Góc Của Chan

TÔI KHÔNG LÀM ÁNH SÁNG CỦA ANH NỮA – CHƯƠNG 4

11

Tôi cầm lấy con hạc giấy nhỏ bé trong tay.

Vậy là con hạc của mười năm trước, sau bao nhiêu thăng trầm, cuối cùng lại quay về tay tôi.

“Tôi đã luôn chờ cậu quay lại.” Hạ Đình Chu nói khẽ.

Cậu ta nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng gõ vào hũ thủy tinh: “Sau đó tôi bắt đầu gấp giấy. Hồi đó cứ cuối tuần cậu lại đến, nên cứ cuối tuần tôi lại gấp một con, giống như một đứa trẻ tội nghiệp đang cầu nguyện vậy. Nhưng cậu không bao giờ xuất hiện nữa.”

Tôi ngồi xuống.

Trong phút chốc, cảm giác tội lỗi dâng đầy trong lòng.

Tôi không ngờ một hành động nhỏ nhoi khi đó của mình lại có ảnh hưởng lớn đến Hạ Đình Chu như vậy.

Cậu ta ngẩng đầu nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, như thể đang hồi tưởng chuyện xưa.

“Lúc đó tôi vì tai nạn mà hỏng đôi chân, cả thế giới đều là một màu xám xịt. Nhà tôi rất giàu, có bác sĩ giỏi nhất chữa trị, bố mẹ dường như vẫn rất yêu thương tôi, nhưng tôi biết, tôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ giống như người bình thường được nữa.”

“Lúc cậu đến, mẹ tôi vừa mới mang thai. Bà cười hỏi tôi: Đình Chu, con sắp có em trai rồi, con có vui không?”

“Tôi không vui, tôi cảm thấy mình bị bỏ rơi, nhưng tôi không thể nói ra. Nói ra, ai cũng sẽ nghĩ tôi ích kỷ và ngang ngược.”

“Thế nên, Trì Hạ, khi cậu nói hạc giấy có thể mang tôi bay đi, tôi đã thực sự muốn được đi cùng cậu.”

Lúc này, lần đầu tiên Hạ Đình Chu thực sự để lộ khía cạnh nhạy cảm và yếu đuối của mình.

Sợ bị bỏ rơi, sợ bị coi là kẻ dị biệt.

Tôi hít một hơi thật sâu, cuối cùng nói: “Hạ Đình Chu, lần này sẽ không có ai bỏ rơi cậu nữa đâu.”

Cậu ta nghiêng đầu, khóe miệng nở một nụ cười đầy mê hoặc: “Thật sao? Kể cả khi Biên Yến đến, cậu vẫn sẽ chọn tôi chứ?”

Tôi hơi ngớ người: “Mắc mớ gì phải tự so sánh mình với cái gã đó? Tôi và hắn chẳng có quan hệ gì hết.”

“Ừm, Trì Hạ, cậu ta không xứng đáng.” Hạ Đình Chu vươn tay, nắm lấy ngón tay tôi.

Thỉnh thoảng tôi cũng tự hỏi, nếu Hạ Đình Chu đã biết tôi từ sớm như vậy, tại sao kiếp trước cậu ta chưa từng nhắc với tôi một lời nào?

Khi đó, chúng tôi giống như hai đường thẳng song song, cùng tiến về một hướng nhưng chẳng bao giờ giao nhau.

Rất lâu sau đó, khi chúng tôi đã vào đại học.

Cậu ta tiếp quản mảng kinh doanh quan trọng trong công ty của bố, còn tôi cũng chuẩn bị học tiếp cao học.

Cuối tuần, hai đứa đi hẹn hò ở quán cà phê.

Tôi đang mải mê gặm nhấm đống công thức trong giáo trình chuyên ngành, thì cái gã này cứ sấn tới, cứ đòi nghịch tóc tôi cho bằng được.

Tôi chợt nghĩ ra điều gì đó: “Hạ Đình Chu, cậu bảo này, nếu hồi cấp ba tôi không chuyển tới ngồi cạnh cậu, chẳng phải hai đứa mình đã đường ai nấy đi rồi sao?”

Cậu ta lắc đầu, vẻ mặt rất đắc ý: “Thì tôi sẽ viết thư tình cho cậu. Đến lúc cậu đọc được, chắc chắn sẽ bị duyên phận của hai ta làm cho cảm động đến rơi nước mắt cho mà xem…”

Tôi vỗ nhẹ vào đầu cậu ta một cái: “Xì.”

Câu nói đó, tôi chỉ coi như lời nói đùa vu vơ của cậu ta mà thôi.

