, ăn ăn ngủ ngủ, rồi lôi Cố Tinh Tinh đi chơi bời khắp nơi.

Thế nhưng, mọi hạnh phúc đã chấm dứt ngay khoảnh khắc tôi dẫm chân lên cân và nhìn thấy con số hiển thị.

Tôi cư nhiên béo lên tận ba cân!!!

Ba cân đấy!!!

Nếu là trước kia, cả năm trời tôi cũng chẳng béo nổi ba cân đâu!

Hơn nữa, cái đồ “chó má” Cố Dã tối nào cũng lôi tôi đi “vận động”, tại sao tôi nỗ lực như vậy mà vẫn béo lên được?!

Thật không thể hiểu nổi.

Cân nặng tăng vọt đã gióng lên một hồi chuông cảnh báo trong tôi.

Nếu tôi cứ tiếp tục ăn không ngồi rồi thế này, biết đâu chẳng mấy chốc sẽ biến thành bà thím già nua xấu xí.

Lúc đó sẽ có một cô nàng trẻ trung, ngây thơ thuần khiết nào đó xuất hiện thu hút Cố Dã, rồi tôi bị quét lá đa ra khỏi cửa…

Càng nghĩ càng thấy hãi hùng, tôi quyết định lên kế hoạch tập luyện giảm cân.

Tôi nhịn ăn gián đoạn kết hợp tập thể dục.

Mỗi ngày nhìn Cố Dã và Cố Tinh Tinh ăn cơm tối, tôi thèm tới mức nước miếng chảy ròng ròng.

Nhưng hai cái đồ “chó má” kia, ban đầu còn ngập ngừng hỏi tôi có muốn ăn chung không, giờ thì coi tôi như không khí.

Thật là nhẫn tâm quá đi mà!

Tôi mắng thầm trong lòng hàng nghìn lần, nhưng vì vóc dáng nên chỉ có thể cắn răng uống nước cầm hơi.

Thế nhưng, cân nặng chưa thấy chuyển biến gì làm tôi hài lòng, thì cơ thể đã bắt đầu có biến lạ.

Tôi bỗng nhiên chán ăn, thậm chí ngửi thấy mùi cơm thức ăn là không chịu nổi, cứ ngửi thấy là buồn nôn.

Chạng vạng tối, tôi lo lắng nhìn Cố Dã: “Cố Dã, anh nói xem có phải em vì nhịn ăn mà mắc chứng chán ăn tâm thần rồi không? Em vẫn chưa sống đủ đâu, em không muốn chết.”

Cố Dã xoa đầu tôi, bàn tay ấm áp đầy sức mạnh: “Nói linh tinh cái gì đấy, mai anh đưa em đi bệnh viện, chắc chắn sẽ không sao đâu.”

Tôi chớp mắt hỏi: “Đi bệnh viện? Tại sao không phải là bác sĩ riêng đến nhà khám cho em?”

Anh nghẹn họng, búng nhẹ vào trán tôi một cái, bực mình bảo: “Sau này bớt xem mấy cái tiểu thuyết vớ vẩn đi.”

Tôi hừ lạnh, rõ ràng bản thân anh cũng chỉ là nhân vật trong sách mà còn bày đặt nói thế.

Ngày hôm sau đến bệnh viện, bác sĩ hỏi han triệu chứng, hí hoáy viết vào sổ bệnh án rồi cười rạng rỡ nói với tôi: “Dựa trên các triệu chứng của cô, tôi khuyên cô nên sang khoa sản xếp hàng lấy số.”

Tôi: “?”

2

Tôi, Lục Tiều Tiều, từ một mỹ thiếu nữ vô đối, thăng cấp thành mỹ thiếu phụ vô đối, và giờ là bà bầu hai tháng.

Tôi bỗng nhiên muốn khóc quá.

Tại sao cuộc sống xuyên thư của người ta thì phong hoa tuyết nguyệt, còn tôi lại chơi hẳn một cú “nhảy tam cấp”, giờ sắp làm mẹ trẻ con luôn rồi!

Cứu với, tôi thật sự chưa sẵn sàng làm mẹ mà!

Nhìn lại cái đồ “chó má” Cố Dã kia kìa, từ bệnh viện ra cứ cầm tờ kết quả siêu âm ngắm nghía mãi, cười ngô nghê như một thằng ngốc.

Con còn chưa ra đời mà anh ta đã cưng như cưng trứng rồi.

Trong lòng tôi bỗng bốc lên một ngọn lửa vô danh, tự dưng không muốn đẻ đứa nhỏ này nữa.

