Góc Của Chan

TÔI KHÔNG LÀM ÁNH SÁNG CỦA ANH NỮA – NGOẠI TRUYỆN: BIÊN YẾN

1

Tôi không liên lạc được với Trì Hạ nữa.

Tin nhắn không trả lời, điện thoại không thông, đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra.

Có giây phút tôi đã nghĩ, hay là cô ấy vẫn còn giận chuyện tôi đưa Đường Dao đến hội nghị khởi nghiệp?

Nhưng tôi lại thấy Trì Hạ đang làm mình làm mẩy vô lý.

Cô ấy nên hiểu chứ, Đường Dao không có năng lực, dù sao cũng cần một vài bản sơ yếu lý lịch đẹp đẽ để dát vàng lên người.

Cho đến khi một cuộc họp kết thúc, tôi nhận được một cuộc điện thoại.

Cả ngày hôm đó tôi cảm thấy bực bội vô cớ.

Đường Dao đang pha cà phê bên cạnh, tôi tiện tay nhấn loa ngoài.

“Chào anh Biên, chúng tôi gọi từ đồn cảnh sát. Mấy ngày trước tại cửa ngõ cao tốc tỉnh đã xảy ra một vụ tai nạn giao thông, có một phụ nữ trẻ đã tử nạn, không biết anh có quen biết không…”

Thái dương tôi giật liên hồi.

Đường Dao đặt tách cà phê xuống cạnh tay tôi.

Tên cảnh sát chết tiệt kia vẫn tiếp tục nói.

“Vì cô ấy không có cha mẹ hay người thân, chúng tôi phát hiện người cô ấy liên lạc nhiều nhất chính là anh. Về hậu sự của Trì Hạ, anh có tiện qua một chuyến không?”

Tôi mạnh tay ném văng chiếc điện thoại đi.

“Khốn kiếp, các người đang nói nhăng cuội gì thế?”

Cuộc gọi bị ngắt, phát ra những tiếng “tút tút” vô hồn.

Kẻ lừa đảo…

Đường Dao khoanh tay tựa vào tường, lạnh lùng nhìn tôi.

“Cậu không xem tin tức à? Mấy ngày trước trên đoạn cao tốc chúng ta đi họp, một chiếc xe khách mất lái đã đâm chết một người phụ nữ…”

Lần đầu tiên tôi thấy Đường Dao đáng ghét đến thế, tôi gầm lên ngắt lời cô ta: “Cô cút ra ngoài cho tôi!”

Cô ta không thể tin nổi nhìn tôi: “Cậu nói cái gì?”

Tôi lặp lại: “Cút đi.”

“Được, đây là tự cậu nói đấy nhé, Biên Yến, cậu đừng có mà cầu xin tôi quay lại!”

Trì Hạ không thể chết được.

Từ rất lâu về trước, khi còn ở cô nhi viện, cô ấy đã nói với tôi rằng cô ấy sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi.

Vì vậy, khi tôi đến đồn cảnh sát và nhìn thấy thi thể cô ấy, tôi vẫn không thể tin nổi.

Tôi siết chặt nắm tay mình đến run rẩy.

2

Tôi mới nhận ra, hóa ra chính mình lại sợ hãi sự thật đến thế.

Thậm chí sợ đến mức run cầm cập.

“Ký tên vào đây đi.” Giọng viên cảnh sát mang vẻ lạnh lùng như đang làm việc công.

“Tôi…” Giọng tôi khản đặc.

Thực ra tôi rất muốn hỏi, muốn hỏi xem trước khi chết cô ấy có nói gì không?

Nhưng tôi biết, sẽ không có gì cả, càng không có lấy nửa lời dành cho tôi.

Kể từ đó, tôi nhận thấy cảm xúc của mình ngày càng bất ổn.

Tôi trở nên thô bạo, dễ phẫn nộ, thường xuyên rơi vào những đợt trống rỗng và mịt mù liên tiếp.

Tôi quay lại cô nhi viện, quyên góp một khoản tiền lớn vào đó.

Viện trưởng đối xử với tôi như một nhân vật tầm cỡ.

“Cậu Biên này, các hộ lý ở đây thường xuyên kể về cậu với bọn trẻ, ai cũng bảo phải lấy cậu làm gương đấy!”

Tôi nhìn những đứa trẻ này.

Chúng cũng giống tôi năm xưa, vừa nhỏ bé vừa đáng thương.

Nhưng tôi không hề cảm thấy thân thuộc, thậm chí còn có một chút chán ghét.