Bởi vì kiếp trước, tôi căn bản chưa từng nhìn thấy cái gọi là thư tình nào cả.

Tôi đậy nắp hũ hạc giấy lại, cẩn thận cất vào ba lô.

Một lúc sau, tiếng chuông kết thúc tiết Thể dục vang lên, học sinh lục tục quay trở lại lớp.

Đường Dao và đám bạn thân cũng có mặt, bọn họ cười nói hỉ hả, trông có vẻ đắc ý lắm.

Buổi chiều còn hai tiết tự học rồi mới tan trường.

Hai tiết này học sinh thường hay trốn về sớm để thu dọn đồ đạc.Nếu không có giáo viên giám sát, lớp học có khi trống mất một phần ba.

Và lần này, Biên Yến cũng không thấy đâu.

Đến tận sáng hôm sau, Biên Yến vẫn chưa xuất hiện.

Cô chủ nhiệm có tiết vào giờ thứ hai, vừa nhìn quanh lớp đã nhận ra ngay có học sinh vắng mặt. “Biên Yến xin nghỉ à?”

Cô gọi lớp trưởng ra hỏi.

Lớp trưởng lắc đầu, rõ ràng là không hay biết gì.

Vì hoàn cảnh đặc biệt của Biên Yến, không có phụ huynh để gọi, muốn liên lạc với người giám hộ thì chỉ có nước gọi cho viện phúc lợi.

Dù rất phiền phức nhưng đó là cách duy nhất lúc này.

Trong đầu tôi hiện lên cảnh tượng gặp nhóm Đường Dao trước cửa nhà kho hôm qua.

Tôi không ngờ bọn họ lại dám chơi lớn đến thế, nhốt Biên Yến trong đó lâu như vậy.

Chuyện này nếu để lâu thêm sẽ cực kỳ nghiêm trọng.

“Thưa cô, hôm qua hình như em nghe thấy tiếng động bên phía nhà kho ạ.”

Tôi giơ tay đứng dậy.

“Nhà kho?” Cô chủ nhiệm ngẩn người, rồi nhanh chóng hiểu ra vấn đề.

Cô tùy ý chỉ vài người: “Lớp trưởng, Trì Hạ… tất cả đi theo cô.”

Suy nghĩ một chút, cô chỉ tay vào Đường Dao: “Cả em nữa, đi theo luôn.”

Sau khi bác bảo vệ mang chìa khóa đến, cửa nhà kho lập tức được mở ra.

Bên trong tối om, không khí nồng nặc mùi sắt gỉ và ẩm mốc.

Dưới sàn vứt ngổn ngang đủ loại dụng cụ thể thao hư hỏng, mỗi bước đi đều phải cẩn thận kẻo ngã.

Bác bảo vệ loay hoay mãi bên bức tường ngoài hành lang mới tìm thấy công tắc điện.

Khoảnh khắc ánh đèn bật sáng, ánh sáng chói lòa khiến ai nấy đều phải nhắm nghiền mắt.

“Kia… kia chẳng phải là Biên Yến sao?” Đột nhiên có người kêu lên.

“Trời đất, người cậu ấy bị làm sao thế kia!”

“Ai đó gọi 115 mau!”

Biên Yến co rúm trong một cái tủ ở góc phòng, hai tay ôm chặt lấy cơ thể mình.

Dưới chân cậu ta là một mảnh sắt sắc nhọn rơi ra từ dụng cụ nào đó.

Trên cánh tay chằng chịt những vết máu sâu hoắm do mảnh sắt kia rạch nên.

Cậu ta chậm chạp ngẩng đầu, đôi mắt ướt đẫm không còn chút thần sắc nào, lẩm bẩm nhỏ xíu: “Bố, mẹ… Hạ Hạ, tôi sợ…”

13

“Hạ Hạ…” Biên Yến nhìn thấy tôi đầu tiên.

Cậu ta run rẩy đứng dậy, băng qua đám đông đến trước mặt tôi và ôm chặt lấy tôi.

“Trì Hạ, tôi biết chắc chắn cậu sẽ đến, cậu nhất định sẽ đến tìm tôi mà.” Giọng cậu ta đầy vẻ tủi thân, lạc lõng,xen lẫn sự dựa dẫm một cách dè chừng.

“Cậu đã nói, cậu sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi.” Cậu ta chìa cánh tay đầy rẫy những vết thương nông sâu khác nhau ra: “Đau lắm. Nhưng tôi đã tự nhủ với mình rằng, cậu sẽ không bỏ mặc tôi đâu.”