“Tiều Tiều, đây là đứa con đầu lòng của chúng mình, anh vui lắm.” Đôi mắt anh lấp lánh, cong lên thành một đường vòng cung đẹp đẽ, “Cảm ơn em, Tiều Tiều.”

Tôi mím môi, thôi được rồi, dù sao thì cũng là giọt máu của mình, cứ để lại vậy.

Nhưng chẳng mấy chốc tôi đã hối hận.

Tôi bắt đầu bị nghén ngày nghén đêm, thậm chí ngửi thấy mùi thức ăn là nôn thốc nôn tháo, chẳng mấy chốc đã gầy sọp đi một vòng.

Cố Dã xót xa vô cùng: “Tiều Tiều, em không thể cứ nhịn ăn mãi thế này được, em có thèm ăn cái gì không, anh đi mua cho em?”

Tôi vừa mới trải qua một đợt nôn mật xanh mật vàng, chỉ biết xua tay chứ không nói nổi thành lời.

Một đêm nọ vào lúc rạng sáng, tôi tặng cho Cố Dã đang ngủ say một cái bạt tai, rồi nhìn anh với ánh mắt đáng thương: “Chồng ơi, em muốn ngửi mùi xăng.”

Cố Dã: “?”

Thế là giữa đêm hôm khuya khoắt, anh phải lái xe đưa tôi ra trạm xăng, ngồi bệt bên lề đường nhìn tôi vừa ngửi mùi xăng vừa đánh chén ngon lành hai bát cơm lớn với vẻ mặt cực kỳ phức tạp.

3

Mười tháng mang thai, một ngày khai hoa nở nhụy.

Là một bé trai với tiếng khóc vang dội cả phòng sinh.

Vừa nhìn thấy đứa bé, ánh sao trong mắt Cố Dã vụt tắt ngấm, anh lộ vẻ đau khổ vô cùng: “Tại sao lại là con trai?”

Tôi: “…”

Cố Tinh Tinh: “…”

Dù ngoài miệng thì chê bai thế thôi, nhưng Cố Dã vẫn là một người cha cực kỳ tận tụy.

Hầu như mọi việc bỉm sữa đều do anh lo hết, tôi ngoài việc cho con bú ra thì nhiệm vụ duy nhất là… ngủ.

Cố Tinh Tinh rón rén chọc chọc vào cái má phúng phính của em trai, mắt lấp lánh niềm vui: “Em trai à, em phải mau lớn nhé.”

Trong lòng tôi dâng lên một dòng nước ấm áp, đang định cảm thán tình anh em thì nghe thấy thằng bé thong thả bồi thêm vế sau: “Lớn nhanh rồi em có thể gánh vác hộ anh một phần đống bài tập này.”

Hừ, nhìn xem cái nhà họ Cố này đi, từ lớn đến bé ai nấy đều bụng đầy “mực đen”.

Cố Dã vừa bế con vừa dỗ dành, khẽ nghiêng đầu hỏi tôi: “Tiều Tiều, đặt tên cho con đi, không có tên gọi lúc dỗ nó cứ thấy sai sai.”

Tôi gật đầu: “Hôm đó lúc em đang ăn kem socola thì vỡ ối, hay là gọi nó là ‘Bất Kinh Đông’ đi?”

Cố Dã: “?”

Cố Tinh Tinh: “?”

4

Cuối cùng thì Cố Dã vẫn là người quyết định tên cho con.

Tên khai sinh là Cố Ngải Lộ, tên ở nhà là Bong Bóng.

Vừa nghe cái tên khai sinh tôi đã hiểu ngay ý nghĩa ẩn ý bên trong (Ngải Lộ ≈ Ái Lộ – Yêu Lộ/Tiều).

Tuy cửa miệng thì mắng anh không đứng đắn nhưng trong lòng tôi vẫn thấy ngọt lịm.

Bong Bóng lớn lên từng ngày, Cố Dã lại càng bám lấy tôi hơn.

Ngày nào anh cũng ôm chặt lấy tôi, ấm ức kể lể: “Vợ ơi, em có thấy dạo này em đối xử với Cố Ngải Lộ tốt quá mức rồi không?”

Tôi đảo mắt lườm anh một cái: “Cố Dã, đó cũng là con trai anh đấy nhé. Em đối xử tốt với con anh mà anh cũng không vừa lòng à?!”

Anh dụi mũi vào hõm cổ tôi, hơi ngứa.

Giọng anh vẫn nũng nịu: “Nhưng anh muốn tâm trí em đặt hết lên người anh cơ. Dù sao nó cũng lớn rồi, hay là chúng mình sinh thêm cho nó một đứa em gái nhé?”

Tôi: “…”

“Nó mới có ba tuổi thôi đấy.”

