Góc Của Chan

TÔI XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ ÁC ĐỘC, QUYẾT ĐỊNH MẶC KỆ ĐỜI CHỜ QUA NGÀY – CHƯƠNG 4

7.

Chưa đợi tôi kịp định thần, một giọng nam trầm đục nén cơn giận vang lên bên cạnh: “Cô tỉnh rồi đấy à.”

Tôi nghiêng đầu nhìn sang.

Đôi mày kiếm thanh tú của Cố Dã đang nhíu chặt thành hình chữ “Xuyên”, đôi mắt đào hoa ẩn chứa sự tức giận đang kìm nén.

Nước mắt tôi lập tức trào ra.

May quá, tôi vẫn còn ở đây, tôi vẫn có thể tiếp tục làm một quý bà cao sang quyền quý.

Cố Dã dường như bị tiếng khóc của tôi làm cho hoảng hốt, anh ta cũng chẳng buồn giận dỗi nữa, vội vàng hỏi: “Cô làm sao thế? Khóc cái gì? Thấy không khỏe ở đâu à? Để tôi đi gọi bác sĩ qua kiểm tra nhé.”

Tôi lắc đầu, nói bằng giọng mũi sụt sịt: “Tôi không sao, tôi chỉ thấy… còn sống đúng là tốt quá mà.”

Cố Dã: “…”

Tôi hít hít mũi hỏi: “Sao tôi lại ở bệnh viện thế này? Chẳng phải tôi đang ngủ ở nhà sao?”

Anh ta hừ lạnh một tiếng: “Cô mà gọi là ngủ à? Cô là bị ngất đi thì có.”

Chưa đợi tôi hỏi tại sao, anh ta đã nói tiếp: “Không uống được cà phê mà còn cố, chẳng lẽ cô không biết bản thân mình bị chứng ‘không dung nạp caffeine’ à?”

Tôi ngẩn tò te.

Tôi có biết đâu trời!

Nếu mà biết thì có đánh chết tôi cũng không thèm uống!

“Không dung nạp caffeine”.

Nghe xem, cái bệnh này mới tiểu thư đài các làm sao, đúng là bệnh dành cho hội quý bà chúng tôi rồi.

“Vậy sau này tôi không bao giờ được uống cà phê nữa à?”

“Cũng chưa chắc, còn tùy vào thể chất của cô nữa. Bác sĩ nói có thể dạo gần đây cô nạp quá nhiều caffeine nên cơ thể bị quá tải, nghỉ ngơi một thời gian chắc là vẫn uống lại được.”

Tôi có chút ủ rũ.

Xem ra cái viễn cảnh quý phu nhân chiều chiều tao nhã nhâm nhi cà phê, ăn bánh sừng bò coi như tan thành mây khói.

Cố Dã thấy tôi ỉu xìu liền đổi chủ đề: “Mấy ngày tới, nhà họ Phó đứng ra tổ chức một buổi tiệc đấu giá từ thiện, cô có muốn đi cùng tôi không?”

“Đấu giá?!” Hai mắt tôi sáng rực lên như đèn pha.

Chẳng phải đó là màn “battle” khét tiếng giữa hội nhà giàu sao!

Cái trò mà người ta thi nhau hét giá như thể tiền không phải là của mình ấy.

Tôi gật đầu lia lịa: “Đi! Đi chứ!”

Anh ta khẽ mỉm cười, giọng điệu bỗng trở nên dịu dàng lạ thường: “Được, vậy mấy ngày tới cô phải tẩm bổ cho khỏe lại mới đi được.”

Tôi giơ cánh tay còn lại không phải truyền nước lên, gồng cái “chuột” chẳng có tí cơ bắp nào ra khoe với anh ta: “Tôi khỏe re rồi này!”

Anh ta nhìn tôi chằm chằm một hồi, bất ngờ ghé sát đầu lại, phả hơi nóng vào tai tôi mà thì thầm: “Đã khỏe rồi à? Vậy hay là chúng ta về nhà… đi ngủ nhé?”

Anh ta cố tình nhấn mạnh hai chữ “đi ngủ”, mặt tôi đỏ bừng lên như gấc chín.

Tôi đẩy anh ta ra, nhìn anh ta bằng ánh mắt chân thành hết sức: “Tôi thấy mình chắc là cần phải truyền thêm hai ngày nước nữa mới hồi phục hẳn được.”

Anh ta có chút tiếc nuối tặc lưỡi một cái: “Vậy thì đành chịu thôi.”

Tôi rúc sâu vào trong chăn.

Đùa chắc, ít nhất ở bệnh viện tôi còn được ngủ một giấc thật ngon!

8.

Mấy ngày nay tôi cứ mải suy nghĩ về một vấn đề vô cùng thâm thúy.

Đó là tất cả những chuyện đang xảy ra… hình như chẳng khớp tí nào với cuốn tiểu thuyết tôi đã đọc!

Tuy trong truyện miêu tả về Cố Dã khá ít, nhưng rõ ràng có viết là Lục Tiều Tiều và Cố Dã tình cảm bất hòa mà!

Ai đó làm ơn nói cho tôi biết cái gã Cố Dã suốt ngày đòi đè tôi ra “abcxyz” này là ai được không?!