Xe cứu thương phải mất một lúc mới đến được.

Chứng kiến học sinh của mình ra nông nỗi này, sự lo lắng của cô chủ nhiệm đã chuyển thành cơn thịnh nộ.

“Rốt cuộc là ai đã bày ra trò đùa ác quái này?”

“Không ai nói chứ gì? Không nói thì check camera! Cái thói này trong lớp không phải mới ngày một ngày hai, đã đến lúc phải chấn chỉnh lại rồi!”

Nói xong, cô hầm hầm rời khỏi nhà kho, yêu cầu bảo vệ đưa đến phòng giám sát, dặn lớp trưởng khi nào bác sĩ đến thì báo cô ngay.

“Chết tiệt, đúng là đồ rẻ tiền!”

“Trò mách lẻo cậu cũng rành quá nhỉ, hả? Đồ. Bạch. Liên. Hoa.” Đường Dao khoanh tay, tựa lưng vào tường, lạnh lùng nhìn chúng tôi.

Tôi đẩy mạnh Biên Yến ra, nhìn cô ta: “Cậu có ý gì?”

“Tôi có ý gì mà cậu không hiểu sao? Chẳng phải vừa rồi trong lớp chính cậu đã mật báo với cô chủ nhiệm à? Định trị tôi chứ gì? Tôi mà bị kỷ luật thật thì mấy người cũng đừng hòng chạy thoát, đừng hòng sống yên ổn!”

Hừ.

Thời gian trước cô ta bắt nạt Biên Yến, tôi không muốn quản.

Nhưng hôm nay cô ta lại đến đây diễu võ dương oai gây chuyện, tôi việc gì phải nhịn cái loại khí này.

Ngay lúc tôi định tiến tới tranh luận ra ngô ra khoai thì Biên Yến đột ngột chắn trước mặt tôi.

“Đường Dao, rõ ràng là cậu nhốt tôi vào nhà kho, cậu nói Trì Hạ như vậy là vô lý.”

Cả kiếp trước lẫn kiếp này, đây là lần đầu tiên cậu ta vì tôi mà đối đầu với Đường Dao.

Đường Dao rõ ràng cũng có phản ứng y hệt tôi: hoàn toàn không ngờ tới.

Sau giây lát ngỡ ngàng, cô ta lộ rõ vẻ bực dọc, giơ tay giáng một bạt tai vào mặt Biên Yến.

“Tao nói Trì Hạ thì sao? Tao thích nói gì nó thì nói!”

“Mày ở đây lải nhải cái gì, Biên Yến mày nực cười thật đấy, không lẽ mày thích nó à?”

Thấy tình hình mất kiểm soát, lớp trưởng cuống cuồng chạy lại can ngăn.

“Làm gì vậy, đều là bạn học cả, có gì từ từ nói…”

“Đường Dao cậu đừng kích động… Biên Yến cậu cũng vậy, xin lỗi một câu là xong mà…”

Tiếc thay, lớp trưởng lớp tôi xưa nay nổi tiếng là “bánh bao mềm”.

Những lời nói yếu ớt của cậu ta không đủ để dập tắt sự hỗn loạn này.

Đường Dao túm lấy cổ áo Biên Yến, gằn từng chữ như đang cười nhạo cậu ta: “Đồ mồ côi, tao khuyên mày nên bỏ cái ý định đó đi, con Hạ Hạ của mày căn bản không cần mày nữa rồi.”

“Nó sớm đã cặp kè với thằng què Hạ Đình Chu cùng lớp rồi. Người ta tuy tàn phế nhưng được cái nhà giàu, lại học giỏi.”

“Mày có cái gì? Ngoài cái mặt ra thì mày thử tự hỏi lòng mình xem, một thằng mồ côi không cha không mẹ như mày có cái gì?”

14

“Câm mồm!” Sắc mặt Biên Yến lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Cậu ta lộ vẻ kinh hoàng nhưng lại không dám nhìn tôi, chỉ biết túm chặt lấy Đường Dao, lặp đi lặp lại: “Câm mồm, tôi bảo cậu câm mồm!”

“Tao không thích đấy! Mày không biết chứ gì? Chiều qua hai đứa nó cũng trốn tiết Thể dục, lén lút ở trong lớp, ai biết được là làm cái gì…”

“Lúc tan học còn có người thấy chúng nó nắm tay nhau đấy, con Hạ Hạ của mày trông hạnh phúc lắm…”

Biên Yến đột nhiên trở nên cực kỳ cuồng bạo.