“Ba tuổi là lớn lắm rồi.”

Chẳng nói chẳng rằng, Cố Dã vác bổng tôi lên vai.

Tôi cuống quýt vùng vẫy: “Anh làm cái gì thế, con còn đang ở đây mà!”

Đứa con thứ hai đúng như tâm nguyện của Cố Dã, là một cô công chúa nhỏ.

Anh bế con bé mà cưng chiều không nỡ rời tay.

Một hồi lâu sau, anh tiến lại gần, vẻ mặt hơi ngại ngùng bàn bạc với tôi: “Vợ ơi, mình thương lượng tí đi, việc giáo dục Bảo Bối số 2 này, em đóng vai ‘mặt ác’ có được không?”

Tôi: “?”

Nhiều năm sau, khi Cố Tinh Tinh dắt hai đứa em chơi trong sân, tôi và Cố Dã ngồi trên ban công tầng trên, nhìn ba bóng hình nhỏ đang nô đùa mà mỉm cười nhìn nhau.

Anh ôm lấy vai tôi, tôi tựa đầu vào lồng ngực anh.

Năm tháng tĩnh lặng, an nhiên không sầu.

5

Chào mọi người, cháu tên là Cố Tích Niên, năm nay năm tuổi.

Bố nói phải trân trọng mỗi một năm chúng cháu ở bên nhau, nên đặt tên cháu là Tích Niên.

Mẹ nói cháu là viên ngọc quý trên tay mẹ, nên đặt tên ở nhà là Bảo Châu.

Thế nhưng tên này chỉ có mẹ gọi thôi, còn bố và hai anh đều gọi cháu là Niên Niên.

Vì thế lúc nhỏ, cháu thường chẳng biết khi nào họ gọi mình để mà thưa.

Bố rất cưng chiều cháu, nhưng bố còn cưng chiều mẹ hơn.

Thường thì mẹ chỉ cần thở dài một cái là ba biết ngay mẹ đang thèm ăn dưa hấu hay kem tuyết.

Khi cháu đi hỏi các anh, Cố Tinh Tinh và Cố Ngải Lộ chỉ biết xoa đầu cháu thở dài: “Em còn nhỏ lắm, hai người họ cứ như vậy đấy, quen dần là được.”

Sau này cháu cũng quen thật.

Cố Tinh Tinh nhìn cháu, nghiêm túc nói: “Niên Niên à, em phải mau lớn nhé, lớn lên rồi anh sẽ dạy em Luật Thương mại.”

Lời chưa dứt anh đã bị Cố Ngải Lộ đẩy cho loạng choạng: “Hại một mình em là đủ rồi, còn định hại cả Niên Niên nữa à, tuyệt đối không nhé!”

Thế rồi sau đó, hai cái ông anh này lại cùng nhau dạy cháu học (mặt cười gượng).

Người ta bảo em gái có anh trai thì sẽ cực kỳ yểu điệu, thế mà vì Cố Tinh Tinh và Cố Ngải Lộ, cháu lại ngày càng giống một đứa con trai nghịch ngợm.

Bố cháu thở dài liên tục, bảo là cái “acc” này coi như nuôi hỏng rồi.

Bố lại nói với mẹ: “Giờ nhà nước mở rộng chính sách ba con rồi, hay là chúng mình…”

Mẹ cháu không nể tình tặng cho bố một cú đá, kèm theo lời đe dọa: “Nhắc lại lần nữa là em đưa anh đi triệt sản đấy.”

Cháu nghe xong buồn lắm.

Con chó Vàng nhà cháu vừa bị đưa đi triệt sản xong, Cố Ngải Lộ bảo nó biến thành “thái giám” rồi, cháu không muốn bố cháu cũng thành thái giám đâu.

Tuy cháu cũng chẳng hiểu thái giám nghĩa là gì, nhưng chắc chắn không phải từ tốt đẹp.

Cháu thấy anh Tinh Tinh đáng tin hơn anh Ngải Lộ nên đi hỏi anh ấy.

Anh Tinh Tinh bảo: “Em yên tâm đi, bố không bị triệt sản đâu. Người ta bảo phụ nữ tuổi ba mươi như ‘hổ đói vồ mồi’, mẹ em còn lâu mới nỡ. Với lại năm đó mẹ cũng nói y hệt vậy, rồi chẳng bao lâu sau là có em đấy thôi.”

Cháu yên tâm hơn hẳn, nhưng vẫn không hiểu mấy từ đó, thế là đi hỏi bố cho ra nhẽ: “Bố ơi, ‘như hổ đói vồ mồi’ nghĩa là gì ạ?”