Anh ta bị ai nhập xác rồi à?!

Lại một buổi sáng nữa trong tình trạng “thân xác bị đục khoét”, Cố Dã một tay cài cúc áo sơ mi, thấp thoáng lộ ra cơ bụng tám múi và đường nhân ngư quyến rũ, một tay nghiêng đầu nhìn tôi: “Ngủ thêm chút nữa đi, buổi trưa sẽ có người đến nhà trang điểm cho cô, tối tôi sẽ đón cô đi tham gia buổi đấu giá từ thiện của nhà họ Phó.”

Tôi “ờ” một tiếng, đợi anh ta đi khuất mới hậu đậu phản ứng lại: Nhà ai cơ?! Nhà họ Phó á?!

Tôi cười gượng hai tiếng, chắc không phải là nhà họ Phó mà tôi đang nghĩ tới đấy chứ?

Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, tôi diện bộ lễ phục màu xanh bảo thạch mà Cố Dã chuẩn bị, xuất hiện trước mặt anh ta.

Ánh mắt kinh ngạc đầy vẻ si mê của anh ta khiến tôi vô cùng mãn nguyện, không tự chủ được mà ưỡn thẳng lưng thêm một chút.

Thú thật, khoảnh khắc soi mình trong gương, chính tôi cũng phải sững sờ.

Quả nhiên người đẹp vì lụa, bộ lễ phục này đã nâng tầm nhan sắc của tôi lên một đẳng cấp mới.

Cố Dã đứng dậy khỏi sofa, tiến đến bên cạnh rồi đặt tay tôi lên cánh tay anh ta: “Chúng ta đi thôi.”

Sự dịu dàng trong đáy mắt anh ta như một hố đen khiến người ta chỉ muốn chìm đắm không lối thoát, trái tim tôi vô thức lại lỡ mất vài nhịp.

Quả nhiên, phụ nữ chẳng ai thoát được sức hút của các tổng tài bá đạo cả.

Tôi buộc phải thừa nhận trong lòng rằng mình đã bị dáng vẻ này của Cố Dã làm cho “rung động” dữ dội.

Chiếc xe lăn bánh êm ái rồi cuối cùng cũng dừng lại.

Cố Dã xuống xe trước, anh ta dùng tay chắn ngang giữa đầu tôi và trần xe, đợi tôi xuống hẳn mới dẫn tôi đi về phía một cặp đôi đang đứng ở cửa.

Người đàn ông có vóc dáng cao lớn, rắn rỏi, còn người phụ nữ thì cười vẻ dịu dàng đúng chuẩn tiểu thư khuê các.

Chẳng hiểu sao, linh tính mách bảo tôi đây chính là nam nữ chính trong sách.

Cố Dã bắt tay người đàn ông đó, rồi kéo tôi vào lòng giới thiệu: “Đây là vợ tôi, Lục Tiều Tiều.”

Người đàn ông khẽ gật đầu, cũng giới thiệu với tôi: “Đã nghe Cố Dã nhắc về cô từ lâu, hôm nay mới có dịp gặp mặt. Đây là vợ tôi, Trần Tiếu Tiếu.”

Đầu óc tôi lập tức “treo máy”.

Hai người họ kết hôn rồi á?!

Không thể nào!

Theo mốc thời gian tôi xuyên qua, đáng lẽ tôi còn chưa gặp Phó Minh Trạch, và Phó Minh Trạch cũng chưa được gặp Trần Tiếu Tiếu mới đúng chứ.

Tính ra tôi mới xuyên về chưa đầy một tháng, vậy mà hai người này không chỉ yêu nhau, mà còn cưới luôn rồi?!

Cố Dã thấy sắc mặt tôi không ổn, liền cúi đầu thì thầm vào tai: “Không sao chứ?”

Tôi hoàn hồn lại, lắc đầu: “Không sao, chắc do lúc nãy hơi say xe thôi.”

Anh ta mỉm cười với hai người kia: “Xin lỗi nhé, vợ tôi ít khi ra ngoài nên sức khỏe hơi yếu.”

Phó Minh Trạch cũng cười theo: “Là do chúng ta đứng đây hàn huyên lâu quá, hai người vào trong trước đi, buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi.”

Cố Dã dẫn tôi đến vị trí đã định trong hội trường.

Anh ta đặt tay lên trán tôi, ánh mắt tràn đầy lo lắng: “Từ nãy đến giờ sắc mặt cô cứ kém thế nào ấy, có chuyện gì sao? Nhưng mà cũng không thấy sốt.”

Tôi túm lấy tay áo anh ta hỏi dồn: “Phó Minh Trạch và Trần Tiếu Tiếu, hai người họ kết hôn bao lâu rồi?”

Cố Dã suy nghĩ một lát rồi đáp: “Chắc cũng được một năm rồi. Nghe nói buổi đấu giá lần này là do Phó Minh Trạch tổ chức để mừng sinh nhật Trần Tiếu Tiếu đấy.”

Trong lòng tôi lúc này như có năm luồng sét đánh ngang tai.

Giờ thì tôi đã biết cảm giác kỳ quặc suốt bấy lâu nay nằm ở đâu rồi…

Cái đệch, bà đây căn bản là xuyên nhầm sách rồi!!!

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!