Có lẽ vì vừa mới trải qua một thời gian dài trong môi trường kín mít và tối tăm, cảm giác lo âu bất an vẫn chưa hề rời bỏ cậu ta.

Cậu ta đột ngột bóp nghẹt cổ Đường Dao, gầm lên khe khẽ: “Tôi bảo cậu đừng nói nữa, cậu không hiểu à?”

Lúc này, cậu ta không còn giống một cậu học sinh yếu đuối, đáng thương, mặc người bắt nạt của thời cấp ba nữa. Trái lại, cậu ta giống hệt người thừa kế quyết đoán, sắc lạnh và tàn nhẫn trên thương trường sau này.

Trong lòng tôi bỗng dấy lên một cảm giác chẳng lành.

Tôi vội vàng xông tới định kéo tay Biên Yến lại.

Nhưng đã chậm một bước.

Cậu ta đẩy mạnh Đường Dao vào phía lan can, đôi mắt đỏ ngầu, giọng nói run rẩy: “Cậu mới là đồ rẻ tiền… Ai cho phép cậu thêu dệt hả?”

Đường Dao lúc này cũng đã thực sự hoảng sợ.

Nhưng bản tính kiêu căng tự phụ đã ngấm vào máu, miệng lưỡi cô ta vẫn không chịu buông tha.

“Cái gì mà thêu dệt… Vốn dĩ là thế còn gì, biết đâu hai đứa còn hôn nhau rồi ấy chứ…”

Cô ta vừa gào thét vừa ra sức vùng vẫy.

Thế nhưng lời còn chưa dứt, Biên Yến đã bóp chặt lấy cổ Đường Dao rồi đột ngột phát lực.

Hai người giằng co xô đẩy, bất thình lình, Biên Yến xoay người một cái, lôi tuột Đường Dao lao thẳng ra ngoài lan can hành lang.

Tôi và lớp trưởng lao bắn đến phía lan can.

Từ tầng sáu, hai cơ thể quấn lấy nhau cứ thế rơi tự do xuống dưới.

Xung quanh là những tiếng la hét thất thanh vì hoảng loạn.

“Có người tự tử!”

“Chết người rồi!”

Tôi điên cuồng chạy xuống lầu, cho đến khi ngày càng gần hơn, gần hơn nữa…

Gần đến mức vũng máu dưới thân Biên Yến dường như đã lan đến tận chân tôi.

Xe cứu thương cuối cùng cũng tới nơi.

Tiếc thay, tất cả đã quá muộn.

Các nhân viên y tế bước xuống từ xe cứu thương, dường như vẫn chưa hiểu rõ tình hình.

“Chẳng phải báo là mắc chứng sợ không gian kín sao, giờ là thế nào đây?”

“Tránh ra, tránh ra hết đi… Sao lại là hai người thế này?”

Tôi chậm rãi lùi về phía sau.

Đám đông dần dần nhấn chìm tôi.

Có ai đó nắm lấy tay tôi, rất ấm áp.

“Trì Hạ, cậu ổn chứ?”

Tôi quay đầu lại, là Hạ Đình Chu.

Cậu ta lặng lẽ nhìn tôi.

Cổ họng tôi nghẹn đắng lại.

Mãi lâu sau, tôi mới có thể thốt ra lời: “Hạ Đình Chu, hai người họ chết rồi.”

Cậu ta nói: “Nhưng sau này tôi sẽ luôn bên cậu. Mãi mãi.”

Ngày hôm đó trời rất xanh, tôi thấy trong mắt Hạ Đình Chu chỉ có duy nhất hình bóng tôi, một hình bóng có chút mịt mờ, có chút ngỡ ngàng.

Sau này, vào một khoảnh khắc nào đó, tôi cũng chợt nhớ về Biên Yến.

Lúc đẩy Đường Dao xuống lầu, cậu ta đã mang tâm trạng thế nào?

Là căm hận, bất lực, hay là sợ hãi?

Nhưng dù sự thật có thế nào đi nữa, cuộc đời tôi thực sự đã không còn chút liên quan nào đến cậu ta.

Người tôi yêu, là người toàn tâm toàn ý, trong lòng chỉ có duy nhất mình tôi.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

🛍️ Thông báo nhỏ: Bên cạnh việc đăng truyện, mình có nhận order thêm quần áo, túi, giày từ Taobao nữa nè. Các bác có nhu cầu mua sắm đồ xinh giá hạt dẻ thì ghé qua ủng hộ Mychanstore tại đây nhé: https://www.facebook.com/share/18SroKXNnF/.... Cảm ơn mọi người! ✨

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!