Cháu thấy bố mẹ phun sạch cả nước dưa hấu đang uống ra ngoài.

Tối hôm đó, anh Tinh Tinh bị phạt trồng cây chuối đọc thuộc lòng ba chương đầu của Bộ luật Dân sự.

Bố nói với cháu: “Niên Niên, bố không cầu gì nhiều, chỉ mong lúc con mặc váy thì làm ơn khép cái chân lại hộ bố cái được không? Con xem có tiểu thư nào mặc váy mà ngồi xếp bằng như con không?”

Cháu lẳng lặng liếc nhìn mẹ đang mặc váy, nằm vắt vẻo dạng tay dạng chân trên sofa.

Bố cũng nhận thấy điều đó, thế là bố im lặng luôn.

Bố xoa đầu cháu đầy đau đớn: “Niên Niên, bố chỉ mong con giống như một nàng công chúa.”

Cháu gật đầu: “Con hiểu rồi ạ.”

Mấy ngày sau, cháu tặng bố một món quà.

Bố cực kỳ ngạc nhiên và an lòng, ánh mắt như muốn nói: “Con gái mình lớn thật rồi”.

Kết quả mở ra là một chiếc váy công chúa Elsa.

Cháu nhìn mặt bố chuyển sang màu rau xanh, còn mặt mẹ thì nhịn cười đến mức tím tái, hai anh cũng thế.

Cháu tự hào quẹt mũi: “Bố ơi, chẳng phải bố nói muốn ‘giống như công chúa’ sao? Con đã dùng hết tiền tiêu vặt để mua chiếc váy này đấy, bố có thích không?”

Bố bình tĩnh nhìn cháu: “Niên Niên, có một khả năng thế này, tức là cái câu ‘muốn giống công chúa’ là bố mong con trở thành công chúa, chứ không phải bố.”

Tôi: “?”

6

Thời gian trôi nhanh quá, tôi còn chưa kịp hưởng thụ gì mà đùng cái đã thành mẹ hai con rồi.

Nhìn Bảo Châu rượt đuổi Bong Bóng khắp nhà, tôi thấy có chút an lòng.

Con bé này thừa hưởng hoàn toàn thần kinh vận động của tôi, điểm này tôi duyệt!

Nhìn ra bên ngoài, lòng tôi lại trào dâng nỗi bi thương.

Sao tôi lại thành mẹ hai con rồi nhỉ?

Một vòng tay ôm lấy eo tôi, đầu Cố Dã rúc vào hõm cổ tôi, hơi nóng phả ra vừa ngứa vừa ấm.

“Làm gì đấy?” Giọng anh lười biếng.

Tôi bị cái giọng nói quyến rũ đó làm cho dao động, đúng lúc một cơn “gió độc” thổi qua khiến tôi tỉnh cả người. T

ôi lập tức đảo mắt đẩy anh ra.

Anh liền tỏ vẻ ấm ức, đôi mắt ướt át nhìn tôi như một chú chó lớn bị bỏ rơi.

“Vợ ơi, sao em lại đẩy anh, có phải em không còn yêu anh nữa không?”

Đúng, chính là cái bộ dạng này đây!

Nó khiến lần nào tôi cũng tự nguyện sa vào cái bẫy của anh ta!

Tôi hừ lạnh, chống nạnh, vênh mặt bảo: “Cố Dã, bà đây không làm nữa! Bà đây muốn bỏ nhà đi bụi!”

“Cái gì?!” Anh hốt hoảng, “Không được, vợ ơi anh làm sai gì anh sửa hết, em đừng đi mà!”

Bảo Châu và Bong Bóng bị tiếng của anh làm cho giật mình, chẳng hiểu đầu đuôi ra sao cũng òa lên khóc nãy lòng.

Tôi tặng anh hai đấm cho bõ tức, rồi nở nụ cười “tử thần”: “Anh đợi tôi dỗ xong hai đứa nó rồi sẽ quay lại xử anh.”

Cố Dã lập tức “nảy số”: “Việc này cứ để anh lo, sao có thể làm phiền vợ được chứ.”

Nói xong liền bế thốc hai đứa nhỏ, vắt chân lên cổ chạy mất hút.

Tôi tiếp tục nhìn cảnh sắc bên ngoài mà suy ngẫm nhân sinh.

Cuối cùng tối đó tôi và Cố Dã cũng có một cuộc họp về việc tôi bỏ nhà đi chơi.

Anh bình tĩnh phân tích: “Vậy là vợ muốn tự mình trải nghiệm cuộc sống độc thân?”

Tôi gật đầu. “Được, anh đồng ý.”