Tôi nói: “Tôi muốn tự mình đi dạo quanh viện một chút.”

Viện trưởng không nghi ngờ gì, chỉ nghĩ rằng tôi đang hoài niệm về tuổi thơ.

Tôi cô độc bước đi, đi tới khu ký túc xá.

Lũ trẻ đều đã được hộ lý đưa đi hoạt động cả rồi, giờ đây nơi này trống huếch trống hoác.

Tôi đẩy cửa bước vào, ngay lập tức nhìn thấy căn phòng mà Trì Hạ từng ở.

Đồ đạc của cô ấy đương nhiên không còn nữa, nhưng tôi luôn cảm thấy mình vẫn có thể nhìn thấy dấu vết tồn tại của cô ấy nơi đây.

Ví dụ như chiếc giường đơn nhỏ bé kia, chiếc tủ đầu giường loang lổ, hay cái tủ quần áo bằng gỗ.

Tôi nhắm mắt lại, hồi tưởng về cảnh tượng hồi nhỏ, cứ mỗi khi đêm xuống, tôi lại háo hức đến đây tìm cô ấy.

Trong cơn mê muội, tôi cứ ngỡ cô ấy vẫn còn ở đây, ngồi đầu giường chờ đợi tôi.

Hạ Hạ của tôi, Hạ Hạ của tôi.

Tôi mở tủ quần áo ra, trốn vào trong đó.

Liệu Hạ Hạ có đến tìm tôi không?

3

Hai ngày sau, trợ lý mới tìm thấy tôi.

Cậu ta không liên lạc được với tôi, điện thoại gọi không thông, cực chẳng đã mới phải lái xe đến tận cô nhi viện.

Lúc đó viện trưởng còn tưởng tôi đã rời đi mà không từ biệt.

Kết quả là khi kiểm tra camera, họ phát hiện tôi lại trốn trong tủ quần áo của một đứa trẻ.

Lúc đó tất cả mọi người đều chấn động.

Tình trạng tinh thần bất ổn của tôi không còn giấu giếm được nữa.

Công ty mời cho tôi một bác sĩ tâm thần nổi tiếng.

Bà ấy là một chuyên gia sắp nghỉ hưu, giọng nói ôn tồn, lọt tai, từng chút một dẫn dắt tôi nói ra những chuyện trong quá khứ.

“Vậy là, chính cậu đã bỏ lại Trì Hạ trên đường cao tốc, có phải không?”

“Đúng thế.” Tôi nhắm mắt lại, đầu óc như bị một cú búa tạ giáng mạnh vào, “Đường Dao thậm chí còn nhắc nhở tôi rằng, nơi đó không có camera, sẽ không có ai nhìn thấy đâu.”

Trong lòng tôi trào dâng những cảm xúc hối hận và đau đớn như sóng đại dương.

Tôi muốn quay về quá khứ, muốn thay đổi tất cả.

Nhưng bác sĩ vẫn không có chút ý định trách móc tôi.

Bà chỉ hỏi: “Cậu có từng nghĩ xem, tại sao mình lại khoan dung với Đường Dao đến thế không?”

“Cô ta bắt nạt cậu, nhục mạ cậu, coi thường cậu. Cậu có thực sự thích cô ta không?”

Tôi lắc đầu.

Tôi không thể trả lời câu hỏi này.

Mãi lâu sau, tôi mới nói: “Tôi chỉ hy vọng cô ta đối xử tốt với tôi một chút.”

“Có lẽ cậu chỉ đang gửi gắm tình cảm dành cho người khác lên người cô ta thôi.”

Bác sĩ rót cho tôi một ly nước ấm,”Sự thiếu hụt tình cảm của bố mẹ từ nhỏ khiến cậu luôn cảm thấy cuộc đời mình thiếu đi một mảnh ghép, có lẽ sự xuất hiện của Đường Dao chỉ khiến cậu nhớ lại những trải nghiệm đen tối nhất lúc bấy giờ.”

“Cô ta khiến cuộc đời cậu xám xịt và tồi tệ như thế, nhưng đôi khi cũng cho cậu một chút ngọt ngào. Chính chút ý tốt nhỏ nhoi mà đối với người bình thường chẳng đáng để nhắc tới đó, dưới sự đau khổ mà cô ta ban phát, lại bị phóng đại lên vô hạn.”

“Nhưng cậu đã quên mất cô gái đã luôn ở bên cạnh, giúp cậu trưởng thành, người chưa bao giờ nỡ làm tổn thương cậu dù chỉ một chút.”