Anh gật đầu “Nhưng,” Anh tiếp tục, “Không được tìm tiểu thịt tươi. Một ngày ít nhất phải gọi một cuộc điện thoại báo bình an, nếu không anh lo lắm.”

“Không được tìm tiểu thịt tươi?” Tôi sửng sốt, “Thế thì 80% thời gian tự do của em chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi!”

Anh nhe răng đe dọa.

Tôi rụt cổ lại.

Tôi hôn chụt một cái vào tấm thẻ đen anh đưa, tức tốc thu dọn hành lý xuất phát đi chơi ngay trong đêm, chỉ sợ chậm một giây thôi là anh sẽ hối hận.

Bước ra khỏi sân bay, tôi chỉ muốn hét thật to, nhưng sợ người ta tưởng mình bị thần kinh nên lại thôi.

Tự do rồi!!!

Tôi ở trong căn phòng Tổng thống trên tầng thượng của khách sạn năm sao, tay cầm tách cà phê nhưng bên trong là trà sữa trân châu, nhìn xuống cảnh đêm qua cửa sổ sát đất.

Chậc, hạnh phúc của phú bà đây rồi.

Tôi mãn nguyện nằm xuống giường.

Nệm Simmons hẳn hoi.

Tôi chợt nhớ về lần đầu gặp Cố Dã.

Chưa kịp cảm thán xong, giây tiếp theo tôi đã lăn ra ngủ như chết.

Độc thân thích thật đấy, mai cân nhắc việc ly hôn xem sao.

Ngày hôm sau tôi đi công viên giải trí, mua một cây kem nhưng thấy không ngon, định gọi Cố Dã ăn nốt thì sực nhớ ra mình đang đi chơi một mình.

Tôi bĩu môi, vì tiêu chí không lãng phí lương thực nên đành miễn cưỡng ăn hết cây kem đó.

Chơi bời thả ga mấy ngày, điều kỳ lạ là tôi lại càng thấy nhớ Cố Dã.

Đúng lúc tôi định quay về thì chuông cửa khách sạn vang lên.

Nhìn qua mắt mèo, tôi giật mình vội mở cửa, mừng rỡ kéo Cố Dã vào: “Sao anh lại tới đây?”

Cố Dã chẳng nói chẳng rằng, ép tôi lên cửa rồi trao một nụ hôn nồng cháy, kéo dài.

Cho đến khi cả hai đều thở hổn hển, anh mới tựa vào người tôi, ấm ức nói: “Em chẳng thèm gọi điện cho anh, anh cũng không dám hối thúc, nhưng anh thật sự rất nhớ em.”

Tôi chẳng biết làm sao với anh, lại nhớ đến hai đứa nhỏ vừa mới cai sữa ở nhà.

“Anh đến đây rồi, thế còn bọn trẻ? Chúng nó tính sao?”

Cố Dã mỉm cười bí hiểm: “Em yên tâm, có người chăm sóc rồi.”

Cùng lúc đó, Cố Tinh Tinh nhìn hai đứa nhỏ đang chạy loạn khắp nhà với vẻ mặt không còn gì để luyến tiếc nhân gian.

Cậu nhóc đảo mắt mấy vòng, ngoắc ngoắc tay bảo hai đứa em: “Ngồi xuống đây, anh kể chuyện cho mà nghe.”

Hai đứa nhỏ tin thật, ngoan ngoãn ngồi xuống.

Cố Tinh Tinh lấy ra một cuốn sách, hắng giọng đọc: “Luật Thương mại chương một…”

Tôi bất lực đỡ trán: “Tinh Tinh cũng có lớn hơn là mấy đâu, nó vẫn còn là trẻ con mà.”

“Đừng coi thường người thừa kế của tập đoàn họ Cố. Đó là những thứ nó sớm muộn cũng phải đối mặt.”

Thấy tôi im lặng, anh lại sáp tới: “Vợ ơi, đừng tận hưởng thời gian một mình nữa, mang cả anh theo đi, hai chúng mình cùng đi chơi.”

Tôi vờ do dự suy nghĩ một hồi, rồi mới “miễn cưỡng” gật đầu đồng ý.

Anh ôm tôi vào lòng, tôi không nhịn được mà cảm thán: “Kiếp trước em đã làm gì tốt mà lại gặp được anh nhỉ?”

“Biết đâu tiền kiếp chúng mình đã có duyên phận sâu nặng rồi thì sao.”

“Em chẳng tin… tay anh đừng có sờ loạn!”

Bầu trời đen đặc như mực, đêm vẫn còn dài.

Tôi và Cố Dã vẫn còn những ngày tháng rất dài sau này.

(HOÀN TOÀN VĂN)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!