“Biên Yến, cậu phải học cách yêu người khác. Đừng để bị thao túng nữa.”

Tôi trở về biệt thự, phát hiện Đường Dao hóa ra đã quay lại.

Cô ta thản nhiên ngồi trên ghế sofa, thấy tôi vào cửa liền đứng phắt dậy, ôm lấy cổ tôi.

“Biên Yến, cậu về rồi à! Nghe nói cậu phải vào bệnh viện?”

Căn biệt thự này thiếu mất thứ gì đó.

Tôi đẩy cô ta ra.

“Đồ đạc của Trì Hạ đâu?” Tôi quát lên.

Cô ta chẳng mảy may để tâm: “Đồ của người chết rồi, còn giữ lại làm gì? Xúi quẩy lắm!”

Tôi gần như phát điên.

Đó là những ký ức duy nhất còn sót lại về Trì Hạ mà tôi có, vậy mà cô ta dám vứt đi.

Tôi run rẩy, giáng mạnh một cái tát vào mặt Đường Dao.

4

Cô ta trợn tròn mắt nhìn tôi.

Chậm rãi, khóe môi cô ta nhếch lên, để lộ một nụ cười quái dị.

“Biên Yến, cậu thật kinh tởm.”

“Cậu có biết hôm nay tôi đã phát hiện ra thứ gì trong bàn làm việc của cậu không? Những lá thư tình Hạ Đình Chu viết cho Trì Hạ hồi cấp ba.”

“Hóa ra hai người họ đã quen nhau từ hồi tiểu học rồi. Nếu không có cậu, Trì Hạ có lẽ đã ở bên Hạ Đình Chu từ lâu rồi! Chính cậu, chính cậu đã giấu những lá thư tình của Hạ Đình Chu đi, khiến cậu ta tưởng rằng Trì Hạ căn bản không nhớ mình, cũng không thích mình!”

“Nếu hai người họ ở bên nhau, liệu Trì Hạ có phải chết không?”

Đường Dao luôn có thể đâm trúng điểm yếu của tôi một cách chính xác như vậy.

Đúng thế, suy cho cùng, chính tôi đã hại chết Trì Hạ.

Đường Dao từng bước, từng bước tiến lại gần tôi.

Tay cô ta chậm rãi vuốt ve khuôn mặt tôi, rồi dừng lại ở cổ, khẽ bóp lấy.

“Thừa nhận đi Biên Yến, hai chúng ta mới là một đôi trời sinh.”

Giọng nói của cô ta mang theo sự mê hoặc trầm đục,”Tôi là kẻ biến thái, cậu là đồ rẻ mạt, có xuống địa ngục thì hai chúng ta cũng phải đi cùng nhau.”

“Con Hạ Hạ của cậu thuần khiết không tì vết, cứ để nó lên thiên đàng đi.”

Cô ta nhón chân lên, dường như muốn hôn tôi.

Phải rồi, một kẻ độc ác, tâm cơ và đầy dục vọng như thế này…

Chúng tôi mới là những kẻ nên chết cùng nhau.

Tôi kéo ngăn kéo bàn làm việc ra, lấy ra một khẩu súng lục.

Trong một bữa tiệc trước đây, một gã cấp cao của công ty đối tác định nhục mạ Trì Hạ, tôi đã cầm chai rượu đập thẳng vào đầu gã.

Nhưng tôi vẫn không thể yên tâm.

Thế nên tôi đã mua một khẩu súng, vạn nhất nếu chuyện như vậy xảy ra lần nữa, tôi hy vọng Trì Hạ sẽ không phải chịu một chút tổn thương nào.

“Đường Dao, loại đàn bà đê tiện tàn nhẫn như cô, sẽ không có bất cứ ai yêu cô đâu.”

Tôi ấn họng súng vào lồng ngực cô ta và bóp cò.

Cô ta nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi.

Máu tuôn ra ướt đẫm người tôi.

Viên đạn cuối cùng.

Tôi để dành cho chính mình.

HẾT.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

🛍️ Thông báo nhỏ: Bên cạnh việc đăng truyện, mình có nhận order thêm quần áo, túi, giày từ Taobao nữa nè. Các bác có nhu cầu mua sắm đồ xinh giá hạt dẻ thì ghé qua ủng hộ Mychanstore tại đây nhé: https://www.facebook.com/share/18SroKXNnF/.... Cảm ơn mọi người! ✨

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!